Bolsa ... Khách Truyện [July 12, 2013]
[COLOR="#000080"][SIZE=3][I]Cù Phu Nhân ngao du sơn thủy
Chủ Tịch Nước cưỡi ngựa xem hoa...[/I][/SIZE][/COLOR]
Mấy tháng nay... vì bị Bang Chủ của Việt Tinh Tinh Tuần Báo lơ là, không còn ân cần đãi đằng yến tiệc, buông lời nịnh hót... nên Khách tôi thất chí, buồn tình trở về cố hương, lui vào hang sâu ẩn dật, không màng thị phi thế sự chốn Gió Tanh Mưa Máu, Quận Cam Thành, Nam Địa Bang nữa. Ngày ngày chỉ diện bích, ngắm [mặt] sách làm vui.
Tưởng đã treo nghiên gác bút, an phận thủ thường, vui thú... Diện Viên. Nào có ngờ đâu, thân đã muốn thoát tục, lòng đã rũ bụi trần... mà Trời Già vẫn chẳng chịu buông tha, gây ra bao nhiêu điều phiền não.
Khách tôi đã mấy phen ngoảnh mặt, thây kệ đám phường tuồng, ngó lơ dân khiếu kiện. Nhưng bọn thảo khấu thật đang tâm, lũ tham quan càng tệ bạc... Hiếp Người, Cướp Đất, Đánh Đập Sinh Viên, Trù Dập Dân Lành, Bắt Giam Kẻ Sỹ...
Nên cũng đành phải xuất... gia, xuống đường với anh em... đồng hành cùng Quốc Nội.
Ủng hộ Phương Uyên, một bé nữ sinh, tuổi chừng đôi chín, chỉ viết "truyền đơn", bị sáu năm tù; cùng bạn Nguyên Kha, nam sinh mới lớn, cũng rải truyền đơn, tẩy chay Trung Cộng, chống Đảng độc tài... tám năm, y án.
Lại có luật sư, Cù Huy Hà Vũ, công tử đại thần, con Cù Huy Cận, đang thụ án tù bảy năm trong ngục, vì dám đệ đơn, đòi thưa Thủ Tướng... cũng nhân dịp này, kêu gọi nhân dân cùng ông tuyệt thực đòi quyền... gặp vợ.
Khách cũng bung xung, vì ông tuyệt thực. Chưa kịp sụt cân... thì ông tuyên bố: "được gặp vợ rồi!". Coi như xong chuyện.
Tưởng rằng như vậy, mà thật sự thì... không như ta nghĩ.
Khách buồn buồn, dùng thuật truyền âm vạn lý... thì nghe phong phanh... phu nhân của Cù Công Tử đã đằng vân giá vũ, xuất ngoại xuyên dương... đáo giang Mỹ Quốc. Giang Hồ đồn rằng có cả đương kim đại lão bang chủ cùng cựu bang chủ của Đài Tiếng Nói RFA... cùng tháp tùng ra sân bay tiếp đón.
Cuộc viếng thăm Mỹ Quốc, theo lời của luật sư Nguyễn Thị Dương Hà, phu nhân Tiến Sỹ Luật Cù Huy Hà Vũ... thì... chỉ là một cuộc ngao du sơn thủy, thăm viếng bạn bè, có tính cách cá nhân... không có gì mà ầm ĩ.
Vì khí thế ủng hộ Dân Oan, đồng hành cùng TS Cù Huy Hà Vũ vẫn còn đang sôi sục... nên Hải Ngoại Đồng Bào ai ai cũng bồn chồn, nô nức--tưởng rằng phen này Cù Phu Nhân sẽ đại náo xứ Cờ Hoa, lãnh đạo phong trào toàn dân vùng lên... phá tan xiềng xích, xây dựng một Việt Nam Dân Chủ & Công Bằng...
Vấy mà chờ tin như thể... tìm chim. Anh đi Biển Bắc; Chim về Biển Nam...
Cù Phu Nhân đến Mỹ đã được cả tuần. Ngày đầu tiên nàng miễn cho phỏng vấn, viện cớ còn đang mệt mỏi, tâm thần chưa ổn định--cần thời gian để nghỉ ngơi. Nhưng ngày lại qua ngày. Dân tình cứ trông chờ, mà tin vui... chẳng thấy.
Có kẻ xấu miệng cho rằng Cù Phu Nhân cũng chỉ là hạng Nhi Nữ Thường Tình, dính phải Sinh Tử Lệnh, cốt chỉ muốn an thân, làm tay sai cho Đảng... chờ ngày đoàn tụ cùng phu quân... nơi xứ sở thanh bình--quên đi chuyện hão huyền... dĩ vãng.
Nhất là Đài Tiếng Nói Việt Tinh Tinh. Hằng đêm đều lôi đề tài này ra đàm tiếu, cho rằng Cù Thị sẽ chẳng nên cơm cháo gì.
Khách nghe hơi nồi chõ riết nhập tâm, từ từ mơ màng giấc điệp...
Re: Bolsa ... Khách Truyện [July 12, 2013]
Lòng vòng trong Nhà Trắng một hồi, Khách cũng tìm ra phòng họp.
Ngồi đối diện với Tổng Thống Barack Obama là Trương Tấn Sang Chủ Tịch. Không kể thông dịch... viên tả hữu, còn có cả Cù Phu Nhân cùng ngồi bên cạnh Chú Tư Sang.
Nhác trông thấy Khách, TT Obama tỏ vẻ vui mừng... theo đúng thói quen chính khách:
- Yo! My man, whazz up!!!
Khách mỉm cười gật đầu chào:
- I am good. Thank you. How do you do, sir?
Mà trong lòng thầm nghĩ:
- You do whatever you have to do, please don't "đu" my people!
Chủ Tịch Sang ngước đầu nhìn mình có vẻ ngạc nhiên... nhíu mày, dường như có điều suy nghĩ...
Khách phì cười:
- Dạ. Chú nhớ đúng. Mình có gặp mặt qua. Continental Hotel. Đầu thập niên 90s. Khi đó nhìn chú còn phong độ lắm, không như bây giờ.
Chủ Tịch Sang bẻn lẻn:
- Tôi bây giờ chỉ lo giữ được cái ghế. Mai mốt nếu còn mạng để về hưu là vui lắm rồi. Sao mà không già trước tuổi được.
Thấy Cù Phu Nhân vẫn đang ú ớ... hình như muốn hỏi... điều chi.
Khách đành phải tài lanh giải thích:
- Ồ, chị đừng quá ngạc nhiên. Quá Khứ Vị Lai, Bốn Phương Tám Hướng, Muôn Vạn Sinh Linh, Hằng Hà Thế Giới... chỉ là mộng ảo mà thôi. Gặp nhau ở đây thì biết ở đây là đủ rồi.
Vừa ba hoa, vừa cười cầu tài... móm mém.
Re: Bolsa ... Khách Truyện [July 12, 2013]
Bấy giờ TT Obama mới lên tiếng ngắt lời, xổ luôn Tiếng Việt:
- Gớm! Lần trước anh chơi tôi, cái gì mà làm vè Ba Má tùm lum. Đem họ của tôi ra làm trò cười hả.
Thấy mấy tay vệ sỹ đang hườm hườm, cau có, Khách vội giả lả:
- Chời! Em làm thơ vui chọc anh Trúc Hồ tí thôi, chứ làm sao dám mạo phạm Tổng Thống. Mà kỳ đó ngài không chịu ra mặt tiếp đón phái đoàn, nhận Thỉnh Nguyện Thư, nghe nhạc của Việt Khang... cũng làm cho mấy ảnh hơi bị mất uy tín tí xíu.
Tổng Thống Obama trợn mắt nhìn Khách:
- Are you for real, man? You think I don't have anything better to do?
Để tránh nhắc lại chuyện cũ, khiến mọi người không vui, Khách vội đánh trống lãng:
- Các vị bàn đại sự đến đâu rồi?
Chủ Tịch Sang vội chống chế:
- Đại sự gì đâu. Chúng tôi chỉ tham quan Tòa Bạch Ốc, ngắm cảnh xem tranh thôi.
Cù Phu Nhân nghe vậy cũng liền gật đầu ra chiều đồng ý.
Tổng Thống Obama thấy thế cũng hùa theo:
- Ờ. Mấy vị này chỉ là qua đây du lịch. Chứ đâu có gì quan trọng để mà ký kết.
Khách nghe thế bật phì cười:
- Thế sao ngài không hội ý với mấy vị lãnh đạo cao cấp của Đảng Việt Tân trước khi tiếp Sang Chủ Tịch, mà lại họp kín cùng luật sư Nguyễn Thị Dương Hà?
Bấy giờ TT Obama mới thẹn thùng, chống chế:
- Anh biết rồi. Vì Thời Thế, Thế thời Phải Thế. Vã lại, hình như... Đảng Việt Tân với Tiến Sỹ Cù Huy Hà Vũ cũng sẽ sẵn sàng hợp tác với nhau...
Re: Bolsa ... Khách Truyện [July 12, 2013]
Thấy Khách và TT Obama hàn huyên có vẻ thân thiện, ngài Chủ Tịch bèn ghé tai Khách hỏi nhỏ:
- Chú thấy sao? Mình có nên theo bọn này không? Hay cứ đu giây giữa nó và Trung Quốc?
Không muốn trả lời riêng với chú Tư Sang, sợ bị ỗng bác bỏ đề nghị của mình thì không có lỗ mà chui, Khách bèn bán cái sang ngài Tổng Thống xứ Cờ Hoa:
- Sir, did you reveal our plan to contain China, like we did Japan before WW II?
Trong hoàn cảnh này, Chủ Tịch Sang thông minh đột xuất, hiểu luôn mà không cần thông dịch, nên hỏi tới:
- Là sao? Trung Quốc thì có liên quan gì tới Nhật Bản trong Đệ Nhị Thế Chiến?
Khách liếc thấy TT Obama có vẻ ngại ngùng, không muốn trả lời, đành phải đỡ giùm:
- Dạ thưa... rằng thì là mà... khi xưa Nhật Bản đang kỹ nghệ hóa đất nước thì bị Hoa Kỳ cấm vận, cắt đứt nguồn cung cấp nguyên vật liệu cùng dầu thô, nên phải quyết định chọn con đường... Phát Xít, đánh chiếm thiên hạ hay là... bó tay chịu trận. Bây giờ mà Hoa Kỳ hợp tác với Việt Nam, cùng những đồng minh Nam Hàn và Đài Loan... phong tỏa Biển Đông, thì Trung Cộng chỉ có phát triển bằng niềm tin chiến lược. Đào dầu ở Vịnh Bắc Bộ lên thì chỉ đủ để đốt đèn chống muỗi. Không có nguồn dầu thô thì vài tháng sau Trung Cộng sẽ trở về thời kỳ Bước Nhảy Vọt, kỹ nghệ hóa bằng nước bọt.
Chủ Tịch Nước hí hửng:
- Vậy là bọn nó cũng cần mình làm thế gọng kềm để phong tỏa Biển Đông há?
Khách bật cười hỏi lại:
- Hổng phải chú qua đây điều đình để xin làm Đồng Minh Chiến Lược, xin gia nhập TPP, xin ký hợp đồng mua Vũ Khí Chiến Lược hay sao?
Ngài Chủ Tịch lại ra vẻ trầm tư:
- Nhưng mà bọn nó cứ đòi Nhà Nước ta phải tôn trọng Nhân Quyền, nới rộng Tự Do Dân Chủ, chấp Nhận Đa Đảng Đa Nguyên...
Re: Bolsa ... Khách Truyện [July 12, 2013]
Quá rành cái trò mèo của Đảng Ta, học theo kiểu Chí Phèo Bắc Triều Tiên, dùng Kế Từ Không Thành Có, cứ bắt rồi tha, tha rồi bắt... mặc cả bằng cái vốn tự có: Tù Nhân Lương Tâm, lúc nào cũng đầy trong nước, nhưng Khách cố kiềm chế, chỉ nhỏ nhẹ:
- Thì Nhà Nước cứ ân xá một số Tù Nhân Chính Trị trong nước trước thời hạn là sẽ tạo được ấn tượng tốt với Hoa Kỳ và thế giới rồi.
Nghe vậy, ngài Chủ Tịch hứng chí... nói theo:
- Ừ. Không những tha, mà còn cho xuất ngoại, cho Tỵ Nạn Chính Trị hết!
Khách ngó qua Cù Phu Nhân, xem sắc diện bà một lúc, rồi làm bộ thở dài:
- Ai đi thì đi chứ Tiến Sỹ Cù Huy Hà Vũ thì chắc chẳng chịu đâu chú ơi.
Chú Tư... Sang ngạc nhiên, trợn tròn mắt:
- Chú nói sao? Cho đi mà cũng không chịu đi? Muốn rục xương trong tù à?
Khách bật cười:
- Dĩ nhiên là không rồi. Có lẽ muốn ở lại trong nước làm lãnh tụ phe Đối Lập.
Nghe đến đây thì Cù Phu Nhân tỏ ra bối rối. Thấy thế, Sang Chủ Tịch không dấu được sự lo lắng:
- Lãnh Tụ Phe Đối Lập? Tôi tưởng tôi đang là Lãnh Tụ Phe Đối Lập mà?
Khách cũng tội, nên từ tốn giải thích:
- Dạ, chú đang là Lãnh Tụ Phe Đối Lập trong Đảng. Nhưng sau khi giải tán Đảng rồi... thì Lãnh Tụ Đối Lập sẽ là người khác phải không ạ?
Re: Bolsa ... Khách Truyện [July 12, 2013]
Chưa kịp nghe Chủ Tịch Nước trả lời ra sao, bỗng nhiên lạnh gáy, đầu óc xây xẩm... định thần lại thì đã thấy Ba Dũng sừng sững trước mặt, nhìn Khách gườm gườm:
- Anh cũng ngon thiệc! Dám chỉ đường cho thằng chã chơi tui?
Khách vội đánh bài sa mưa:
- Dạ, Thủ Tướng nói sao? Em làm sao mà dám chơi Thủ Tướng?
Ba Dũng không cười không giận, vẫn nhìn chằm chằm vào Khách mà vấn:
- Dãy sao anh nói dới thằng chã là Cù Huy Hà Vũ sẽ không chịu xuất ngoại, xin tỵ nạn chính trị?
- Thì em nghĩ chắc ỗng nghe TT Obama nói chuyện với LS Nguyễn Thị Dương Hà cũng đoán ra được rồi...
- Lỡ thằng chã thủ tiêu CHHV trước thì sao?
- Ỗng ra tay thì ỗng sẽ gánh hậu quả. TT có làm vậy đâu mà sợ vạ lây?
- Sao anh biết tui sẽ bắt tay với Mỹ?
- Hũ Mắm Treo Đầu Giường của TT đã lót đường bên Mỹ hết cả rồi, không lẽ lại chạy sang Tàu?
- Sao anh biết Mỹ sẽ chấp nhận tui?
- Xưa nay Hoa Kỳ vẫn sử dụng những kẻ gian hùng, độc tài như TT mà. Sau khi giải quyết ĐC Hồ Đức Việt và qua kết quả của Khóa Họp Đại Hội Đảng lần thứ XI vừa rồi, thì coi như TT đã chứng minh được khả năng và bản lãnh của mình.
- Lỡ thằng Tàu nó giận quá... làm càn, đem quân sang đây ủng hộ mấy lão già thì sao?
- TT thử nghĩ... nếu VN tuyên chiến với Mỹ thì sẽ chống đỡ được bao lâu?
- Xàm! VN làm sao mà đỡ nổi thằng Mỹ.
- Thì bởi vậy. Đối với HK, TQ hoặc VN thì cũng như nhau mà thôi, tú hầy dách dường. Không khác I-Raq là bao.
- Anh chỉ được cái tào lao. Làm sao mà ví TQ với I-Raq được. Khác nhau nhiều chứ. TQ đang là cường quốc kinh tế thứ hai trên thế giới...
- Thì bởi vậy. Sẵn ai cũng đang ghét TQ, Mỹ thế thiên hành đạo, làm gỏi TQ xong thì bình thiên hạ, vừa xóa được nợ mà vừa lại được lòng dân, mang tiếng tốt. Khi xưa Mỹ phải liên quân với thất quốc mới sơ múi được Trung Hoa. Ngày nay chẳng cần ai cả, có bạn vàng Anh Quốc OK là đủ rồi.
- Anh chỉ giỏi nói dóc. TQ có cả kho Vũ Khí Hạt Nhân, có cả tỷ quân nhân sẵn sàng hy sinh vì tổ quốc...
- VKHN thì nhiều, mà có bắn sang được tới Mỹ hay không mới là quan trọng đó TT. Hoa Kỳ không cần giết hết nhân dân TH đâu, cứ đè đầu mấy ông trong BCT và UVTW Đảng CSTQ ra mà bỏ bom "tinh tế"... thì TQ sẽ vui vẻ đầu hàng thôi.
- Nhưng TQ và Nga đang liên minh với nhau để chống Mỹ mà?
- Chuyện này thì... khó nói lắm... Lòng người khó đọ. Đến lúc đó e rằng...
- Anh cứ mập mờ làm tui hổng hiểu chi hết. Có gì cứ nói thẳng ga...
- Dạ thưa TT. Chẳng qua em chỉ đang mớ ngủ, ăn ốc nói mò, chứ có phải thần thánh chi đâu mà nắm được đường đi nước bước của quan thầy Mỹ. Mà lỡ có biết thì Thiên Cơ Bất Khả Lộ... ECHELON nó mà nghe được thì em tiêu.
Re: Bolsa ... Khách Truyện [July 12, 2013]
Đến đây thì Khách bị ai nắm áo giật liên hồi, quay qua thì thấy ngài Chủ Tịch Nước đang hớt ha hớt hải:
- Chú nói sao, nói lại qua nghe coi. Vậy là kỳ này Nga Sô sẽ đi đêm với Hoa Kỳ chơi Trung Quốc hả? Hổng lẽ tui lại bị thằng này nó nhảy lên đầu, giành chỗ của tui nữa hả. Chú biết hông, đúng ra anh Sáu Dân chọn tui là người kế vị ãnh đó, đâu phải nó.
Khách mỉm cười, tiếp lời:
- Nhưng mà gốc của chú hổng bự bằng gốc của người ta.
- Ừa. Ông Sáu Nam thì nâng đỡ nó hết mình rồi. Không thì làm sao nó qua mặt được tui.
- Nghe nói còn có mấy người em trong quân đội và Tổng Cục II...
Sang Chủ Tịch nghe đến đây thì sa xầm nét mặt, lộ vẻ cay cú thấy rõ:
- Đúng rồi. Nó mà không nắm hết quân đội và công an thì lần vừa rồi dễ gì nó được yên thân.
Khách cười đểu:
- Nhân Dân tưởng BCT sẽ giao cho đồng chí Nguyễn Bá Thanh Thượng Phương Bảo Kiếm, tiền trảm hậu tấu... dẹp xong Tham Nhũng rồi...
Chủ Tịch Nước mếu máo:
- Hời! Chú không biết thôi. Tụi Tổng Cục II này nó gấu lắm. Tướng Giáp mà nó còn chẳng coi ra gì. Anh Hồ Đắc Việt cũng bị tụi nó chơi chứ ai. Tui đây mà nó còn vu cho tội làm tay sai cho XỊA...
Khách lại nói leo:
- Đúng là láo thật. Kỳ rồi chú sang sứ Tàu, tỏ lòng kính trọng, vái dài như vậy... ai ai cũng biết...
Chú Tư Sang đỏ mặt:
- Chú cứ chơi tui. Làm vậy là để vừa lòng phe ông Trọng thôi. Ông đó già, lú lẩn hết rồi, ngoài ba cái mớ triết lý Mác Lê giáo điều, ỗng đâu biết gì khác. Không theo Trung Quốc thì biết theo ai. Phe Cộng Sản tiêu hết rồi. Còn cánh tụi tui thật ra là phe đổi mới, thân Mỹ, ai cũng biết mà. Lần trước anh Triết sang Mỹ đã dọn đường sẵn cho tụi này rồi.
Khách cười xém rụng răng:
- Dạ đúng rồi. Kỳ đó Chủ Tịch Triết qua Nam Cali, được đông đảo đồng bào tiếp đón nồng hậu lắm. Chủ Tịch tuyên bố nhiều câu để đời, lại còn phân hóa cả nội bộ Hoa Kỳ giùm cho chú...
Sang Chủ Tịch nhăn mặt:
- Cái chú này cứ thích nói móc nói méo. Anh Triết lâu lâu lỡ lời thôi, không ngu dữ vậy đâu. Trở lại chuyện của tui và thằng y tá Rừng Cà Mau đi. Chú nghĩ nên xử làm sao?
Khách thấy Chủ Tịch Nước có vẻ thành tâm... hội ý, nên cũng san sẻ thật tình:
- Chú có về lại thì trước sau cũng chết, như cá trên thớt... hay là làm liều một cú, tiên hạ thủ vi cường, thừa cơ cướp chính quyền đương khi còn đang... trên đất khách.
Re: Bolsa ... Khách Truyện [July 12, 2013]
Trong lúc Chủ Tịch Sang đang trầm ngâm, nặn đầu suy tính thì Tổng Thống Barack Obama từ đâu chợt đã đứng trước mặt Khách tôi nhíu mắt:
- Eh, I hope you do understand tội tiết lộ bí mật quốc gia thì không tử hình cũng bị tù rục xương đó nha man...
Khách nhìn ngài cười giả lả:
- Thằng cu Edward Snowden đang nằm bên Nga, đòi tiết lộ thông tin tuyệt mật, có thể làm ảnh hưởng khả năng hoạt động tình báo quốc phòng của Hoa Kỳ mà ngài còn chưa làm được gì nó. Tôi chỉ sờ mu rùa tán láo thì có ảnh hưởng gì đến nền hòa bình của thế giới mà ngài lo?
TT Obama nghe vậy cũng nguôi giận, thắc mắc:
- Sao you lại xúi ông nội Sang đảo chánh? Lỡ ỗng nghe lời anh làm thiệt thì sao? Tui biết chọn ai?
Khách lắc đầu cười khẩy:
- Đường đi nước bước của ngài đâu đó đã an bài cả rồi. Cùng lắm có thêm một lá bài sơ cua nữa thôi, có chi mà ngài phải phiền muộn.
- Sao anh biết mình sẽ phong tỏa Biển Đông, chọn Châu Á làm chiến trường kế tiếp?
Khách làm bộ đăm chiêu, trầm mặc:
- Nhiều người cho rằng ngài được bầu lên để giải quyết các vấn đề Phi Châu và Trung Đông, vì họ cho rằng cha ngài là người Châu Phi và khi còn trẻ ngài theo Đạo Hồi. Nhưng thật ra ngài sinh trưởng Hawaii, lớn lên ở Châu Á, thân thiết với các em ở Nam-Dương và hiểu biết văn hóa Châu Á nhiều hơn Châu Phi.
- Sao anh nghĩ rằng Hoa Kỳ sẽ đi đêm với Nga để làm thịt Trung Hoa?
- Xưa nay vẫn vậy. Dân Da Trắng bình thường thì nạnh tỵ nhau, nhưng tựu chung thì cũng chia nhau xẻ thịt mấy giống Dân Da Màu thôi, có gì mà lạ.
- Nhưng Trung Quốc đang mạnh như vậy, dễ gì mà xử họ?
- Hoa Kỳ đã lăng xê Trung Cộng lên làm Ông Kẹ từ trước khi Liên Bang Sô Viết bị tan rã, ai mà không biết... Vỗ cho béo, không mần thịt chứ để làm gì?
- You cứ làm như dễ đánh chiếm Trung Hoa lắm vậy. Còn Thế Giới, còn dư luận và Lịch Sử thì sao?
- Ngài cứ mãi giả nai. Từ ngày các hiệp sỹ Conquistadors tiêu diệt các đế quốc Aztec & Incan để thâu tóm Nam Mỹ đến giờ, các ngài đã lập lại kế sách này bao nhiêu lần rồi. Từ Đức Quốc Xã, Đế Quốc Nhật cho đến Panama, rồi I-Raq... kịch bản và diễn viên các ngài đã chuẩn bị giàn dựng đâu đó cả rồi, giải thích sao không được.
Thấy ngài Tổng Thống nhe răng cười cầu tài theo bản năng cố hữu, Khách bồi thêm:
- Ngài cần làm gì cứ làm, không cần để Đức cho con cháu, nhưng ngài đừng quên... cử tri gốc Việt cũng bắt đầu đi bầu nhiều lắm rồi nhé. Ngài làm quá, Clinton Phu Nhân không có tương lai... là lỗi của ngài đấy. Vã lại, biết đâu mai mốt con gái của ngài cũng cần đến phiếu của cử tri Việt...
Re: Bolsa ... Khách Truyện [July 12, 2013]
Chưa biết Tổng Thống Obama sẽ trả lời sao, thì Khách bỗng thấy như đang trong lò lửa, đầu hoa, mắt choáng. Định thần nhìn lại Bác Hồ đang tủm tỉm cười:
- Anh cũng ghê gớm nhỉ, mách nước, đu giây một lúc với ba bốn bên...
Khách e lệ đáp lời:
- Dạ, bác nói quá. Gì chứ nghề đu giây và đánh đ... thì em phải gọi bác bằng cụ.
Bác thẹn thùng vớt vát:
- Phải rồi. Ngộ Biến Phải Tòng Quyền thôi. Khi xưa nếu tôi không thủ đoạn, mưu mô... thì làm sao Cách Mạng được thành công.
Khách giả bộ ngạc nhiên:
- Em nghe nói cụ Stalin đã chấm vĩ tuyến 17 làm ranh giới trong cuộc họp Yalta. Pháp chớ có dám phản đối; mà có phản đối cũng vô ích. Bác là đàn em thân tín của Stalin, một trong Tứ Đại Thiên Vương của QTCS, thì chuyện Pháp phải trao trả Độc Lập cho Việt Nam sẽ là chuyện tất nhiên thôi. Sao lại phải mất công hô hào "Trường Kỳ Kháng Chiến" mà không nhờ cụ Stalin giải quyết sớm hơn?
- Ối dào. Anh không hiểu được đâu. Không Trường Kỳ Kháng Chiến thì làm sao sau này bọn tôi kể công, Ăn Mày Dĩ Vãng để giành quyền Độc Tôn được. Chính Trị thì phải vậy.
- Bác nói chí phải. Dưng mà chết mấy triệu thanh niên chỉ để lập thành tích cho Đảng Ta kể ra cũng hơi quá... tàn nhẫn.
- Chính Trường xưa nay vẫn vậy. Nhất Tướng Công Thành Vạn Cốt Khô mà, anh không nhớ sao? Anh ở vào trường hợp tôi chắc cũng làm vậy thôi.
- Dạ không. Em gặp nhiều trường hợp tương tự rồi, tầm mức chỉ là chọn lựa giữa công ăn việc làm vs ăn gian nói dối, nhưng tựu chung thì em chẳng thể bao giờ có thể bẻ cong ngòi bút để được an thân, đắc chí cả.
Bác Hồ lắc đầu gạt ngang:
- Thôi. Cãi nhau với anh làm gì. Trở lại chuyện thằng Dũng, sao anh biết Obama sẽ chọn nó mà không chọn thằng Sang?
- Thì bác cũng đã thấy rồi, Tập Đoàn McDonald's vừa mới tuyên bố sẽ giao phó tương lai của họ cho cha con nhà Ba Dũng. Không lẽ tập đoàn này chưa kiểm tra sách lược ngũ thập niên của Hoa Kỳ mà đã dám "Giao Trứng Cho Ác"? Mà lỡ giao rồi thì Ngũ Giác Đài cũng phải chỉnh sửa lại chính sách sao cho phù hợp thôi. Tự nhiên đang không đám McDonald's đánh tiếng như vậy làm chi?
- Tại sao McDonald's lại muốn bỏ Trung Quốc vào Việt Nam? Trung Quốc không phải là một thị trường béo bở hơn sao?
Khách bỉu môi, lắc đầu:
- Dạ. Nhìn thế mà không phải thế bác ơi. Tuy rằng Trung Cộng mang tiếng có một tỷ năm trăm triệu dân, nhưng thật ra đó là một tập hợp hổ lốn bao gồm nhiều sắc tộc. Tính ra cũng đâu có bao nhiêu người thuần Hán, đâu có bao nhiêu thị thành, và quan trọng hơn nữa là Dân Tàu rất tự cao tự đại, luôn cho rằng văn hóa ẩm thực của họ là tinh hoa của nhân loại, đâu dễ gì chịu ăn hamburger, uống sữa. Tính ra đám con nít Tàu mê burger Mỹ cũng không hơn Dân Việt bao nhiêu.
Bác ta lườm Khách, rồi nguýt dài:
- Anh chỉ giỏi đoán mò. Một tỉnh Quảng Đông của Tàu mà chịu ăn McDonald's... thì họ cũng kiếm được nhiều tiền hơn bán cho cả nước ta. Chẳng qua là Mỹ nó muốn trở lại Việt Nam mà thôi.
Sẵn dịp thấy Bác không hỏi mà khai, Khách giả vờ ngơ ngác:
- Sao khi trước nghe nói vì bắt tay được với Mao Trạch Đông, nên Hoa Kỳ mới bỏ rơi VNCH mà bác?
- Thì tôi đã nói với anh rồi, chính trị nó thủ đoạn và xảo trá lắm. Hôm nay đang là Đồng Minh thì ngày mai đã hóa ra Kẻ Địch rồi. Như Nga bắt tay với Mỹ diệt Phát Xít Đức xong, thì lại trở mặt ngay đấy thay.
- Em nghe nói Hoa Kỳ gầy dựng sự nghiệp và uy tín cho Hít-Le, phải không bác?
- Hít-Le đã là gì, cả Lê-Nin cũng...
Thấy mình lỡ lời, Bác Hồ bèn đánh trống lãng:
- Nói chung bọn Mỹ này điếm đàng lắm. Chuyện gì chúng cũng tạo ra được.
- Vậy ra bác cũng xác nhận Hoa Kỳ mới là Puppet Master, kẻ giật giây ở đằng sau?
- Sao anh lại hỏi tôi về Hoa Kỳ? Tôi làm gì biết chuyện bí mật quân sự, hậu trường chính trị của họ?
- Tại em thấy có tài liệu nói khi xưa bác có viết thư cho Tổng Thống Woodrow Wilson, xin được diện kiến, nhờ Hoa Kỳ giúp Việt Nam đánh đuổi Thực Dân Pháp? Chắc bác cũng có nghiên cứu qua về họ. Vã lại bác còn là thành viên của Hội Tam Điểm...
Mặt Bác bỗng tái xanh:
- Đừng nhắc đến Tam Điểm (Freemasonry).
- Dạ thôi, em không nhắc chuyện đó nữa. Bàn về Hoa Kỳ thôi.
- Anh cũng biết chuyện tôi viết thư cho Tổng Thống Wilson. Vậy mà nhiều người cứ cho tôi là Tội Đồ Dân Tộc, đã rước họa Cộng Sản về tàn phá quê hương. Anh thấy không, tôi cũng muốn theo Mỹ lắm chứ, tại họ không chấp nhận đề nghị của tôi thôi. Tôi còn thuổng cả câu chữ từ Bản Tuyên Ngôn Độc Lập của Hoa Kỳ...
Khách cười cười nhìn Bác:
- Chắc lúc đó OSS đã biết bác là thành viên nòng cốt của Quốc Tế Cộng Sản?
- Anh không biết đấy thôi. Lúc đấy Hoa Kỳ vẫn đang có quan hệ bình thường với Nga mà.
- Dạ vâng. Em có đọc sơ qua chuyện ký giả lão thành Walter Duranty.
Re: Bolsa ... Khách Truyện [July 12, 2013]
Bác còn đang suy tư nghĩ ngợi thì hốt nhiên Khách bổng thấy mình đang đứng ngu ngơ trong dinh thự tư gia của ngài Chủ Tịch tự bao giờ. Chắp tay sau đít, ngài vừa tất bật đi qua đi lại, vừa phân bua:
- Chú xem, dzợ con như dầy có phải muốn tui tức chết hông? Bả cứ khăng khăng kiu tui từ chức, dzìa dzườn đuổi gà cho bã. Cứ một hai hô gằng của nổi của chìm xài ba đời hông hết. Trù ẻo tui chuyến này đi dễ khó dzìa. Đúng là đàn bà mà... Chú củng biết gồi. Bộ bã tưởng tụi nó cho tui dzìa hươu dể dàng dzậy sao?
Chỉ nghe Chủ Tịch Phu Nhân thút thít:
- Anh không thấy cái gương của anh Hồ Đức Việt với Nguyễn Bá Thanh hay sao mà còn cố chấp?
Sang Chủ Tịch nhìn Khách, lắc đầu, rồi xáp lại, rỉ tai, hỏi nhỏ:
- Lần rồi chú nói sao tui hổng hiểu. Cái chi mà Tiên Hạ Thủ Dzi Cường? Nó nắm hết An Ninh dzà Cảnh Sát; tui lấy dzì mà cương dzới nó?
Khách nhìn Chú Tư Sang giây lát, rồi hỏi dò:
- Chú nghĩ giữa chú và mấy ổng, ai là Gorbachov? Ai là Yelsin? Ai là Putin?
- Chú hỏi chi tui hổng hiểu. Ừa, phải gồi, nghe nói nó muốn được như Putin.
- Vậy thì chú muốn cạnh tranh với ỗng để làm Putin, hay là trở thành Yeltsin hoặc Gorbachov?
- Là sao? Tui sắp đi sứ Hoa Kỳ, quyền lực không có... làm sao trở thành Yeltsin đây?
- Chú nói đúng. Không thể trở thành Yeltsin từ đầu đến cuối, thì trước tiên hãy bắt chước Yeltsin để gầy dựng thanh thế, sau đó mới theo bước của Gorbachov để hạ cánh an toàn. Chú nghĩ sao?