+ Reply to Thread
Results 1 to 2 of 2

Thread: Chấn Dân Khí...

  1. #1

    Chấn Dân Khí...

    Lại bàn thêm về DÂN KHÍ.

    Theo mình nghĩ, Dân Tộc nào mà đa số đều ươn hèn [không dám đối diện Sự Thật], Hoang Đàng [thích hưởng thụ] và Ngu Muội [Hoang Tưởng & Tự Sướng]... thì Dân Tộc đó không thể trở thành một Cường Quốc được.

    Những Cá Tánh/Biểu Hiện/Đức Độ (Characters) được ta cho là Quân Tử (Knight/Gentlemen) hoặc "Thánh Nhân" (Saint) thì ngày nay, ở các nước phát triển họ gần như đòi hỏi những người đã trưởng thành đều phải hội đủ [học, biết qua, và tuân thủ] những "Nguyên Tắc" làm người này [ví dụ như thành thật, trầm tĩnh, tự giác, có tinh thần trách nhiệm, biết nhận lỗi và sẵn lòng phục thiện...].

    Những điều căn bản này, xem ra vẫn còn quá xa vời với đa số dân VN ta?

  2. #2

    Re: Chấn Dân Khí...

    Khi xưa người ta hay khen ngợi những người có Khí Phách, thưởng thức những người có Hào Khí, Chí Khí... biểu lộ qua Khẩu Khí...

    Thế nào là "Khẩu Khí"?

    Khẩu Khí như Lý Thường Kiệt:

    "Như Hà Nghịch Lỗ Lai Xâm Phạm
    Nhữ Đẳng Hành Khan Thủ Bại Hư
    "

    Tựa Nguyễn Trãi:

    "Tuy Cường Nhược Có Lúc Khác Nhau
    Song Hào Kiệt Thời Nào Cũng Có
    "

    Hoặc Trần Bình Trọng:

    "Ta Thà Làm Quỉ Nước Nam
    Còn Hơn Làm Vương Đất Bắc
    !"
    ...

    Hay "Khẩu Khí" kiểu các teens Chém Gió Trên Mạng bây giờ, các vị bô lão trong KCCM, các cụ CCCĐ ở Hải Ngoại?

    Kiểu "Ba Voi Không Được Bát Nước Sáo", vì "Lời Nói Không Mất Tiền Mua"... nên muốn nổ sao thì nổ... ví dụ như "mười năm nữa Việt Nam sẽ qua mặt Thái Lan", "Mỹ mà ta còn đánh cho chạy cong đít!", hoặc "Nếu không bị họa CS, thì bây giờ VN đã [giàu, mạnh] bằng hoặc hơn Nam Hàn!"?

    Tôi nghĩ một dân tộc/quốc gia [trên bàn cờ Thế Giới] cũng tương tự như một cá nhân trong một cộng đồng/xã hội; một kẻ ươn hèn, bạc nhược [và ngu muội] thì không thể nào thành đạt, trở nên hùng mạnh để có thể trở thành lãnh tụ được.

    Đừng đổ lỗi cho Thời Thế [vân vân & vân vân]...

    Một kẻ sinh ra trong nhung lụa, mà vô tài, nhụt khí... thì cuối cùng cũng sẽ tán gia bại sản, làm tiêu tan sự nghiệp của cha ông mà thôi.

    Một quốc gia mà chỉ dựa vào nguồn tài nguyên thiên nhiên [hoặc bán rẻ sức lao động của dân chúng]... cho ngoại bang khai thác, kiếm chút hoa hồng/lợi nhuận, thì suốt đời cũng chỉ làm tôi mọi cho người ta mà thôi.

    Thật ra, chẳng có bao nhiêu người chỉ nhờ vào may mắn nhất thời mà trở nên thành công, nổi danh, quyền uy hoặc giàu có cả [trừ những kẻ trúng xổ số, lô độc đắc]. Chỉ có những kẻ bất tài, không đủ trí tuệ để hiểu được, mà công nhận, khâm phục những thành quả của người khác [để đạt được thành công] mới khăng khăng đổ lỗi cho Trời/Thời [Đồng Minh...], để tự ru ngủ, ngụy biện, chống chế cho sự thua kém, thất bại của mình mà thôi.

    Theo tôi nghĩ, một người mà chưa trưởng thành, chưa đủ Dũng Khí để đối diện Sự Thật, không dám nhìn nhận những yếu kém của bản thân [và công nhận thành quả/tài năng của người khác]... thì suốt đời khó mà thành công [xuất chúng] được.

    Từ đó suy ra, cho đến khi nào Dân Việt mình dám đối diện Sự Thật, nìn nhận những thiếu sót, sai lầm của mình, biết hâm mộ những cái hay, cái đẹp của người khác [không phải để tôn sùng họ, vọng ngoại, tự ti, mặc cảm...], mà để tìm ra một hướng đi riêng cho mình, loại bỏ những thói hư tật xấu, giữ lại những tinh hoa của Dân Tộc, rồi học hỏi, hội nhập, khai thác [bắt chước] những tư tưởng, cách sống, lối suy nghĩ văn minh/thiết thực/hợp lý... hơn, thì mới mong phát triển cho bằng được các nước văn minh khác.

    Chứ chứ mê ngủ, sống trong "Hào Quang Của Quá Khứ" [Tự Sướng], đổ lỗi cho "Khách Quan"/Thời Thế... Quan hưởng theo quan; dân chơi theo dân; già đú kiểu già; trẻ bung kiểu trẻ... thì Việt Nam mãi mãi sẽ chỉ là Thằng Bờm của Thế Giới mà thôi.

+ Reply to Thread

Bookmarks

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts