Re: Lạm Bàn Về "Hiện Tượng" Việt Khang...
[COLOR=#000080]Bài viết của một NVHN, phanh phui những luận điệu [chống chế] của TS Nguyễn Đình Thắng, lật tẩy Việt Tân...[/COLOR]
From lytuongnguoiviet.com:
[QUOTE][B]- Việt Minh cướp chính quyền tại Hà Nội.[/B]
"[COLOR=#000067]Sau khi Nhựt đầu hàng Đồng Minh 15.8.1945, tình hình Việt Nam chuyển biến hết sức mau lẹ. Cuộc biểu tình của Tổng Hội Công chức tại Nhà Hát Lớn Hà Nội vào chiều ngày 17.8.1945 nhằm ủng hộ nền độc lập và nội các Trần Trọng Kim thì đã bị cán bộ Cộng Sản dùng vũ lực khống chế diễn đàn và biến cuộc mít tinh trở thành ủng hộ Mặt Trận Việt Minh[/COLOR]". (Việt Nam, cuộc chiến tranh Quốc Gia - Cộng Sản, trang 229 của Nhóm nghiên cứu Lịch sử Việt Nam Cận và Hiện đại).
[B]- [COLOR=#b22222]Nguyễn Đình Thắng cướp 130 ngàn chữ ký tại Washington DC[/COLOR]. [/B]
"[I]Hồ (Trúc Hồ) đi ra Hồ hỏi cái cô Tuyết Dương, Hồ hỏi: Cô ơi! Đây là Thỉnh Nguyện Thư của những người VN gốc mà tại sao lại có cái bảng là "Briefing With Vietnamese-Americans Leaders" Cuộc nói chuyện của những nhà lãnh đạo trẻ người Mỹ gốc Việt. Hồ thấy chúng tôi đâu phải đến đây để nghe những nhà lãnh đạo trẻ người Mỹ gốc Việt nói chuyện. Chúng tôi ở đây với tư cách viết TNT và tôi là người viết cái TNT, và 130 ngàn người dân bình thường viết TNT này chứ đâu phải mảnh giấy lộn có cái gì không đúng, thì Hồ nói chắc lộn phòng. Thôi Hồ đi ra đi về thì chị Tuyết Dương nói "chứ bây giờ anh muốn viết cái gì" Cái này là về TNT mời anh tới mà" thì Hồ nói nếu có cái chữ Vietnamese-Americans Leaders thì Hồ nghĩ không đúng bởi vì Hồ tới đây với tư cách của một công dân Hoa Kỳ viết TNT cho Tổng Thống về nhân quyền và 130 ngàn người nghe lời Hồ kêu gọi đồng ý với TNT đó. Họ là những người dân bình thường không đại diện Hội Đoàn, không đại diện Đảng phái, không đại diện cho ai hết chỉ là người dân bình thường thôi cho nên những chữ mà quí vị xài đó là cuộc nói chuyện của những nhà lãnh đạo trẻ của Người Mỹ gốc Việt thì không đúng, thì tôi không thể ngồi ở đây được thì mấy người đó hỏi "bây giờ anh muốn sao" thì Hồ nói tôi chỉ muốn chữ đơn giản là người VN Vietnamese-American thôi thì tôi trở lại[/I]". (Tóm tắt vòng sơ kết Diễn tiến từng ngày của TNHH: Lời nhạc Sĩ Trúc Hồ).
So sánh 2 đoạn văn trên đây chúng ta thấy từ dã tâm đến mục đích và kế hoạch của Việt Minh tức Việt Gian Cộng Sản của Hồ Chí Minh và TS Nguyễn Đình Thắng giống nhau như 2 anh em sinh đôi, có điều sau 67 năm, Nguyễn Đình Thắng tỏ ra mưu mô hơn và "hoành tráng" hơn nhiều. Tiến Sĩ Nguyễn Đình Thắng làm việc với ai?
"[I]Cũng cần nhắc lại là bà Tuyết Dương cũng là người làm việc với TS Nguyễn Đình Thắng Nghe nói trong buổi gặp gỡ với Tòa bạch Ốc Bà Tuyết Dương thường đi với ông Hoàng Tứ Duy là con trai của ông vua kháng chiến Hoàng Cơ Định. Cho nên chuyện TS Nguyễn Đình Thắng sắp đặt cho Billy Lê (thành viên của tổ chức nhóm Phan Bội Châu, ngoại vi của Việt Tân và Cindy là những người ngồi vào bàn nghị hội thì đâu có gì thắc mắc[/I]." (Trần Đình Nguyên: "Chúng tôi luôn luôn ủng hộ anh Trúc Hồ và SBTN).
Với những sự thật kể trên, nếu ai hỏi TS Nguyễn Đình Thắng ông có phải là đảng viên Việt Tân hay cảm tình với Việt Tân không? Và nếu TS Nguyễn Đình Thắng tôn trọng sự thật, còn một chút liêm sỉ, chắc chắn không thể lắc đầu. Vì ông ta là một tiến sĩ, làm chính trị nhiều năm, nhưng cho dù là một đứa con nít, TS Nguyễn Đình Thắng cũng phải biết mục đích của 130 ngàn chữ ký là để "thỉnh nguyện Tổng Thống Obama áp lực Việt Cộng để nhân quyền ở Việt Nam được Việt Cộng nới lỏng và trả tự do cho Việt Khang và những tù nhân chính trị", chứ không phải 130 ngàn người ký tên chỉ để cho đảng viên Việt Tân vào "thảo luận nhân quyền" với White House.
Với ý chí của 130 ngàn người kia, người phát ngôn chính buổi họp này phải là Trúc Hồ, chứ không phải "mấy chú bé kia". Ngược lại, nếu White House hủy bỏ buổi gặp gỡ với người mang Thỉnh Nguyện Thư họ phải báo cho Trúc Hồ trực tiếp hoặc qua Nguyễn Đình Thắng và như vậy, đồng hương chúng ta không có buổi tập họp hỗ trợ ở bên ngoài Tòa Bạch Ốc. Rõ ràng là Nguyễn Đình thắng đã làm cú "phí miêu hoán chúa" của Quách Hòe. Rõ ràng, Nguyễn Đình Thắng đã lừa gạt Trúc Hồ cũng như 130 ngàn chữ ký của đồng hương, và cuộc tập họp của đồng hương trong giá buốt trước mặt Tòa Bạch Ốc.
Cái màn cướp công này 67 năm trước Hồ Chí Minh đã làm, nay Nguyễn Đình Thắng vô tình hay cố ý "sống học tập và làm việc theo gương Bác Hồ". Đã có bàn tay Việt Tân nhúng vào trong vụ này. Vì "Bà Tuyết Dương thường đi với Hoàng Tứ Duy, con trai Hoàng Cơ Định..., Billy Lê là thành viên Thanh Niên Phan Bội Châu, một tổ chức Việt Tân do Nguyễn Hoàng Điềm điều khiển ở Nam Cali". Mà Việt Tân là ai? Đã nhiều lần tôi chứng minh Việt Tân là em Việt Cộng.
Bà Tuyết Dương là ai, quyền lực nào ở White House mà hỏi Trúc Hồ: "Chứ bây giờ anh muốn viết cái gì?". Và để giữ chân Trúc Hồ, bà ta đã xác nhận "cái này là TNT mời anh tới mà". Vì nếu Trúc Hồ ra về thì âm mưu của bà ta với Nguyễn Đình Thắng không thành. Một nhân viên của White House mà làm việc bất nhất như vậy là điều không thể chấp nhận được, một đề tài thảo luận ở đây mà giống như con tắc kè, muốn đổi màu nào thì đổi.
Theo bà Jacky Bông thì "[I]Cô Cindy đề cập đến việc cô vào Liên Hiệp Quốc năm 2008 để tranh đấu cho nhân quyền. Cô cầm hình của Cha Lý bị bịt miệng, cũng như cô đi vận động với các dân biểu của cô tại Texas để họ can thiệp thả Cha Lý. Cô cũng đề cập đến Dự Luật Nhân Quyền và kêu gọi những nhà lập pháp ở Texas ... Anh Billy Le nói về việc anh giúp thành lập Hội Sinh Viên Việt nam tại Đại Học South Carolina, góp sức với người lớn tuổi làm việc chung cùng một mục tiêu là tranh đấu cho nhân quyền[/I]...". Nghe những lời này của "hai đứa bé" tưởng chúng đang trình bày "rề dum mê" để được White House tuyển chọn vào chức vụ nào đó. Ông Nguyễn Đình Thắng đâu có điên mà đưa những kẻ nói lạc đề vào buổi gặp gỡ này? Nếu ông Nguyễn Đình thắng điên thì còn có lý, đằng này ông không điên, mà nghe đâu buổi họp này, những lời nói trên đây dính dáng đến cái Fund 100 triệu dollars ông ta xin để lo vụ "du học sinh Việt Nam"!!!
Qua trình bày trên, chúng ta không ngạc nhiên khi suốt thời gian cổ động ký Thỉnh Nguyện Thư, VC ở trong nước không lên tiếng lồng lộn như thường lệ. Vì đã có sự cam đoan nào đó vấn đề này sẽ bị "ốc trâu".
[B]"Chúng ta vẫn thắng". [/B]
Qua quá trình hoạt động của đảng Việt Tân mà tôi gọi nó là em Việt Cộng, luôn luôn chúng lợi dụng những hoạt động của người Việt Quốc Gia chống Cộng để lồng vào đó những việc làm có lợi cho Việt Cộng.
Vụ dơ bẩn nhất xảy ra ở Houston, Texas là vụ chúng lợi dụng đồng hương tổ chức Tết Trung Thu cho trẻ em, để phát một số lồng đèn kéo quân cán bộ đi chân đất đội nón cối, cầm đèn ngôi sao, mặt trăng màu đỏ và câu "Vì các cháu thiếu nhi chúng ta kháng chiến" là câu nói của Hồ Chí Minh. Khi bại lộ, chúng bào chữa rằng "mua từ năm 1983, để trong kho lâu ngày, quên coi lại! Sau khi hàng chục ngàn đồng hương với 53 ngày đêm biểu tình tại Nam Cali, hạ được ảnh tên Hồ Tặc và lá cờ máu VC thì Đỗ Hoàng Điềm đã tổ chức ngay tại đó một "Đêm Không ngũ", chiếu những slide show về "tội ác Mỹ ngụy" để gọi là "an ủi Bác"?
Khốn nạn nhất là hễ ai vì đấu tranh cho dân chủ tự do ở quốc nội mà bị VC bắt thì lập tức ở Hoa Kỳ, Việt Tân liền xác nhận "đó là đảng viên Việt Tân" để VC có cớ trừng phạt họ mà quốc tế cũng như đồng hương hải ngoại không can thiệp được, vì Việt Tân đã được Việt Cộng phong cho hai chữ khủng bố. Cũng vì vậy mà khi nghe đám "Tuổi Trẻ Yêu Nước" xác nhận Việt Khang là thành viên của họ, đã có nhiều người la làng, như thế là giết Việt Khang. Và nhiều lần khác, nói không hết. Nhưng quan trọng hơn hết, là qua những văn thư, những buổi học tập dành cho đảng viên, Việt Tân đã công khai bày tỏ chủ trương hợp tác với Việt Gian Cộng Sản.
"Chúng ta vẫn thắng"! Vì cuộc tập hợp 140 ngàn chữ ký của đồng hương là một điều hi hữu, chưa ai làm được. Chưa có ai dám "thử phổi" đồng hương về tinh thần đoàn kết chống Cộng như vậy. Đây là một thắng lợi lớn chưa từng có. Nhưng Nguyễn Đình Thắng lại chơi trò cướp công y chang như Hồ Chí Minh cướp chính quyền lúc trước, đưa vấn đề nhân quyền là mục đích của đồng hương, biến thành chuyện xin Fund. Với cuộc tập họp của cả mấy trăm người tại Washington DC, đại diện cho đồng bào khắp nơi, trong khi hàng triệu người khác đang theo dõi diễn tiến tại White House trên radio, TV, âm mưu đen tối và có thể nói là tồi bại của Nguyễn Đình Thắng đã phơi bày trước mắt mọi người, trước tai mọi người.
Lâu nay, chúng tôi, những người cầm bút chống Cộng đã cố gắng chứng minh Việt Tân là một đoàn thể chuyên môn làm lợi cho Việt Cộng, nhưng có người còn bán tín bán nghi, bây giờ, Nguyễn Đình Thắng đã "lạy ông con ở bụi này" trước hầu như tất cả ba triệu người Việt tị nạn Cộng Sản. "Minh thương dễ tránh, ám tiển khó phòng" bây giờ ám tiển đã biểu diễn tại White House, không còn ai bán tin, bán nghi mà đã thấy sự thật rồi. Biết được kẻ đâm sau lưng ta là một thắng lợi lớn, lớn hơn biết kẻ thù trước mặt. Cái thắng lợi lớn lao hơn nữa là chuyện Nguyễn Đình Thắng đã làm sẽ đánh động lương tâm của những ai đang theo Việt Tân vì tưởng đó là đoàn thể chống Cộng sẽ thức tỉnh và trở về với hàng ngũ chống Cộng.
Khi được tin nhạc sĩ Trúc Hồ kêu gọi ký thỉnh nguyện thư, chúng tôi rất vui mừng, vì thực sự, chúng tôi vẫn tin tưởng đại đa số đồng hương khắp nơi trên thế giới đều có tinh thần chống Cộng, chỉ có một thiểu số chấp nhận làm tay sai cho Việt Cộng mà có đến 90% trong đám này là vì tiền. Nhưng chưa có ai làm một cuộc trưng cầu như nhạc sĩ Trúc Hồ. Đây là sáng kiến độc đáo, chính xác. Quả nhiên, chỉ mấy ngày sau, con số người ký đã vượt số 25 ngàn. Kết quả cuộc ký tên này đã nói cho thế giới, nhất là cho Việt Gian Cộng Sản biết rằng dù chúng có bỏ ra bao nhiêu triệu đô la cũng chỉ mua chuộc được những kẻ vì tiền mà thôi, đại đa số người Việt ở hải ngoại họ là những người tị nạn Cộng Sản.
Trong cuộc phỏng vấn Tiến sĩ Nguyễn Đình Thắng do Nguyễn Lê Vũ thực hiện riêng cho nguyệt san Bút Tre, và Nguyễn Lê Vũ đã tóm tắt như sau và được TS Nguyễn Đình Thắng chấp nhận các điểm (Trích): "[COLOR=#b22222]Tóm lại, về buổi gặp gỡ của các viên chức chính phủ với cộng đồng Việt Nam ngày 5/3 tại Tòa Bạch Ốc thì chúng tôi xin tóm tắt như thế này có đúng không?
Thứ nhất, TS giúp ô Trúc Hồ biết về trang web We the People để gửi TNT.
Thứ hai, TS đã vận động để có một buổi gặp gỡ với các viên chức chính phủ.
Thứ ba, phía bên Việt Nam gửi danh sách ban đầu khoảng 10, sau còn 7 thuyết trình viên nhưng cuối cùng Tòa Bạch Ốc đã lần lượt thay đổi để chỉ còn 4.
Thứ tư, ban đầu bên Tòa Bạch Ốc cũng cho vào nghị trình, màn trình diễn của Asia nhưng cuối cùng đã cắt và thay thế vào đó là thuyết trình viên thứ 4.
Thứ năm, có những thành viên Việt Tân bằng sự vận động riêng của họ với sự giúp đỡ của một nữ dân biểu, họ đã hiện diện trong buổi họp mà không qua phía bên TS hay ông Trúc Hồ.
Thứ sáu, Billy Lê , Chủ tịch Tổng Hội Sinh Viên Nam Cali, người thuyết trình viên trẻ, đã trả lời TS là " không đảng phái" và sau này thì được biết anh ta là thành viên của nhóm "Phan Bội Châu", một tổ chức ngoại vi của Việt Tân.
Thứ bảy, Tòa Bạch Ốc đã cử viên chức cao cấp nhất về "nhân quyền" đến họp.
Thứ tám, chúng ta phải cung cấp ngay cho Bộ Ngoại Giao các thông tin cập nhật và danh sách 600 tù nhân chính trị, tôn giáo và lương tâm vì tuần tới đây một nhân viên cao cấp của Vụ Dân Chủ, Nhân Quyền và Lao Động sẽ đi Việt Nam để nêu vấn đề nhân quyền. Nếu thiếu sót xin TS bổ túc để kết thúc bài phỏng vấn này[/COLOR]".
Từ sự tóm tắt này cho chúng ta thấy Tiến sĩ Nguyễn Đình Thắng hay Việt Tân đã cướp công, hay ém công của 130 ngàn người ký tên hay là tất cả người Việt tị nạn Cộng Sản.
Có nhiều người tỏ ra thất vọng vì TT Obama không tiếp phái đoàn. Nhưng "phái đoàn" thực sự ngày 5.3.2012 tại White House là những ai? - Việt Tân. TT Obama sẽ nghe được những lời có lợi cho Việt Tân, đó là cái tai hại cho những người chống Cộng và dân Việt Nam, chỉ có lợi cho Việt Tân và Việt Cộng.
Tuy nhiên, TT Obama không thể có mặt dịp đó, không phải vì phải tiếp một người Do Thái, nhưng có rất nhiều lý do, ví dụ như tên Đại Sứ Việt Cộng đã van nài TT Obama rằng Việt Gian Cộng Sản sẽ trả tự do cho những ai mà TT muốn, với điều kiện không gặp "bọn phản động" vì sẽ làm hứng khởi cho một cuộc cách mạng lật đổ Việt Cộng. Cũng có thể chính bà Tuyết Dương và TS Nguyễn Đình Thắng không muốn TT đặt câu hỏi: "Ô hay, không phải là tôi sẽ tiếp chuyện với ông Trúc Hồ và những người đại diện cho 130 ngàn đã ký tên hay sao? Sao có chuyện kỳ cục như thế này? Hay tôi đi lộn phòng?" Do đó, hai người này không muốn cho TT ra gặp "phái đoàn", vì con bài tẩy sẽ bị lật ngữa!
Sự lươn lẹo, sắp đặt đã quá rõ ràng. Sàng qua gạn lại, cuối cùng chỉ có người của Việt Tân, nhân vật chính là Trúc Hồ cũng chỉ "ngồi ở đàng sau". Như trên đã trình bày, chúng ta vẫn thắng. Vì nhạc sĩ Trúc Hồ đã biết tránh những kẻ đáng tránh, người Việt tị nạn CS đã biết mặt nào đáng tránh, và chúng ta làm lại, làm tiếp cho đến khi tất cả tù nhân lương tâm được trả tự do. Nói cách khác là Việt Cộng bị lật đổ.
[B]Lê Văn Ấn[/B][/QUOTE]
Gỡ tin Đại sứ Mỹ gặp cộng đồng
[COLOR="#000080"]Thế Kỷ 21, sống ở xứ sở văn Minh, Dân Chủ rồi mà vẫn còn muốn học đòi "Làm Cách Mạng" theo kiểu Tuyên Truyền, Chụp Mũ, Vu Khống, Tung Hỏa Mù và Lập Lờ Đánh Lận Con Đen. Không lẽ phải để Cựu Đồng Minh người ta nói thẳng vô mặt cho... là "Mấy Anh Dẹp Mấy Trò Mèo Ấy Đi..." thì mới tỉnh ngộ ra?[/COLOR]
From BBC Việt:
[QUOTE][B]Gỡ tin Đại sứ Mỹ gặp cộng đồng[/B]
[I]
Cập nhật: 10:01 GMT - thứ sáu, 16 tháng 3, 2012[/I]
[IMG]http://wscdn.bbc.co.uk/worldservice/assets/images/2012/03/14/120314065859_david_shear_304x171_reuters_nocredit.jpg[/IMG]
[I]Đại sứ Mỹ David Shear không muốn xem đây là cuộc làm việc chính thức[/I]
[B]Một bản tin tiếng Việt ở Hoa Kỳ về việc Đại sứ Mỹ David Shear gặp một số đông khách từ cộng đồng người Việt tại Mỹ bị gỡ xuống và có cải chính đó chỉ là buổi gặp "cá nhân".[/B]
[URL="http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/vns-us-meet-davidshear-vh-03122012120139.html"]Bấm Bài báo về cuộc gặp[/URL] của Đại sứ David Shear với người Việt ở bang Virginia đã không còn có mặt trên trang web của đài RFA Tiếng Việt.
Người tổ chức buổi tiệc, bác sĩ Nguyễn Quốc Quân, nay nói với BBC đây không phải là buổi gặp "chính thức" với cộng đồng.
[B]'Không chính thức'[/B]
Hôm Chủ nhật 11/3, đại sứ Mỹ David Shear "đã gặp khoảng 150 người" tại tư gia bác sĩ Nguyễn Quốc Quân ở thành phố Falls Church, bang Virginia", theo lời thuật lại của chính ông Quân.
Tham gia có những nhân vật có tiếng trong cộng đồng người Việt địa phương như ông Đỗ Hồng Anh, Chủ tịch Cộng đồng Việt Nam vùng Hoa Thịnh Đốn, giáo sư Nguyễn Ngọc Bích, cựu giám đốc RFA Tiếng Việt và hiện là Chủ tịch Nghị hội người Việt toàn quốc tại Hoa Kỳ, và một số đại diện tôn giáo.
Tuy vậy, người tổ chức, bác sĩ Nguyễn Quốc Quân, chủ tịch tổ chức vận động Cao trào Nhân bản, nói với BBC đây chỉ là buổi gặp xã giao thân mật.
"Đại sứ chỉ gặp gỡ một số người bạn chúng tôi mời đến. Đây không phải là buổi gặp chính thức cộng đồng người Việt."
Bác sĩ Quân nói những người tham dự đã trao đổi một số vấn đề về Việt Nam, nhưng không cho biết thái độ của vị đại sứ.
RFA là cơ quan truyền thông duy nhất đưa tin về buổi gặp mặc dù có mặt hôm đó còn có đại diện của Đài Tiếng nói Hoa Kỳ VOA.
Theo tường thuật ngày 12/3 của RFA, Đại sứ Mỹ "rất thẳng thắn đề cập đến vấn đề nhân quyền của Việt Nam".
Vị đại sứ nói "quyền tự do bày tỏ ý kiến và lập hội của người dân Việt Nam đã tiếp tục xuống dốc trong thời gian qua", theo bài này.
[INDENT]"Đại sứ chỉ gặp gỡ một số người bạn chúng tôi mời đến. Đây không phải là buổi gặp chính thức cộng đồng người Việt."[/INDENT]Bác sĩ Nguyễn Quốc Quân
Nhưng bài tường thuật sau đó đã không còn có trên trang web của RFA.
Nguồn tin từ phía ngoại giao và truyền thông của người Việt ở Washington DC cho biết Bộ Ngoại giao Mỹ đã có ý kiến về bài này.
Đại sứ David Shear chỉ xem đây là cuộc nói chuyện "không chính thức, không lên báo".
Một số người tham dự buổi gặp tỏ ý hài lòng là họ đã có thể trao đổi thông tin "thoải mái, rộng rãi" về các chủ đề chính trị và nhân quyền.
[IMG]http://wscdn.bbc.co.uk/worldservice/assets/images/2012/03/06/120306072933_bieu_tinh_304x171_bbc_nocredit.jpg[/IMG]
[I]Cộng đồng Mỹ gốc Việt biểu tình đòi nhân quyền cho Việt Nam trước Nhà Trắng trong tháng 3/2012[/I]
Tuy vậy, mong muốn về một cuộc gặp "riêng tư" của phía ngoại giao Mỹ dường như cho thấy họ không muốn tô đậm ý nghĩa của cuộc thăm viếng.
Trước đó theo dự kiến, Đại sứ David Shear sẽ gặp cộng đồng người Việt ở California ngày 6/3 theo lời mời của dân biểu Loretta Sanchez và Ed Royce nhưng buổi "hội thảo cộng đồng" này đã không diễn ra "vì lý do gia đình" của vị đại sứ.
Từ khi Mỹ - Việt bình thường hóa, quan hệ giữa những đại diện của Mỹ ở Việt Nam với cộng đồng người Mỹ gốc Việt không dễ dàng.
Năm 2007, người tiền nhiệm của ông David Shear, Đại sứ Michael Michalak, là đại sứ Mỹ đầu tiên thăm Quận Cam, nơi có cộng đồng Việt Nam đông dân nhất nước Mỹ.
Đại sứ đầu tiên của Mỹ, Pete Peterson, chưa bao giờ đến Quận Cam, và một đại sứ khác, Michael Marine, chỉ một lần thăm một đại học của California.
Cũng có đ́anh giá rằng dù tiếp hàng trăm đại diện của cộng đồng Mỹ gốc Việt tại Tòa Bạch Ốc, bên hành pháp Hoa Kỳ sẽ vẫn xúc tiến các mối quan hệ với Việt Nam, kể cả tăng cường trao đổi về an ninh vùng và quân sự theo chiến lược đã định.[/QUOTE]
Re: Lạm Bàn Về "Hiện Tượng" Việt Khang...
[COLOR=#000080]Nếu @#@# nào cũng biết phân biệt thị phi, phải trái, dùng lý lẽ và sự thật để mà lập luận như tác giả bài viết này đúng, sai hạ hồi phân giải], thì đâu đến nỗi đi đâu cũng bị người ta xua đuổi, khinh khi.
Tuy rằng tác giả tựu chung chỉ muốn "chạy tội" cho NS Trúc Hồ, đề cao anh ta lên [như là một Nhân/Chí Sỹ trong sáng, lý tưởng và đức độ... nói chung là Tài Trí song toàn--chỉ vì nhẹ dạ mà bị @#@# gạt]. Nhưng ít ra, tác giả cũng đã tỏ ra có hiểu biết về trình độ Dân Trí [NVHN bây giờ], và đã có thiện chí sử dụng phương thức đúng đắn để [tìm cách] thuyết phục "Quần Chúng/Hùng [bằng cách chấp nhận một số sai sót... để đi đến một kết luận tối hậu có lợi cho phe ta (Win Some; Lose Some)--chứ không cứ nhất thiết khăng khăng đòi phải 100% Ta Đúng; Địch Sai như một số @#@# CCCĐ đã và đang kêu gào Online cũng như Offline, chỉ tổ làm người nghe phải bịt tai, che mắt.] [/COLOR]
From Cali Today:
[QUOTE][B]Mục đích và yếu tố thành bại của Thỉnh Nguyện Thư[/B]
[I][COLOR=#696969](Đây là bài viết góp ý cùng với những "góp ý xây dựng" của Chiến Sĩ Lý Tống và BS Nguyễn văn Hoàng - đính kèm bên dưới - về Trúc Hồ qua vụ Thỉnh Nguyện Thư)
[/COLOR][/I]Đây không phải lần đầu tiên CĐNVHN tham gia ký vào một Thỉnh Nguyện Thư (TNT), nhưng có lẽ đây là lần đầu tiên mọi sự chú ý, bàn bạc, phê bình, .. lại nhắm vào người khởi xướng TNT thay vì vào cái kết quả của TNT.
[B]Mục đích của Thỉnh Nguyện Thư[/B]
Trước hết ý nghĩa và mục đích của TNT là gì? Là nội dung đã được ghi rõ trên Trang Nhà Toà Bạch Ốc dưới cái tựa “STOP EXPANDING TRADE WITH VIETNAM AT THE EXPENSE OF HUMAN RIGHTS” với lời thỉnh cầu dưới đây:
[IMG]http://www.baocalitoday.com/images/stories/news_pictures/03-16-12_Cali_Sat/Petition_content.jpg[/IMG]
[I](Dưới đây là bản dịch sang tiếng Việt lấy từ "VIETKHANG-THE-PETITION-CAMPAIGN-UPD2.PPS")[/I]
“[COLOR="#FF0000"]Từ năm 2007, chính phủ Việt Nam đã liên tục tiến hành cuộc đàn áp tàn bạo, truy lùng những người ủng hộ nhân quyền, bắt giữ và giam giữ các nhân vật được biết đến như: Linh mục Nguyễn văn Lý; hai vị được đề cử giải Nobel Hoà Bình là Đại lão Hoà Thượng Thích Quảng Độ và Bác sĩ Nguyện Đan Quế; blogger Điếu Cày, và gần đây nhất là nhạc sĩ Việt Khang, người nhạc sĩ chỉ đơn thuần bày tỏ tình yêu tự do và lòng yêu nước qua các bài hát ông đăng trực tuyến. Quốc Hội đã phản ứng bằng cách giới thiệu các đạo luật về Nhân Quyền Việt Nam và dự luật H.R. 484 mới tháng trước đây. Chúng tôi thỉnh nguyện Tổng Thống buộc nhà cầm quyền Việt Nam phải lập tức thả vô điều kiện những nhà tranh đấu cho nhân quyền bị quản chế hoặc bị cầm tù, nếu Việt Nam muốn trao đổi quan hệ đối tác xuyên Thái Bình Dương và hệ thống tổng quát ưu đãi với Hoa Kỳ. Hãy chứng tỏ cho thế giới biết rằng Hoa Kỳ đặt tự do lên hàng đầu[/COLOR].”
Như vậy những lời lẽ trên bản TNT chỉ đơn thuần tố cáo sự xâm phạm nhân quyền của CSVN, đồng thời khẩn thiết kêu gọi chính phủ Mỹ tạo áp lực đòi nhà câm quyền CSVN phải thả ngay lập tức và vô điều kiện tất cả các người đang bị giam cầm vì đã (dám nói, dám đứng lên) tranh đấu cho nhân quyền, chấm hết. Và hoàn toàn không có một lời hứa hẹn, một sự hướng dẫn sai lạc (misleading) nào ở trong đó.
Cho nên trước khi đặt bút ký vào thỉnh nguyện thư, việc đầu tiên và có lẽ là việc duy nhất mà chúng ta phải làm là đọc/nghe kỹ cái nội dung để hiểu rỏ mục đích của TNT.
[B]Như vậy[/B] -
1. Việc ký vào TNT là một việc làm hoàn toàn tự nguyện chứ không có ai kê súng AK vào đầu bắt chúng ta làm;
2. Một khi đã ký vào TNT là chúng ta đã mặc nhiên chấp thuận, đồng lòng với cái mục đích của TNT chứ không phải là làm theo bất cứ những lời tuyên bố đầy "cảm hứng" nào đó;
3. Những ai ký vào TNT dựa trên hoặc đặt kỳ vọng vào những lời tuyên bố đầy "cảm hứng" là đã tự làm MẤT GIÁ TRỊ chữ ký của mình vì đã không đặt cái tâm vào mục đích chính thực của TNT (genuine purpose of the petition);
4. Con số hàng chục ngàn chữ ký nhận được trước khi có những lời tuyên bố đầy "cảm hứng", con số này vẫn cứ tăng cao ngay sau khi Trúc Hồ bày tỏ sự thất vọng về buổi đệ trình TNT tại Toà Bạch Ốc (05/03/2012) và cứ tiếp tục tăng mặc dầu đã vượt qua cái mốc thời gian 30 ngày (08/03/2012). Điều này chứng tỏ rằng những người ký vào TNT hoàn toàn không chú ý hay xem nặng những lời tuyên bố đầy "cảm hứng", không quan tâm đến những trục trặc nhất thời của buổi đệ trình TNT mà chỉ nhắm vào cái mục đích chính thực và lâu dài là đòi hỏi nhân quyền cho Việt Nam.
Ngoài ra Trúc Hồ đã nói rằng cái giá trị chữ ký của mổi người đều như nhau và cái tập thể của gần 150 000 người đã ký vào TNT là một tập thể không nhân danh bất cứ một đảng phái, tổ chức, hội đoàn, đoàn thể hay tôn giáo nào cả. Điều này không những nói lên cái sức mạnh và sự đoàn kết của CĐNVHN trong tình thần chống cộng mà còn làm cho CSVN nể sợ, lúng túng không thể nào quy chụp bằng những từ ngữ thường dùng - như quy cho các đảng phái, tổ chức, lực lượng chống cộng là "đảng/tổ chức khủng bố", và chụp cho Phật Giáo, Công Giáo, Hoà Hảo, Cao Đài, Tin Lành và các nhóm người thiểu số ... là "thành phần/tôn giáo phản động".
Nói ngắn gọn, những người đã ký vào TNT (kể cả Trúc Hồ) là những người đã tự nguyện đi song hành với nhau cùng nhắm đến một mục đích chung chứ không phải bị ai lôi kéo, dụ dỗ, hay bắt ép. Trúc Hồ là người chủ xướng TNT nhưng không phải là người chỉ huy, còn chúng ta (những người ký vào TNT) là những người đồng hành chứ không phải đi theo sự chỉ dẫn của Trúc Hồ (Trúc Hồ is an initiator not a leader, and we are his companions not followers).
Như vậy tại sao lại đỗ trách nhiệm lên đầu Trúc Hồ khi Trúc Hồ chỉ là người chủ xướng và lại là nạn nhân của (những) người chủ mưu làm "lạc đề" của buổi đệ trình TNT?
Ngoài ra, khi phát động chiến dịch vận động ký vào TNT, Trúc Hồ đã đổ ra biết bao nhiêu công sức, tiền bạc, hy sinh rất nhiều thời giờ riêng tư, bỏ bê tất cả các công việc thường nhật đồng thời huy động tất cả những người trong gia đình, bạn bè, nhân viên đài SBTN, các nghệ sĩ cộng tác thuộc Trung Tâm Asia, kêu gọi sự tham gia của các thiện nguyện viên, ... rồi lo việc hướng dẫn, tổ chức, sắp xếp, ... mọi công việc. Như vậy, nếu biết nghĩ, đúng ra chúng ta phải có một lời cám ơn gởi đến Trúc Hồ thì mới phải, đằng này đã không có một lời cám ơn mà lại còn đòi Trúc Hồ phải xin lỗi thì thử hỏi như thế có hợp tình, hợp lý, có quá đáng lắm không?
[IMG]http://baocalitoday.com/images/stories/news_pictures/03-16-12_Cali_Sat/SBTN_04.jpg[/IMG]
Nếu chúng ta đòi Trúc Hồ phải xin lỗi vì đã quá kỳ vọng vào những lời tuyên bố đầy "cảm hứng" (mà những lời tuyên bố này lại không phải là của Trúc Hồ) thì hoá ra chúng ta đã ký vào TNT chỉ vì những lời tuyên bố này chứ không hoàn toàn thực lòng ký vào để thỉnh cầu TT Mỹ đòi nhà cầm quyền CSVN phải thả tất cả những tù nhân lương tâm hay sao? Nếu chúng ta là những người không có lòng thì tại sao chúng ta lại đòi một người có lòng như Trúc Hồ phải xin lỗi chúng ta? Nghe có chướng tai, ngược ngạo lắm không?
Nếu có việc xin lỗi CĐNVHN, nhất là xin lỗi gần 150 000 người đã ký vào TNT và đặc biệt là hơn 1000 người đã bỏ công, bỏ của lặn lội từ những nơi xa xôi vạn dặm để tề tựu về Washington DC dưới bầu trời tuyết giá, thì người phải xin lổi không phải là người chủ xướng cái TNT mà là (những) người chủ mưu làm "lạc đề" buổi đệ trình TNT tại Toà Bạch Ốc. Phải đem (những) người này ra hài tội, phải hỏi cho ra lẽ chứ không thể nào vờ vịt chạy tội, trốn tránh trách nhiệm, và câu hỏi đầu tiên mà CĐNVHN sẽ đặt ra cho (những) người chủ mưu này là "XIN HỎI ANH LÀ AI?!"
Như vậy trong vấn đề này Trúc Hồ hoàn toàn không có lỗi gì cả, có chăng là cái lỗi quá cởi mở, quá tin người. Ở điểm này xin được đồng thuận cùng BS Hoàng với lời cảnh giác: "Nghĩ rằng VC bỏ ngỏ để Trúc Hồ tung hoành SBTN, đài VN hải ngoại lớn nhất, là ý nghĩ vô cùng vụng dại. VC nằm vùng đầy nhóc trong đó đó anh Trúc Hồ."
Tuy học lực của Trúc Hồ không cao nhưng Trúc Hồ là một người dấn than, cao thượng, có lòng, có tài, có đức - cao thượng và có đức ở chỗ Trúc Hồ đã nhắc đến lời dạy của Ngài Đạt La Lạt Ma trong cách xử thế đó là "COMPASSION" [1] (từ bị hĩ xã) để cảm thông và rộng lòng tha thứ cho những người đã làm cho Trúc Hồ đau lòng và thất vọng. Họ là những người chủ mưu làm "thúi" buổi đệ trình TNT, là những người lèo lái, lừa lọc rồi còn lắm lời, lươn lẹo, lấp liếm thật là lếu láo. Trúc Hồ đã rộng lòng tha thứ những người lầm lỗi còn chúng ta thì lại tìm mọi lý do để bắt lỗi Trúc Hồ! Thật là quá ngượng!
Xin được phép nhắc nhở là kẻ thù ở trước mặt và chung quanh chúng ta chứ không phải là những người đi song hành, ở cùng chiến tuyến với chúng ta. Nếu người bạn đồng hành của chúng ta bị đánh /té ngã thì bổn phận của chúng ta là phải nâng người đó đứng lên để chúng ta cùng nhau dấn thân tiếp tục cuộc hành trình đòi hỏi Tự Do, Dân Chủ, Nhân Quyền và Toàn Vẹn Lãnh Thổ cho Việt Nam.
[B]Yếu Tố Thành Bại Của Thỉnh Nguyện Thư[/B]
Theo quy định của trang nhà Toà Bạch Ốc, trước nhất một TNT phải có ít nhất 150 chữ ký để được hiện lên trên trang nhà của Toà Bạch Ốc, và thứ đến để được Tòa Bạch Ốc cứu xét và hồi đáp TNT phải đạt được 25,000 chữ ký trong vòng 30 ngày.
Như vậy yếu tố đầu tiên tạo nên giá trị và quyết định sự thành công của TNT là con số chữ ký đạt được. Thứ đến là sự đáp ứng thoả đáng cho nguyện vọng đề đạt trên TNT. Có nghĩa là sự thành bại hoàn toàn không dựa vào tên tuổi của người chủ xướng hay dựa vào những lời tuyên bố đầy "cảm hứng", mặc dầu sự vận động của người chủ xướng đóng một vai trò rất quan trọng.
Tóm lại, sự thành bại của một TNT được căn cứ trên 2 yếu tố : (1) số chữ ký ghi nhận được, và (2) thành quả đạt được (theo đúng như lời thỉnh nguyện). Tuy nhiên có người lý luận rằng - cho dầu con số chữ ký có cao đến đâu đi chăng nữa mà nguyện vọng không được đáp ứng thỏa đáng thì vẫn coi như là thất bại. Rất đúng!
Tuy nhiên trong trường hợp của chúng ta, yếu tố thứ nhất với con số chữ ký lên đến gần 150 000 đã là một sự thành công vượt quá sức tưởng tượng, đánh dấu một kỷ lục (set new record) trong lịch sử đấu tranh đòi nhân quyền cho Việt Nam (và có lẽ luôn cả trong lịch sử ký TNT của Hoa Kỳ). Còn yếu tố thứ hai thì còn đang trong thời gian chờ đợi sự cứu xét, hồi đáp của Toà Bạch Ốc và tiến trình thi hành các biện pháp thích đáng để đáp ứng lời thỉnh nguyện. (Hy vọng rằng lần này không có những bàn tay lông lá lèo lái từ bên trong với những chủ đích mờ ám.)
Thiện nghĩ trong trường hợp này cái yếu tố thứ nhất (con số chữ ký) cấu thành từ 70 đến 80% sự thành công của TNT trong khi cái yếu tố thứ hai (mục đích đạt được) là 20 đến 30% còn lại.
Tại sao? Sở dĩ cái yếu tố thứ hai chỉ được xem có giá trị từ 20 đến 30% của sự thành công là vì nhà cầm quyền CSVN không bao giờ chịu nhượng bộ thả hàng trăm, có thể là hàng ngàn tù nhân lương tâm một cách vô điều kiện. May lắm thì chỉ có vài người được thả ra để làm quà mà thôi. Ngoài ra, BS Hoàng hoàn toàn có lý khi nói rằng: "Chính trị gia hành động chỉ vì quyền lợi của chính họ, của đảng họ, và của quốc gia của họ. Khi nào cứu Việt Khang có lợi cho Mỹ thì dù không có TNT, Mỹ vẫn can thiệp. Còn nếu cứu Việt Khang, xích mích với Việt Cộng không có lợi cho Mỹ, thì Mỹ chỉ nhào vô khi mà trọng lượng của những người ký TNT cộng với Việt Khang nặng hơn VC mà thôi."
Do đó cho dầu yếu tố thứ 2 không đạt được kết quả như mong muốn thì chúng ta cũng đã thành công được 70-80% với con số chữ ký kỹ lục (yếu tố thứ nhất) đã tạo nên tiếng vang, gây được sự chú ý của giới truyền thông Hoa Kỳ và đặc biệt là sự quan tâm của Toà Bạch Ốc.
Nói một cách khác, thành quả của yếu tố thứ hai chỉ có giá trị riêng biệt cho từng trường hợp (specific case by case) còn kết quả của yếu tố thứ nhất mới thật đáng kể và có giá trị lâu dài. Cái giá trị đó là sự đoàn kết trong tinh thần chống cộng đã tạo nên cái sức mạnh cho CĐNVHN. Chính cái sức mạnh này đã mang đến cho chúng ta một sự thành công vượt bực trong lịch sử ký TNT mà không một đảng phái, hội đoàn, đoàn thể, tôn giáo hay một cá nhân nào khác có thể tạo được một cách trong sáng và vẻ vang như vậy.
[B]Những lời tuyên bố của Trúc Hồ
[/B]
Những lần trước, Trúc Hồ, một con người đầy nghệ sĩ tính, đã có những lời nói đầy cảm hứng, vụng về, ngớ ngẫn, yếu kém về chính trị nhưng trong cuộc phỏng vấn vừa qua trên chương trình "Bản Tin Thủ Đô Hoa Thịnh Đốn" [*] Trúc Hồ đã tỏ ra RẤT KHÔN NGOAN khi kêu gọi đừng xô đẩy CSVN đi về phía TC [2] và tuyên bố là không chủ trương lật đỗ chế độ CSVN mà phải nói chuyện với nhau [3] (để thảo luận về vấn đề nhân quyền cho Việt Nam).
Tại sao những lời lẽ có vẽ như "hoà hợp hoà giải" và "ngọt ngào" đối với CSVN lại là những lời tuyên bố khôn ngoan?
Xin thưa ngay rằng nếu Trúc Hồ lớn tiếng công khai kêu gọi giải thể, lật đỗ chế độ CSVN để đòi lại tự do, dân chủ, nhân quyền cho Việt Nam thì rất có thể (very likely) Trúc Hồ sẽ bị còng tay, tống vào tù nếu Mỹ "muốn" dùng Đạo Luật Trung Lập Liên Bang 1794 (Federal Neutrality Act of 1794) [4] để cáo buộc Trúc Hồ đã có âm mưu, tổ chức và vận động việc lật đỗ chính quyền CSVN. Đạo luật này qui định rằng: Những công dân sống trên đất Mỹ mà có âm mưu lật đỗ chính quyền của bất cứ một nước đang có bang giao thân hữu (at peace) với Mỹ là phạm pháp.
(Đây chính là cái "hai mặt" (double standard), cái đạo đức giả của Mỹ - một mặt làm bộ như quang minh chính trực tôn trọng các quốc gia thân hữu nhưng mặt khác thì sẳn sàng nhúng tay vào âm mưu lật đỗ bất cứ chính quyền nào không thoả mãn những đòi hỏi của Mỹ, đi ngược lại quyền lợi của Mỹ - điển hình là cuộc Chính Biến 01/11/1963.)
Chắc hẳn chúng ta còn nhớ trường hợp của Tướng Vàng Pao [5] đã bị "đồng minh" Hoà Kỳ cáo buộc có âm mưu lật đổ chính quyền Lào cộng dựa trên đạo luật này, nhưng cuối cùng cáo trạng đã được hũy bỏ vì toà án Mỹ đã không chứng minh được việc làm của Tướng Vàng Pao là âm mưu lật đổ chính quyền Lào cộng.
Tướng Vàng Pao đã không hề có những lời tuyên bố hớ hênh, không có những hành động lộ liễu mà vẫn bị cáo buộc là có âm mưu lật đỗ chính quyền Lào cộng thì thử hỏi nếu Trúc Hồ nóng nảy tuyên bố là phải xoá bỏ, lật đỗ nhà cầm quyền CSVN để đòi tự do, dân chủ, nhân quyền cho Việt Nam (rồi bị CSVN "than phiền" với Mỹ và lén lút hứa hẹn những điều có lợi cho Mỹ, hoặc Mỹ thấy bất lợi trong việc đáp ứng lời thỉnh nguyện và chỉ muốn thảy cái TNT này vào sọt rác) thì việc Mỹ "muốn" trói tay Trúc Hồ bằng Đạo Luật Trung Lập Liên Bang 1794 rất có thể xảy ra. Nếu chẳng may Trúc Hồ bị cáo buộc đưa ra toà án vì những lời tuyên bố thiếu khôn ngoan ấy thì làm sao Trúc Hồ có thể bào chửa, chạy tội, chối cải trước những lời nói, những chứng cớ rành rành như vậy?
Nếu như một người nào đó trong CĐNVHN bị cáo buộc và bắt giam với tội trạng âm mưu lật đỗ nhà cầm quyền CSVN thì có lẽ sẽ gây nên một làn sóng tức giận trong cộng đồng nhưng sẽ không có ảnh hưởng gì đến tinh thần và thành trì chống cộng của CĐNVHN. Nhưng trong trường hợp của chúng ta nếu Trúc Hồ bị bắt giam vì những lời tuyên bố thiếu khôn ngoan thì sẽ tác hại đến hoạt động của đài SBTN, của Trung Tâm Asia được xem như là "Bộ Thông Tin & Văn Hoá", là "Cục Chính Huấn" của CĐNVHN, và giá trị của gần 150 000 chữ ký sẽ tan theo mây khói - có nghĩa là thành trì chống cộng (trên phương diện truyền thông, văn nghệ, văn hoá) nếu không sụp đỗ thì tinh thần chống cộng của CĐNVHN cũng sẽ xuống một mức rất thấp. Nếu điều này xảy ra thì chắc chắn CSVN sẽ rất rất vui mừng, có lẽ là nổi vui mừng lớn nhất kể từ sau ngày 30 Tháng Tư 1975.
Mặc dầu mọi người đều thừa hiểu rằng "CS không thể nào sửa chửa, mà cần phải đào thải nó", "CS không thể thay đổi mà phải được thay thế" nhưng với những lời tuyên bố như trên Trúc Hồ đã tỏ ra không những khôn ngoan đối với chính quyền sở tại mà còn tỏ ra không ngoan đối với CSVN. Vì những lời tuyên bố có vẽ như "hoà hợp hoà giải" này đã làm cho CSVN khựng lại không còn tung ra hoả lực để đánh phá Trúc Hồ khốc liệt như trước nữa. Thời gian vừa qua trong Bộ Chính Tri, trong 3 triệu đảng viên và gần 90 triệu người dân Việt có lẽ tên của Trúc Hồ được nhắc nhở nhiều hơn là Bác Hồ. Và nếu bây giờ Trúc Hồ về Việt Nam có thể CSVN sẽ trãi thảm đỏ sao vàng để đón tiếp Trúc Hồ không chừng. (Đọc đến đây có người sẽ chụp cho Trúc Hồ cái nón cối to tướng. Nhưng tiếc rằng Trúc Hồ đã bị chụp nón cối quá nhiều rồi nên chẳng cần phải chụp thêm nữa làm gì cho mất công.)
Nói đến tinh thần đánh cộng ("đánh cộng" chứ không phải chỉ chống cộng suông mà thôi) thì không ai qua được Chiến Sĩ Lý Tống. CĐNVHN rất cảm phục và ngưỡng mộ Chiến Sĩ Lý Tống qua những lần bay vào lòng đất địch và sẳn sàng chấp nhận cái chết hoặc tù đày. Ngoạn mục nhất là gần đây Chiến Sĩ Lý Tống đã chơi một đòn "xịt xịt xịt" đẹp mắt nhắm vào đảng viên ĐVH đang "bố lếu bố láo" trên sân khấu.
Hoàn toàn tán đồng ý kiến của Chiến Sĩ Lý Tống là đối với CSVN chúng ta không thể nào nói chuyện phải trái với chúng mà phải "bụp" chúng bất lúc nào, bất cứ ở đâu mà chúng ta có cơ hội. Nhưng đó là cách hành xử "võ biền" bằng sức mạnh, bằng vỏ lực trên CHIẾN TRƯỜNG, còn trên CHÍNH TRƯỜNG thì chúng ta cần phải dùng đến trí óc, sự khôn ngoan và tài khéo léo trong vấn đề giao tế. Cũng giống như TC dầu thù Mỹ tím ruột nhưng mỗi lần nói chuyện với Mỹ là cũng phải mặc áo vét tông (veston), thắt cà vạt (cravate), đi giầy kuya (cuir), đầu chải bi-dăn-tin (brillantine) láng bóng, xức nước hoa "Dụ Khị Người Yêu" (DKNY) thơm phức rồi tay bắt mặt mừng, ôm nhau thắm thiết mặc dầu trong bụng chứa toàn dao găm và lựu đạn.
Việc lật đổ chế độ CSVN bằng vũ lực có thể được thực hiện dễ dàng bằng những tiềm lực trong nước, nhưng đối với CĐNVHN cái ý nghĩ dùng vũ lực (do chính CĐNVHN khởi xướng và chủ động) để giải thể chế độ CSVN là một ảo tưởng. Do đó ở hải ngoại những người chống cộng cực đoan chủ trương dùng vũ lực để đối đầu với CSVN phải chấp nhận một thực thể là chuyện đó không thể nào có được. Hơn nữa việc dùng vũ lực để giải quyết vấn đề không luôn luôn đem lại kết qủa như mong muốn, trái lại những thành quả đạt được bằng đường lối chính trị, ngoại giao thường có giá trị quyết định và lâu dài. (There are only two forces in the world, the sword and the spirit. In the long run the sword will always be conquered by the spirit - Napoleon Bonaparte).
Điển hình là trong cuộc chiến Việt Nam trên bình diện tổng quát thì phải công tâm mà nhìn nhận rằng QLVNCH gần như luôn luôn làm chủ tình hình chiến trường. Chỉ riêng trong trận tổng công kích Tết Mậu Thân lực lượng bộ đội CS đã bị thiệt hại quá nặng nề lên đến 80-90% và đã bị gần như vô hiệu hoá hoàn toàn. Vậy mà chỉ vài năm sau đó CS đã cưởng chiếm toàn bộ Miền Nam Việt Nam. Dĩ nhiên là ai ai cũng đều biết là VNCH đã THẮNG trên CHIẾN TRƯỜNG nhưng đã THUA trên CHÍNH TRƯỜNG khi bị ép ký vào Hiệp Định Ba Lê 1973 để cuối cùng bị bức tử vào ngày 30 tháng Tư 1975.
Trong suốt bao nhiêu năm qua hẳn nhiên chúng ta đã học được rất nhiều bài học quý báu và đã trở nên già dặn, kinh nghiệm hơn trong vấn đề chống cộng cho nên dầu có tinh thần chống cộng cực đoan đến đâu đi chẳng nữa thì chúng ta cũng phải tỏ ra uyển chuyển, khéo léo, khôn ngoan để biết lúc nào thì dùng quả đấm và lúc nào thì phải dùng sức mạnh của trí óc. Chắc hẳn trong số gần 150 000 chữ ký kia phần lớn là của những người chống cộng cực đoan thầm lặng, là những người am hiểu tình hình, già dặn về chính trị, và biết cách hành xữ sao cho thích hợp với mọi hoàn cảnh và tình huống.
[B]Lời cuối[/B]
Lòng yêu nước không phải nhất thiết phát xuất từ những người có chức, có quyền hay có học vị cao. Cứ xét xem hiện nay ở Việt Nam đang có hàng chục ngàn Tiến Sĩ (gấp 5 lần ở Nhật Bản [6], kể cả những người có học vị Tiến Sĩ lấy từ các trường ngoại quốc nhưng không biết tiếng Anh!), nhưng có ai mấy đã có lòng yêu nước nồng nàn, thiết tha như Việt Khang, một người dân Việt chơn chất với học lực khiêm nhường. Ở nước ngoài thì Trúc Hồ, một con người bình dị cũng có học lực không cao, nhưng lại có lòng yêu thương quê hương, dân tộc chứa chan, trong sáng vượt xa một số người khoa bảng, trí thức có địa vị rất cao trong xã hội.
Trong cuộc phỏng vấn trên chương trình "Bản Tin Thủ Đô Hoa Thịnh Đốn" Trúc Hồ đã ngõ lời cám ơn chân thành đến với tất cả những ai đã ký tên, tham gia vận động lấy chữ ký, cổ động và ủng hộ mục đích của bản TNT, tham dự 2 buổi đi gặp đại diện và chính giới của Hành Pháp và Lập Pháp Hoà Kỳ ở Hoa Thịnh Đốn, cũng như có mặt trong cuộc biểu dương đòi hỏi nhân quyền cho Việt Nam trước Toà Bạch Ốc dưới bầu trời tuyết giá, lạnh căm.
Nhưng còn thiếu, có lẽ Trúc Hồ cũng nên cám ơn bọn CSVN và tay sai đã đánh phá không ngừng nghĩ trong suốt thời gian qua cũng như sự ganh ghét và tị hiềm của những con người không thành tâm, thấp kém, hẹp hòi, đố kỵ, nhỏ nhen đã đưa tên tuổi của Trúc Hồ bay thật cao và bay thật xa từ lãnh vực văn nghệ, truyền thông sang đến lãnh vực chính trị, ngoại giao.
Nhân đây cũng xin có lời chân thành cám ơn Chiến Sĩ Lý Tống và BS Nguyễn văn Hoàng cùng một số quý vị khác đã nêu lên những vấn đề liên quan để chúng ta có thể cùng nhau đưa ra những nhận xét hợp tình hợp lý bằng một cái nhìn sắc bén.
Sau cùng xin phép được nhắn gởi đến tất cả những ai đang cư trú hợp pháp tại Mỹ (không nhất thiết là phải có thẻ xanh) có lòng yêu thương quê hương và dân tộc, thực sự quan tâm đến vấn đề nhân quyền tại Việt Nam thì xin hãy cứ tiếp tục ký (nếu chưa ký) vào bản TNT trên trang nhà của Toà Bạch Ốc.
[B]N Nguyen[/B]
[I]18/03/2012 (Số chữ ký ghi nhận được lúc bài này được gởi đi là: 149 824)[/I][/QUOTE]
Re: Lạm Bàn Về "Hiện Tượng" Việt Khang...
From KBC HN:
[QUOTE]KBCHN: Nhận sao đăng vật không thay màu sắc cỉa chữ và màu cuả phông chữ.
[COLOR=red][FONT=arial][B][FONT=Arial]From: GIAU TRUONG <[EMAIL="giautam2001@yahoo.com"]giautam2001@yahoo.com[/EMAIL]>
To:
Sent: Wednesday, March 14, 2012 3:09 PM
Subject: bai hay nen doc[/FONT][/B][/FONT][/COLOR]
[COLOR=#000000][FONT=times new roman]
[COLOR=red][B]Bai hay nen doc[/B][/COLOR][/FONT][/COLOR]
[COLOR=mediumblue][FONT=arial][I][COLOR=crimson][B][FONT=Arial, Helvetica, sans-serif] [/FONT]Kính gởi Ông TS Nguyễn Đình Thắng, Nghệ Sĩ Trúc Hồ và MC Nam Lộc. [/B][/COLOR]
[FONT=Arial, Helvetica, sans-serif] [/FONT]Lẽ ra tôi không muốn viết bất kỳ điều gì với các ông vì “tôi đã tỏ tường rồi” (xin lỗi mượn ca từ VK) trong những năm tháng các ông hoạt động chúng tôi đã hiểu không nhiều thì ít về lập trường và toan tính của các ông. Nhân đọc bài viết của Nam Lộc và nhiều bài tường trình từ các phóng viên của các cơ quan truyền thông báo chí, chúng tôi có một vài nhận xét sau đây mong các ông hãy nói rõ và nói thật để lương tâm làm người của các ông không bị cắn rứt và nhất là đừng để dân tộc nguyền rủa các ông. Đầu tiên chúng tôi xin ông TS Nguyễn Đình Thắng giải thích những thắc mắc sau đây.
1-Xin ông TS Nguyễn Đình Thắng hãy bạch hóa sự việc vừa qua, cơ quan nào, qúi vị nào trong Toà Bạch Ốc đích danh mời Cộng Đồng người Việt vào tòa Bạch Ốc qua trung gian của ai? chủ yếuđể gặp Tổng Thống Hoa Kỳ hay chỉ tham quan lòng vòng ở các tòa nhà Quốc Hội? ai trong qúi vị là người chính thức liên lạc hay lobby sự việc này. Và TT Obama có biết được CĐ người Việt sẽ đến Toà Bạch Ốc hay không? Nếu có sẽ có văn bản gởi đi và văn bản trả lời xin bạch hóa.
2-Khi liên lạc dĩ nhiên là phải có địa chỉ email và tên người đứng đầu tổ chức để liên lạc trực tiếp khi Toà Bạch Ốc hồi báo hoặc từ chối hay thay đổi chương trình.v.v nhất là chịu trách nhiệm của sự việc. Theo trong email điạ chỉ gởi đi từ Toà Bạch Ốc và điạ chỉ người nhận là người của đảng Việt Tân( [EMAIL="dhoang@viettan.org"]dhoang@viettan.org[/EMAIL] ) tại sao lại có chuyện nhầm lẫn ngớ ngẩn đến thế, chúng tôi không thể tin điều này. Như vậy đây có phải chủ xướng và người liên lạc chính là đảng Việt Tân? điều này gây bất mãn tạo nhiều phản ứng trong CĐ, sau đó TS Nguyễn Đình Thắng đã giải thích là do sự nhầm lẫn của Toà Bạch Ốc, xin hỏi một sự việc mà qúi vị cho là lớn lao đến độ nói rằng Tổng Thống Obama sẽ tiếp đón CĐ người Việt mà Tòa Bạch Ốc lại mắc phải một nhầm lẫn sơ đẳng như vậy, điều này theo thiển nghĩ của chúng tôi là không thể xảy ra với hệ thống làm việc ở Tòa bạch Ốc nhất là có điạ chỉ rõ ràng giữa người gởi và người nhận (dù gởi đi dưới hình thức CC hoặc BCC hoặc Forward. Xin ông giải thích vì có nhiều người đã và đang làm việc tại Toà Bạch Ốc đang muốn lắng nghe.
3-Ai là người tuyển chọn thành phần CĐ người Việt được vào Tòa Bạch Ốc. Nhân viên Toà Bạch Ốc hay chính các ông? Theo chúng tôi biết tất cả danh sách của những người muốn tham dự đều gởi về cho các ông thì ai là người tuyển chọn trước khi gởi danh sách đến Ban An Ninh Toà Bạch Ốc? (lúc ban đầu ông Thắng nói là những người gởi tên về sẽ do Toà Bạch Ốc chọn chứ ông không chọn, nghe rất tức cười Tòa Bạch Ốc biết ai đâu mà chọn, TBO chỉ kiểm tra về an ninh những người trong danh sách mà các ông trình lên thôi. Chúng tôi biết có nhiều người ông đã sắp xếp cho họ rất sớm, không biết ông có bắt chước bọn CS tiền đi trước việc Nước đi sau không?
[COLOR=red]4-Tại sao các ông lại chọn những người trẻ chưa có kinh nghiệm, chưa chứng kiến hoàn cảnh chiến tranh VN, chưa thấy sự đàn áp dã man của CSVN, chưa bị tù tội, chưa nắm vững tình hình trong 37 năm qua từ trong Quốc nội lẫn hải ngoại thì làm sao có thể trả lời những câu hỏi hóc búa của các nhà ngoại giao chất vấn? Tôi ví dụ: Nếu không may Tổng Thống Obama hỏi anh bạn trẻ đó anh hãy kể cho chúng tôi nghe một vài chuyện mà anh cho là không có nhân quyền ở VN mà chính mắt anh trông thấy, liệu họ có nói được không? Theo chúng tôi biết nhiều người trong CĐ chúng ta rất xứng đáng và đủ kinh nghiệm để nói lên điều đó nhưng ông không muốn họ tham dự vì sợ mất phần của ông. Yêu nước kiểu như ông quá tuyệt vời.[/COLOR][/I][/FONT][/COLOR][IMG]http://o.aolcdn.com/cdn.webmail.aol.com/resources/core/images/kiss.png[/IMG][IMG]http://o.aolcdn.com/cdn.webmail.aol.com/resources/core/images/kiss.png[/IMG][IMG]http://o.aolcdn.com/cdn.webmail.aol.com/resources/core/images/kiss.png[/IMG][COLOR=mediumblue][FONT=arial][I] Ông Thắng ông nghĩ ra sao sau hai ngày đến Tòa Bạch Ốc gởi thỉnh nguyện thư tranh đấu nhân quyền cho VN? Vừa lúng túng, sai chủ đề, vừa xảo quyệt, vừa ô hợp, thiếu tổ chức.
[COLOR=red][B]Kết quả đã xảy ra như thế nào trong hai ngày đến Tòa Bạch Ốc gởi thỉnh nguyện thư và tranh đấu nhân quyền cho VN? Trích: … giờ break time đã đến và chúng tôi đuợc biết là những em bé này đã lên phát biểu trật lấc đề tài chứ không phải là đề tài nguời Việt đến đây về vấn đề nhân quyền. Đề tài mà các em phát biểu nó liên quan đến một cái Fund của TS Nguyễn Đinh Thắng đang xin (theo chỗ chúng tôi đuợc nghe thì đây là cái Fund dành cho du học sinh VN). Chính vì thế mà trong số 165 nguời vào, con số đến ủng hộ xin Fund này đông hơn con số nguời đến vì nhân quyền cho VN. Đây là nguyên nhân chính làm cho NS Trúc Hồ và NS Việt Dzũng bỏ ra. Thêm vào đó, cái sign trên tường cũng không thấy hàng chữ nhân quyền cho VN mà là cho lãnh tụ VN[/B]."[/COLOR][/I][/FONT][/COLOR][IMG]http://o.aolcdn.com/cdn.webmail.aol.com/resources/core/images/cry.png[/IMG][IMG]http://o.aolcdn.com/cdn.webmail.aol.com/resources/core/images/cry.png[/IMG][IMG]http://o.aolcdn.com/cdn.webmail.aol.com/resources/core/images/cry.png[/IMG]
[COLOR=mediumblue][FONT=arial][I]5-Qúi vị thật lòng vì Quốc Gia dân tộc hay qúi vị vì quyền lợi cá nhân, cho tập đoàn hay kiếm fund của chính phủ Hoa Kỳ, lợi dụng tiền quyên góp của đồng hương? Hay một ngân khoản quá lớn của Liên bang mà qúi vị đã có hợp đồng về ngành Nail để chuyên dịch tài liệu và phát triển vì nghề Nail đang phát triển quá lớn tại Hoa Kỳ và Fund dành cho du học sinh VN ? Xin qúi vị đủ can đảm để nói lên sự thật. Qúi vị đã lợi dụng CĐ người Việt đến thật đông để qúi vị đưa sang chủ đề khác thay vì tranh đấu cho nhân quyền.
6-Sau vụ này có nhiều người cho rằng ông là người lợi dụng CĐ để lấy credit sau 30 năm hoạt động để phô trương lực lượng tìm chiếc ghế nào đó để hưởng “Fund”. Nhiều người khác lại khẳng định ông là người của đảng Việt Tân ông nghĩ sao và giải thích thế nào về việc này? nhiều người đang cần có câu trả lời của ông. TS Nguyễn Đình Thắng ơi! ông có bằng Tiến Sĩ nhưng ông ăn nói lòng vòng qúa, thằng nào, đảng nào thiếu đạo đức, tại sao ông không nói quạch tẹt ra, ông sợ mất Fund hay bị khai trừ khỏi đảng? Theo tôi, ông cứ nói thẳng ra đi, đảng thiếu đạo đức đó là bọn Việt Tân và bọn chạy theo ăn có phối hợp cùng ma đầu Vũ Trực và nhà báo Phạm Kim Seattle tiếp tay giết chết NS Việt Khang.
6-Vấn đề email của những người ký thỉnh nguyện thư có đầy đủ tên tuổi điạ chỉ cư ngụ, số phone và email, chỉ chừng ấy tôi có thể biết người đó là ai. Tôi xin gởi ông một email của một người nào đó không biết có phải trong nhóm của ông không với nội dung như sau:
From: Pham Hoaiviet <[EMAIL="phamhoaiviet1@msn.com"]phamhoaiviet1@msn.com[/EMAIL]>
To: ..............
Cc: ...................................
Sent: Tuesday, February 28, 2012 10:32 AM
Subject: Re: Volunteer cho nhung ngay cong tac Mar 4, 5, 6 & 7 2012 tai HTD - Xin pho bien
Em Ta^m Minh:
Chẳng những chị chuyễn lên các Diễn Đàn và luôn cả về trong nước nữa. Quý cụ và các em trong nước rất xôn xao về vụ nầy lắm em a!. Chị thấy phiá bên Cô Trần Nam Bình có 12 cái Diễn Đàn Quốc nội, đã tiếp tay chuyễn về trong nước. Đừng nói cho ai biết em nhé không có lợi.
Thăm em.
Chị PHV.
Ông nghĩ sao về điều này? Nếu CS có tất cả những hồ sơ đó thì 130 ngàn chữ ký của CĐ hải ngoại sẽ ra sao/họ sẽ nhận email Tuyên truyền cho chế độ hằng ngày, hăm doạ khi về VN hay những khi chống cộng ở hải ngoại không dám cầm cờ xuống đường.v.v.
Chúng tôi xin có vài ý kiến đóng góp cùng ông MC Nam Lộc. Đầu tiên là tựa đề bài viết của ông “Xin đừng mong đợi thái quá” đây chính là lời tự thú chúng tôi đã thất bại mong qúi vị thông cảm đừng chửi chúng tôi nữa, chỉ hồ hởi để lấy điểm với Việt Tân tí thôi.
Một vấn đề khác, khi chúng tôi đọc những email của ông gởi lên diễn đàn chúng tôi cứ nghĩ ông là ông trời con là anh của Tổng Thống Obama là lãnh tụ cộng đồng người Việt hải ngọai. Ông đã viết email lếu láo, quả quyết là có Tổng Thống Obama tiếp đón phái đoàn, ông Obama muốn nghe hai nhạc phẩm của NS Việt Khang cho nên ông mang cả nhóm Ca, Nhạc Sĩ của ông vô Toà Bạch Ốc trình diễn đúng là một màn vô tiền khoáng hậu. Khá khen và thầm phục trí tưởng tượng của ông thật là phong phú và thổi ống đu đủ cũng hay nữa: Trúc Hồ thành Lê Lợi, Việt Khang thành Thánh Gióng . Tuy nhiên ông quên mất một vài điều Trích: Việc được White House đáp ứng đã trở thành hiện thực nên qua những hồi trống chiêng mãi võ sơn đông, mấy chữ vào tòa Bạch Ốc trở thành miếng dồi thơm phức vô cùng hấp dẫn. Trò “manipulate” lần này khá thành công nhưng đáng tiếc thấp thoáng đằng sau Nguyễn Đình Thắng, Trúc Hồ, Cao Quang Ánh là các đầu nậu chuyên nghề chôm credit của Việt Tân như đám Đỗ Hoàng Điềm, Đặng Vũ Chấn, Hoàng Tứ Duy, Lý Thái Hùng, và Ngô Trọng Đức. .v.v..
Trích: Do đó những màn quảng cáo như phải cần 100,000 chữ ký thì TT Obama mới tiếp kiến hay là White House gọi lúc 4 giờ sáng báo tin TT Obama bận tiếp Thủ Tướng Do Thái, trong lúc tất cả đài truyền hình của Hoa Kỳ đã thông báo trước cả tuần là 10:45 sáng ngày 5 tháng 3 năm 2012 Tổng Thống Obama bận tiếp Thủ Tướng Do Thái (10: 45AM The President meets with Prime Minister Netanyahu Oval Office)
trích: "(Tuy nhiên vào lúc 4 giờ sáng Thứ Hai, ngày 5 tháng 3, 2012 giờ California, tức là 7 giờ sáng giờ Washington DC, thì một viên chức khác đã thông báo cho tôi biết rằng, ngày hôm nay sẽ có những cuộc họp khẩn giữa Tổng Thống Obama, và các viên chức cao cấp của Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ cùng với Thủ Tướng Do Thái Benjamin Netanyahu, về tình hình khẩn trương ở Trung Đông, mà theo viên chức đó thì đây có thể là cơ hội cuối cùng để HK thuyết phục Do Thái đừng tấn công Iran trong lúc này)" hết trích(Nam Lộc : XIN ĐỪNG MONG ĐỢI THÁI QUÁ!).
-Sau chuyến tham quan Tòa Bạch Ốc trở về, Nam Lộc lại chữa cháy nghe khá êm tai nhưng nghịch nhĩ từ Tổng Thống xuống đến những người nắm giữ các vai trò then chốt và trực tiếp trách nhiệm thuộc Eisenhower Executive Office Building (dịch theo tiếng “Rađê” là “phòng khánh tiết toà nhà mới” chính vì thế mà Việt Dũng đã nổi giận bước ra hội trường với lời lẽ khiếm nhã. Trích lời tường trình phóng viên Nghê Lữ…” Họ vô lễ khinh thường chúng ta …Phái đoàn được sắp xếp ngồi trong một phòng họp không tương xứng với số lượng 150 người hay nói thẳng ra là Toà Bạch Ốc đã không lịch sự, coi thường không tôn trọng phái đoàn.” - Không có bất cứ một viên chức Ngoại Giao nào của Toà Bạch-Ốc, chỉ có vài người phụ trách giao tế trong đó có một cô gái trẻ VN làm việc tại Toà Bạch Ốc tiếp phái đoàn và họ cũng chỉ nói những chuyện "chung chung" về tình hình nhân quyền trên thế giới, tuyệt nhiên không hề có lời lẽ gì đề cập tới nhạc sĩ Việt-Khang, tất nhiên cũng không có việc các ca sĩ Asia hát hai bài ca của nhạc sĩ Việt-Khang cho TT. Obama nghe.
- Theo lời phóng viên Nghê-Lữ của đài SBTN thì Trúc-Hồ "tức giận" bỏ ra ngoài tuyên bố : “Tổng-Thống Obama đã coi thường bỏ đi 130.000 chữ ký của người Việt thì sẽ có 200.000 lá phiếu người Việt dồn cho đối thủ của Ứng cử viên TT Obama”.
.. không biết Việt Dũng đã nghĩ sao mà lại đi trách chính phủ Hoa Kỳ mà không trách chính các ông bày trò khỉ lừa gạt CĐ và toa rập với những tay đầu nậu con buôn chính trị. Còn Trúc Hồ cũng bỏ ra khỏi phòng hội cũng phải, vì bị tên Nguyễn Đình Thắng đo ván một cách ngoạn mục: đá Diệu Quyên khỏi thành viên quan trọng của 4 người hôm đó….Thì ra, “vỏ quít dày có móng tay nhọn” tất cả phải theo chỉ đạo của Nguyễn Đình Thắng đảng Việt Tân. Leo nheo vài ba cô tập sự ở nhà trắng tiếp đón là đủ rồi. Bởi vậy Nam Lộc mới nói thua keo này bày keo khác. . Đã ở nhà không đi tham dự mà Nam Lộc còn nói dóc: Họ đã tiếp xúc, trò chuyện và lắng nghe một cách nghiêm chỉnh từng lời phát biểu, từng mối quan tâm của hơn 100 thành viên đại diện cho mọi thành phần và đến từ nhiều tiểu bang trên đất Mỹ, Xin qúi vị nào đã có mặt hôm đó, xin một tràng pháo tay cho MC Nam Lộc nhe.
-Nam Lộc, Trúc Hồ bị Nguyễn Đình Thắng chơi xỏ cướp cơm chiên hay nói nôm na là “C..C..C..Đ” nên giận qúa NL không đi tham dự, bây giờ ngồi nhà tưởng tượng bốc phét chữa lửa cho Trúc Hồ. Nhưng nói phét sơ đẳng quá cho nên ép-phê ngược bị đánh phủ đầu. Nam Lộc hãy đọc hoặc nghe những bài trường trình của các phóng viên của các cơ quan truyền thông báo chí để tìm hiểu thêm. Đa số chỉ loanh quanh những đề tài không đâu: nghề Nail, trở ngaị ngôn ngữ, di trú .v.v Tất cả rất mơ hồ về những câu hỏi và trả lời về nhân quyền cho VN. Ông nghĩ gì về CĐ, ông muốn lừa đảo cách nào cũng được hay sao? ông đùa giỡn với lòng yêu nước của đồng bào? hậu quả chia rẽ và làm mất lòng tin của CĐ trong cuộc tranh đấu hôm nay, ông và tập đoàn của ông phải gánh lấy trách nhiệm.
- [COLOR=red]Ông Nam Lộc đúng là nghề làm MC ăn tục nói phét,[/COLOR][/I][/FONT][/COLOR][IMG]http://o.aolcdn.com/cdn.webmail.aol.com/resources/core/images/smile.png[/IMG][IMG]http://o.aolcdn.com/cdn.webmail.aol.com/resources/core/images/smile.png[/IMG][IMG]http://o.aolcdn.com/cdn.webmail.aol.com/resources/core/images/smile.png[/IMG][COLOR=mediumblue][FONT=arial][I][COLOR=red] ông viết: “We The People” sau khi trình lên văn phòng Tổng Thống, một viên chức trách nhiệm bộ phận này đã tiết lộ với chúng tôi rằng, tổng thống Obama ngỏ ý rằng, nếu hoàn cảnh và thì giờ cho phép thì ông muốn đích thân tiếp đón các đại diện của cộng đồng người Việt, cũng như muốn được hiểu thêm về nội dung hai bài hát cùng lý do mà người sáng tác ra nó đã bị đưa vào nhà tù ở VN.[/COLOR] Tuy nhiên vào lúc 4 giờ sáng Thứ Hai, ngày 5 tháng 3, 2012 giờ California, tức là 7 giờ sáng giờ Washington DC, thì một viên chức khác đã thông báo cho tôi biết rằng, ngày hôm nay sẽ có những cuộc họp khẩn giữa Tổng Thống Obama, và các viên chức cao cấp của Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ cùng với Thủ Tướng Do Thái Benjamin Netanyahu, về tình hình khẩn trương ở Trung Đông….. Thưa ông Nam Lộc, qúi vị nào trong Toà Bạch Ốc lại thông báo cho ông thường xuyên giống như ông bạn hàng xóm nhà ông vậy. Ông lại tưởng tượng nữa rồi, Chương trình tiếp đón Thủ Tướng Do Thái không phải tùy hứng đâu ông ạ, Toà Bạch Ốc đã có chương trình hằng năm, hằng tháng, hằng tuần, hằng ngày, hằng giờ ông ạ. Nói như vậy lòi cái dốt của ông ra ông ạ. Ông thử nghĩ xem chức vụ quèn của ông hiện giờ, còn có ngày giờ làm việc sắp đặt trước huống hồ là Tổng Thống HK, thôi ông ơi, bốc phét vừa thôi lòi cái dốt của ông, nếu ông không làm MC thì chả ai biết Nam Lộc, ông chỉ là người vô danh tiểu tốt mà thôi.
- Ông còn nói: …[COLOR=red]”dù Tổng Thống Obama có xuất hiện trong buổi hội kiến với cộng đồng người Việt được hay không thì kết quả của việc đệ trình thỉnh nguyện thư cũng như tìm hiểu và nghiên cứu mối quan tâm của người Việt về vấn đề nhân quyền ở VN cũng sẽ diễn ra giống nhau, không có gì thay đổi…” [/COLOR][/I][/FONT][/COLOR][IMG]http://o.aolcdn.com/cdn.webmail.aol.com/resources/core/images/wink.png[/IMG][IMG]http://o.aolcdn.com/cdn.webmail.aol.com/resources/core/images/wink.png[/IMG][IMG]http://o.aolcdn.com/cdn.webmail.aol.com/resources/core/images/wink.png[/IMG]
[COLOR=mediumblue][FONT=arial][I]Nếu ông quan niệm như vậy thì ông và ông Trúc Hồ phát động phong trào ký thỉnh nguyện thư và kêu gọi đồng bào kéo về Toà Bạch Ốc để làm gì? tốt nhất ông nên bảo mọi người ở nhà ngủ sướng hơn đến Washington DC làm gì cho lạnh lẽo, tốn tiền, mệt sức. Chuyện nhân quyền ở VN có chính phủ Hoa Kỳ lo cả rồi. Chính phủ Hoa Kỳ đã biết còn hơn chúng ta biết nữa, chúng ta không cần vận động xin chữ ký, phô trương lực lượng làm gì, chuyện ruồi bu! vấn đề nhân quyền VN cũng sẽ diễn biến giống nhau không có gì thay đổi…v.v. Nếu CS giết chết thêm vài trăm nhà tranh đấu hay cả dân tộc đoạ đày cũng vậy thôi không có gì thay đổi, quyền lợi Hoa Kỳ trên hết. Trích: Biết một cách khoa học như thế, không phải chỉ biết bằng thứ cảm tính vu vơ, không phải chờ đến “thỉnh nguyện thư của người hải ngoại” mới biết, tất nhiên những gì cần làm đối với nhân quyền và dân chủ ở VN họ đều đã làm rồi và làm trong khuôn khổ phù hợp với quyền lợi. Trích: .. MỸ đã cho rằng VN CÓ NHÂN QUYỀN, nên việc ký THỈNH NGUYỆN THƯ do hai ông Trúc Hồ và Nguyễn Đình Thắng là: -- chuyện "tào lao" vì gõ cái cửa đã mở.
-Một tưởng tượng khác của Nam Lộc: ông viết: “… các vị lãnh đạo tinh thần hải ngoại không phân biệt tôn giáo đồng lòng kêu gọi dân chúng ký thỉnh nguyện thư như nhạc sĩ Trúc Hồ đối với nhạc sĩ Việt Khang v..v.. thì có lẽ CSVN đã không dám tiếp tục hống hách, ngang tàng, hiếp đáp dân lành và đàn áp dân oan như ở VN hiện nay! Không chừng chế độ có thể cũng đã bị sụp đổ rồi!” Ông Nam Lộc ơi sao ông ngây thơ quá vậy, ngây thơ đến độ tôi không thể tưởng tượng nổi. CS sợ chúng ta biểu tình lắm sao, chúng ta đã tranh đấu 37 năm rồi chứ không phải chỉ có sự việc xảy ra ngày hôm nay. Nếu ông nói người trong nước xuống đường rầm rộ thì tôi tin và hy vọng, còn chúng ta chỉ gây tiếng vang và yêu cầu hay còn gọi là thỉnh nguyện tức là xin người khác giúp đỡ chúng ta đó ông ạ, giống như hai ngày 5 và 6 vừa qua có làm chế độ CS sụp nổi không? Ông nói giống như xem cinê Hong Kong vậy, múa một đường kiếm là giết chết hằng trăm người, chưởng một cái bể cả núi…Ông Nam Lộc có nhớ vụ CS đánh nhân viên tòa lãnh sự lỗ đầu chảy máu, liệng lên xe chở đi, chính phủ Mỹ và các quốc gia Âu Châu đã làm gì được họ không? huống chi cỡ ông Nam Lộc, đúng ông là ông trời con. Thưa ông, xét cho cùng, We the People chỉ là một hình thức ở Hoa Kỳ người ta vẫn gọi là “TRÒ CHƠI DÂN CHỦ” và kết quả thường chỉ là những lá thư mẫu trả lời theo nguyên tắc.
Thật ra còn nhiều chuyện đế nói với ông MC Nam Lộc lắm, nhưng dành dịp khác sẽ viết dài hơn để đồng hương biết rõ bộ mặt thật của ông.
Bây giờ tôi xin nói đến ông Nghệ Sĩ Trúc Hồ với những thắc mắc sau đây mà trước đây đã có người đặt câu hỏi với ông rồi.
1-Ai đã dàn dựng câu chuyện Vũ Trực là người sáng lập tuổi trẻ yêu nước hải ngoại và Nhạc Sĩ Việt Khang là thành viên của hắn. (Nghê Lữ, Phạm Kim báo Người Việt Tây Bắc Seattle, Vũ Trực, Lê Thành Nhân Quốc Dân Đảng và Trúc Hồ SBTN) những nhân vật này vẫn chưa trả lời 7 câu hỏi của nhà báo Linh Vũ đã đưa lên trong những ngày đầu tiên khi phát động phong trào để làm sáng tỏ sự việc. Trong ngày 5 tháng 3/2012 vừa qua Vũ Trực đã tuyên bố với phóng viên Nghê Lữ và Trúc Hồ là chuyện Vũ Trực và Việt Khang đã “over”. Chúng tôi rất ngạc nhiên, NS Việt Khang chính là khởi điểm của cuộc vận động do Trúc Hồ, Nam Lộc phát động nhưng sau lại lái sang hướng khác là nhân quyền cho Việt Nam và làm lu mờ đi hình ảnh Việt Khang lúc ban đầu. Theo chúng tôi nghĩ nếu không có Việt Khang với hai bài hát đi vào lòng người thì chưa chắc chúng ta có đến 130 ngàn chữ ký. Câu hỏi chúng tôi muốn đặt ra là tại sao câu chuyện Vũ Trực và Việt Khang được tuyên bố Over. Lý do gì và tại sao? chẳng lẽ ông dùng Việt Khang đến đó là xong việc, sau đó ông đưa dao cho CS cắt cổ Việt Khang để hạ màn để bắt đầu diễn tuồng khác? thương thay cho con chốt thí Việt Khang đã lọt vào tay các ông.
2-Trúc Hồ đã tuyên bố Tổng Thống Obama không tiếp nhận 130 ngàn chữ ký thì Trúc Hồ sẽ có 150 ngàn hay 300 ngàn chữ ký khác về phía đối thủ của TT Obama, như vậy cốt lõi cuộc vận động này có phải là mục đích vận động cho cuộc bầu cử lần này? Hay vì nhân quyền cho VN, hay muốn cứu Việt khang, hay giận qúa mất khôn?. Trích: Ngày 5 tháng 3/ 2012 không là lịch sử đấu tranh nhân quyền, và cũng chẳng có gì để huênh hoang , nếu không muốn nói đó là ngày xảy ra sự việc đáng xấu hổ nhất từ 37 năm nay khi một nhóm người Việt Nam đi vận động nhân quyền được khuyên nên về lo lắng cho những người làm nails, bảo nhau học thêm Anh ngữ cho khá, và đoàn kết giúp nhau thăng tiến. (chẳng khác gì bảo quý vị chẳng biết gì về chính trị, ngoại giao hãy về lo chuyện áo cơm, sinh kế đi)
3-Thanh Toàn là phóng viên của đài SBTN được về VN thỏai mái làm phóng sự mà không bị một trở ngại nào, xin hỏi ông Giám Đốc Trúc Hồ cho biết loại giấy phép nào được chính phủ CS cấp cho ông và nhân viên ông đi phỏng vấn, thu hình và xuất nhập tài liệu một cách tư do không qua sự kiểm soát của Công an hay Bộ Văn Hóa, ngay cả trên chiếc xe Van có vẻ chữ SBTN chạy từ Bắc Chí Nam, trong lúc ông nói rằng SBTN là đài chống Cộng tại hải ngoại? Chúng tôi sẽ cố gắng gởi ông một số tài liệu căn bản của các cơ quan truyền thống ngoại quốc đang hoạt động tại VN hiện nay sẽ phải theo những điều luật nào và chịu sự kiểm duyệt ra sao với chính phủ CS.
4-Mới đây nhất trong cuộc họp báo tại nhà hàng ông đã tuyên bố chủ trương của Việt Tân trong Video Video: 6-3-12 Phần 2: Nhân Quyền Cho Việt Nam - Trúc Hồ Tôi xin viết lại đoạn băng ở khoảng từ 4 phút đến 5 phút như sau đây: Việt Nam chúng ta bây giờ là nước Cộng Hoà Xã Hội Chủ Nghĩa, một nước có thành viên trong Liên Hiệp Quốc…họ là một Quốc Gia có nhiều hợp tác với các Quốc Gia khác. Chúng ta phải tôn trọng những sự đó. Những người VN mà muốn cho những người VN chúng ta có quyền căn bản làm người thì chúng ta phải dùng số cử tri chúng ta làm việc với Tổng Thống để làm sao mà Tổng Thống nước Mỹ và nước VN chúng ta gần nhau hơn hay là xa nhau. Nếu mà Tổng Thống và cơ quan lập pháp Mỹ mà làm việc với chính phủ của VN và có thể ngồi gần được với nhau, phía VN chấp nhận là sẽ trả nhưng tù nhân gọi là nhân quyền, lương tâm không còn đàn áp chính trị, bên VN những nhà lãnh đạo VN sáng suốt đi với tự do thì nên đi với cái chế độ mà chủ nghĩa độc tài CS như Trung Quốc. Nếu mà một nhà lãnh đạo VN chúng ta mà đi với những nhà độc tài TQ thì không sớm thì muộn đất nước chúng ta sẽ bị mất, cho nên với bổn phận của người dân Hoa Kỳ cũng như của một người VN, Trúc Hồ nghĩ chúng ta nên thông minh sáng suốt và đặt quyền lợi của người dân trong nước lên tất cả mọi quyền lợi khác, chúng ta tạo một sức mạnh để giúp chính quyền Hoa Kỳ mang chính quyền VN gần lại với tự do và sự giúp đỡ đó cần ý kiến của người dân Hoa Kỳ gốc Việt…..(chúng tôi viết nguyên văn lời phát biểu của Trúc Hồ)
Qúi vị nghĩ sao về lời tuyên bố này? Trúc Hồ xác nhận và bằng lòng với chính phủ CS hiện nay không cần phải lật đổ mà cần phải hổ trợ, dùng lá phiếu và sức mạnh CĐ để nhờ chính phủ Hoa Kỳ nuôi sống chế độ, kêu gọi chính phủ Hoa Kỳ giúp đỡ cho chế độ tàn ác sống mãi trên đất nước. Đây chính là chủ trương đưòng lối của Việt Tân đã từng tuyên bố: Muốn chống Tàu Cộng phải giúp đỡ và hỗtrợ cho chính phủ CS lớn mạnh, ngược với chủ trương của người Việt Quốc Gia muốn chống Tàu Cộng phải tiêu diệt chế độ CS trước, không hoà hợp, hòa giải với CS với bất cứ hình thức nào. Xin qúi vị suy nghĩ thật kỹ Trúc Hồ đang muốn gì? Và nhóm anh ta đang tạo một chiếc bong bóng mới trong những ngày sắp tới với trò mới lạ hơn xin đồng bào lưu ý đừng bị sập bẫy một lần nữa mà giết chết đồng bào trong nước. Theo lời của vị cựu Tổng Thống Nga nói đại ý như sau: CS không thể sửa đổi mà chỉ vứt bỏ (tiêu diệt) nó mà thôi. Xin qúi vị hãy bình tâm, gác tay lên trán suy nghĩ đừng để bị lừa mang hận suốt đời như năm 1975
Sau đây chúng tôi xin phân tích “viên đạn nhân quyền” của nhóm Nguyễn Đình Thắng, Nam Lộc, Việt Dũng và Trúc Hồ cùng nhóm Việt Tân. Viên đạn trong những một tháng qua đã bắn gục những ai?
-Viên thứ nhất: Cộng Đồng hải ngoại: Không nhiều thì ít CĐ người Việt hải ngoại đã mất lòng tin và làm nản chí những người có tấm lòng yêu nước. Đoàn thể nào, tổ chức nào để mọi người tin tưởng gởi gấm lòng nhiệt tình yêu nước? Lý tưởng tranh đấu sẽ mai một, những lớp già sẽ bị mất ý chí, thời gian sẽ đào thải. Trường hợp này giống như phong trào Hoàng Cơ Minh trước đây và hôm nay phong trào yêu nước Việt Khang đã chết trong vòng một tháng, tên tuổi người bạn trẻ anh hùng đã bỏ lại sau lưng trong ngày vô toà nhà Bạch Ốc. Qúi vị đã giết chết tinh thần tranh đấu của CĐ hải ngọai và của những người trẻ.
-Viên đạn thứ hai: Những người tranh đấu trong và ngoài nước: Qúi vị đã tạo được một ngọn lửa cháy bùng thật nhanh, thật lớn với bao niềm tin của đồng bào, ngọn lửa bùng phát từ những người già đến sinh viên học sinh, những nhà tranh đấu trong nước, những người đang trong lao tù CS hiện nay, những người vợ, những đứa con của những nhà tranh đấu cho dân chủ. Hôm nay họ đã thất vọng, mất niềm tin với những lời rao đao to búa lớn của chúng ta, thùng rỗng kêu to, tất cả chỉ là những trò bịp bợm của những tên đầu nậu chính trị, việt gian tay sai cho CS. Qúi vị thử nghĩ xem cao trào tranh đấu trong nước còn trông cậy gì với chúng ta, cái loa đã tắt tiếng, ai là người mang tiếng nói đến với CĐ thế giới? nhờ yểm trợ, can thiệp, gây áp
lực đã trở thành mây khói. Bây giờ và sau này những nhà tranh đấu sẽ chán nản không còn kỳ vọng nơi chúng ta. Thưa qúi vị anh hùng áo vải chừng nào sẽ xuất hiện trở lại? Bao nhiêu Việt Khang sẽ nối tiếp sau này?.
-Viên đạn thứ ba: Tuổi trẻ trong và ngoài nước: Trong ý nghĩ của họ không còn tin tưởng những bậc cha anh nữa, những cuộc tranh đấu không phải là lý tưởng mà vì phe phái, quyền lợi, danh vọng, tiền bạc. Chính qúi vị đã làm băng hoại tư tưởng các lớp trẻ đang đặc niềm tin nơi qúi vị. Kỳ vọng các thế hệ kế tiếp sẽ như thế nào, qúi vị chỉ lợi dụng giới trẻ làm bức bình phong đề qúi vị trục lợi.
-Viên đạn thứ Tư: Qúi vị đã vô hình chung giết chết Nhạc Sĩ Việt Khang và nhiều nhà tranh đấu khác vì sự thất bại của chúng ta, vì tiếng nói của 130 ngàn chữ ký không được ghi nhận, không được hứa hẹn giải quyết hay quan tâm thật sự, một kết quả mơ hồ đưa lạc chủ đề tranh đấu nhân quyền cho VN, yêu sách không được các cấp cao tiếp nhận quan tâm hay hứa hẹn.v.v mà chỉ nói đến nghề Nail, ngôn ngữ và di trú. Xin hỏi có bao nhiêu người bất mãn dung tục bỏ ra khỏi hội trường, xin qúi vị hãy nói lên tiếng nói thật lòng mình những điều mắt thấy tai nghe. Chúng ta không bao giờ đặt kỳ vọng sẽ thành công trong một hai ngày. Tuy nhiên chúng ta cần sự đứng đắn của tổ chức, nhiệt tình thật sự với lòng yêu nước chứ không đến đó để dành Fund, chụp hình, phô trương hay lấy Credit rồi lừa đảo nhau.
-[COLOR=red]Viên đạn thứ Năm: Đây không phải là một hình thức biểu dương lực lượng và sức mạnh CĐ mà là một nỗi đau của CĐ đã bị người khác lừa đảo làm mồi đề họ lấy credit với chính phủ Hoa Kỳ kiếm Fund. Các chính khách Hoa Kỳ nghĩ gì với CĐ chúng ta kéo nhau đến Toà Bạch Ốc nhiều như vậy? Đây là một CĐ ô hợp, không biết tổ chức từ người hướng dẫn (sai giờ giấc) aó quần mỗi người một kiểu tạo thành một bức tranh tuyệt vời đầy màu sắc trong mùa đông băng giá vùng Hoa Thịnh Đốn, mỗi người tự tìm đường đi đến văn phòng các vị dân biểu, người lạc g[/COLOR][FONT=Arial, Helvetica, sans-serif][COLOR=red]ó[/COLOR][/FONT][COLOR=red]c này kẻ ơi ới góc khác, mỗi người mang theo một hồ sơ không biết là loại hồ sơ gì, không biết trình bày đề tài gì với ai, người nào có thẩm quyền, kết quả sẽ đi về đâu, người kể chuyện ở tù, người kể chuyện vượt biên.[/COLOR][FONT=Arial, Helvetica, sans-serif][COLOR=red]..[/COLOR][/FONT][COLOR=red]v[/COLOR][FONT=Arial, Helvetica, sans-serif][COLOR=red]ân vân [/COLOR][/FONT][COLOR=red]..và [/COLOR][FONT=Arial, Helvetica, sans-serif][COLOR=red]...[/COLOR][/FONT][COLOR=red]v[/COLOR][FONT=Arial, Helvetica, sans-serif][COLOR=red]...[/COLOR][/FONT][COLOR=red].v. bên ngoài hành lang cảnh sát, An ninh xua đuổi không tiếc lời[/COLOR][/I][/FONT][/COLOR][IMG]http://o.aolcdn.com/cdn.webmail.aol.com/resources/core/images/frown.png[/IMG][IMG]http://o.aolcdn.com/cdn.webmail.aol.com/resources/core/images/indecision.png[/IMG][IMG]http://o.aolcdn.com/cdn.webmail.aol.com/resources/core/images/shame.png[/IMG][COLOR=mediumblue][FONT=arial][I][COLOR=red].[/COLOR] Xin qúi vị, hãy vẽ cho chúng tôi bức tranh đó đẹp hay xấu, đó là bức tranh mà Nam Lộc, Trúc Hồ, Nguyễn Đình Thắng, Việt Dũng cho là vĩ đại, chưa từng có trong lịch sử, vô tiền khóang hậu. Một dân tộc văn minh, một tổ chức đàng hoàng có chính nghĩa thì đâu cần đến nhiều như thế chì cần người đại diện là đủ rồi, nếu hiểu được như vậy còn gì lịch sự và khâm phục cho bằng. Trích: Chỉ đáng tiếc là cái giá trả cho bài học nhân quyền ở Bạch Ốc ngày 05-03 (2012) qúa đắt vì những hành động “không chính danh” đã làmphương hại đến đại cuộc.
Qúi vị đồng hương ơi! Tôi nói điều này không có ý bêu xấu ai cả nhưng vì tôi rất kính trọng và trân qúi tấm lòng yêu nước và quan tâm đến quê hương Tổ Quốc phải từ ngàn dặm đến đây lạnh lẽo mà không biết bọn đầu nậu lợi dụng, lừa đảo cho nên tôi thấy đau lòng mà thôi.
Tóm lại, còn nhiều vấn đề lắm, tôi chỉ xin các nhà trí thức, các cơ quan truyền thông báo chí hãy mạnh dạn nói lên sự thật, vạch mặt bọn buôn thần bán thánh này để khỏi xấu hổ với lương tâm là người cầm bút, hãy phơi bày mọi việc ra ánh sáng, sự thật sẽ giải phóng con người. Nếu chúng ta nễ nang hay sợ sệt thì đất nước sẽ không bao giờ được giải phóng khỏi ách thống trị của CS. Sự thật mãi là sự thật.
[FONT=Arial, Helvetica, sans-serif] [COLOR=red][/COLOR][/FONT][COLOR=red][B]Hôm nay ai là người sẽ nhận lãnh trách nhiệm đó, xin hãy vỗ ngực nhận lỗi để xứng đáng làm người, tiền bạc có rồi sẽ mất, “Fund” một vài triệu cũng không tồn tại mãi, nhưng sự nguyền rủa của đồng bào sẽ theo mãi qúi vị đến khi nhắm mắt. Sau đây tôi xin gởi qúi vị bài viết đầy ý nghĩa, sâu sắc và khả thi[/B][/COLOR].
[FONT=Arial, Helvetica, sans-serif] [/FONT]NAT.2012[/I][/FONT][/COLOR][/QUOTE]
Re: Lạm Bàn Về "Hiện Tượng" Việt Khang...
From KBC HN:
[QUOTE][COLOR=#454545][FONT=verdana][B][COLOR=#CC0000]Trung sĩ NGUYỄN ĐÌNH THẮNG lên TƯỚNG
Trong vụ giao lộn 136 TẤN THUỐC NỔ TNT cho TÒA BẠCH ỐC. [/COLOR][/B]
[B][COLOR=#000099]Trần Cao Lãnh
Nam Cali [/COLOR][/B]
LTG: Kính thưa Bà Con Tỵ Nạn khắp nơi;
- Trước khi đi vào chi tiết của bài viết, tôi xin xác nhận chữ “Phiến loạn” chỉ có nghĩa nhái lệch chữ “Phiếm luận” - Nhằm mục đích giúp cho tinh thần nội dung bớt căng thẳng như đề tài đã được hơ nóng trong cả tuần qua.
Riêng tựa đề như trên là nhằm tóm tắt phản ảnh những trao đổi thẳng thắn và mạnh mẽ của những cây viết thời sự chia thành hàng ngũ hai phía bất đồng.
Đặc biệt chữ TNT lúc khởi đầu xuất hiện là do chính những người tác giả khởi động chiến dịch ký THỈNH NGUYỆN THƯ của Trúc Hồ và Đài SBTN. Nhưng về sau những chữ viết tắt TNT của THỈNH NGUYỆN THƯ được đông đảo những tay viết tin tức thời sự mỉa mai biến nó thành THUỐC NỔ TNT.
Thưa Bà con;
Đối với đàn ông Miền Nam, nay cỡ tuổi 60, 70 … đã nhập ngũ dưới thời VNCH, hầu như đa số đều biết qua chất nổ TNT và đặc biệt những SVSQ Thủ Đức đều có học kỹ về chất nổ TNT nầy. Tôi thuộc nằm lòng cho đến bây giờ cái tên hóa học của nó là TRI-NITRONOLUENE. Nó là loại chất nổ có tính cách HỌA ÂM nghĩa là chỉ cần có NGÒI KÍCH NỔ gây ra một tiếng nổ nhỏ thì chất TNT sẽ phụ họa làm cho tiếng nổ đó phát triển gia tăng âm độ và sức công phá lũy tiến 2 thành 4, 4 thành 16, 16 thành 156… etc…
Tôi thiển nghĩ cỡ tuổi Trúc Hồ và Nguyễn Đình Thắng có thể sẽ không bao giờ có những cảm giác sợ hãi như khi thực tập gắn ngòi nổ chậm vào chất nổ TNT. Và tôi đoán chắc 2 anh Trúc Hồ và Nguyễn Đình Thắng chẳng hề biết qua sự kiện HIỀN KHÔ của chất nổ TNT khi nó không có gắn ngòi kích nổ. Nó hiền hòa như một cục XÀ BÔNG và nó có thể đốt cháy thay củi để nung chút nước pha cà phê hay cơm sấy khi được lịnh dừng quân chốc lát, rồi cấp tốc di chuyển tiếp…
Tôi viết chút chi tiết về TNT để cho thấy chất nổ TNT là một chiến cụ nguy hiểm nhưng nó cũng là một loại chất đốt hiền khô rất hữu ích (Dĩ nhiên chỉ là lén lút lấy một chút thay củi thôi nhé - Lịnh tuyệt đối cấm đấy !)
Trở lại TNT viết tắt vô tình của THỈNH NGUYỆN THƯ lại làm cho anh em Cựu Quân Nhân VNCH chúng tôi có nhiều người liên tưởng đến chất nổ TNT. Cho nên khi 2 anh Trúc Hồ và Nguyễn Đình Thắng nếu thật sự đã không biết hay không chú ý đến 2 mặt HUNG DỮ và HIỀN TỪ của chất nổ TNT thì rất dễ gây ra TAI HỌA rất NGUY HIỂM. Hai anh Trúc Hồ và Nguyễn Đình Thắng đã ôm bên người 136 NGÀN CHỮ KÝ đến Tòa Bạch Ốc, chẳng khác gì 2 anh đích thân ôm 136 TẤN CHẤT NỔ TNT vậy !!!
Thưa Bà Con;
Bây giờ tôi xin trình bày một cách cố gắng hết sức vắn tắt để khỏi làm mất nhiếu thời giờ quí báu của Bà Con.
[B]1- MỤC TIÊU BAN ĐẦU CỦA TRÚC HỒ và ĐÀI SBTN VỀ TNT.[/B][/FONT][/COLOR][COLOR=#454545][FONT=times new roman] [/FONT][/COLOR]
[COLOR=#454545][FONT=verdana]Theo tài liệu trong bài viết tóm tắt vòng sơ kết của Bà TNHH đề ngày 11-3-2012 thì Trúc Hồ và Đài SBTN đã phát động chiến dịch CỨU VIỆT KHANG vào ngày 22-1-2012. Lời phát động NGUYÊN THỦY BAN ĐẦU của Trúc Hồ và Đài SBTN với mục tiêu chủ đề RẤT GÍỚI HẠN và đã chính thức ghi là :”LỜI KÊU GỌI CỨU NS VIỆT KHANG”. Và rõ ràng hơn cả là trong email của BS Lê Thị Lễ đề ngày 22/1/2012 ghi trong Subject: REQUEST FOR ASSISTANCE MUSICAL COMPOSER MR. VO MINH TRI IN THE NICKNAME OF VIET KHANG. Tiếp theo câu tiếng Anh trên cũng đã ghi thêm bằng Tiếng Việt là “THƯỢNG KHẨN: MỜI THAM GIA GỞI THỈNH NGUYỆN THƯ CHO CÁC THƯỢNG NGHỊ SĨ & CÁC DÂN BIỂU HOA KỲ & CỘNG ĐỒNG THẾ GIỚI ĐỂ CỨU NHẠC SĨ VIỆT KHANG THOÁT KHỎI NGỤC TÙ CSVN.”
Có lẽ vì tình nghệ sĩ với nhau mà Trúc Hồ đã động lòng và chủ đích là dùng Đài SBTN của mình để phát động kêu gọi đồng bào Tỵ Nạn ở Hoa kỳ cùng nhau ghi tên gởi chữ ký để đưa THỈNH NGUYỆN THƯ đến các Nghị Sĩ và Dân Biểu Hoa Kỳ nhờ họ can thiệp với Việt Cộng để trả tự do cho Nhạc Sĩ Việt Khang hiện bị VC giam giữ vì tội đã phổ biến Bản Nhạc “ANH LÀ AI” với nội dung CHỐNG NHÀ NƯỚC VIỆT CỘNG.
Qua các email của những người tích cực ủng hộ lời kêu cứu của Trúc Hồ dành cho Việt Khang thì chúng ta chưa hề thấy Trúc Hồ đưa ra con số là bao nhiêu thì đủ cho TNT. Trúc Hồ chỉ hy vọng đồng bào tỵ nạn ký ủng hộ càng nhiều càng tốt. Danh sách càng dài thì càng gây được nhiều chú ý của các vị Dân Cử Hoa Kỳ. Nếu có đông đảo đồng bào hưởng ứng ký TNT thì có lẽ VIỆT KHANG sẽ sớm được VC trả tự do hơn.
Trong chủ đề KÊU GỌI CỨU VIỆT KHANG, Chúng ta đã không thấy TRÚC HỒ hay Đài SBTN có ý ghép VIỆT KHANG vào một mục tiêu tranh đấu chánh trị nào khác. Tóm lại mục đích chính mà TRÚC HỒ đưa ra rất ĐƠN GIẢN chỉ nhằm kêu gọi cho đông chữ ký vào TNT để nhờ các Dân Cử Hoa Kỳ can thiệp gây áp lực để VC trả tự do cho Việt Khang chứ không đính kèm một đòi hỏi hay chống đối VC nào khác hơn.
[B]2- MỤC TIÊU TNT DI ĐỘNG LẦN THỨ NHỨT.[/B]
Ngay ngày hôm sau 23-1-2012 ; Chủ tịch CĐ Tiểu Bang Washington State (Seattle) Nguyễn Minh Đường đã gởi email cho Trúc Hồ biết là Tổ chức “ TUỔI TRẺ YÊU NƯỚC” của VŨ TRỰC ở Seattle đã nghe thấy thông báo của Trúc Hồ phổ biến trên Đài SBTN và đề nghị đài SBTN tiếp tục phổ biến thông cáo đó hằng ngày cho đến khi được VC thả VIỆT KHANG mới thôi.
Độ chừng 1 tuần sau thì Đài SBTN đã tổ chức một buổi phỏng vấn VŨ TRỰC, người tự xưng là sáng lập viên và đang là người cầm đầu tổ chức có tên là TUỔI TRẺ YÊU NƯỚC , bao gồm cả Hải Ngoại và TRONG NƯỚC.
Trong cuộc phỏng vấn VŨ TRỰC (Seattle) đã có tường trình lai lịch của TỔ CHỨC TUỔI TRẺ YÊU NƯỚC và quan trọng hơn cả là Vũ Trực đã XÁC NHẬN VIỆT KHANG LÀ THÀNH VIÊN CỦA TỔ CHỨC TUỔI TRẺ YÊU NƯỚC do VŨ TRỰC lãnh đạo.
Như vậy không lâu, mới chỉ độ 1 tuần hay 10 ngày thôi thì mục tiêu CỨU VIỆT KHANG đã bắt đầu di động và tổ chức TUỔI TRẺ YÊU NƯỚC đã dính vào chiến dịch TNT, khiến cho MỤC TIÊU THUẦN TÚY CỨU VIỆT KHANG LÚC BAN ĐẦU CỦA TRÚC HỒ ĐÃ BẮT ĐẦU THAY ĐỔI- ĐÃ NHUỐM MÀU SẮC CHÍNH TRỊ LÀ VIỆT KHANG không còn là MỘT NGHỆ SĨ THUẦN TÚY CHỐNG VIỆT CỘNG mà không hề nằm trong bất cứ MỘT ĐẢNG PHÁI hay MỘT TỔ CHỨC CHỐNG CỘNG NÀO. Việc Đài SBTN đã trực tiếp phỏng vấn VŨ TRỰC là đương nhiên nhìn nhận VIỆT KHANG thuộc tổ chức TUỔI TRẺ YÊU NƯỚC và việc phỏng vấn đó cho thấy Trúc Hồ đã hợp tác với VŨ TRỰC trong việc đưa TNT đi xa hơn và gây tiếng nổ mạnh hơn giống như thuốc nổ TNT đã được gắn ngòi.
Rồi thì không bao lâu sau tấm hình VIỆT KHANG chụp mặc áo thun có in một hình ảnh gì đó trước ngực, dấu hiệu riêng của nơi sản xuất áo thun chứ không phải một dấu hiệu gì đặc biệt của VIỆT KHANG. Dấu hiệu đó đã được VŨ TRỰC hay tay phù thủy nào đó dùng kỹ thuật Photoshop để thay đổi dấu hiệu cũ thành ra LOGO CỦA TUỔI TRẺ YÊU NƯỚC. Biến Việt Khang là người của riêng tổ chức TUỔI TRẺ YÊU NƯỚC.
Việc VŨ TRỰC nhảy vào gắn ngòi nổ cho TNT của Trúc Hồ và việc sửa dấu hiệu áo thun thành LOGO TUỔI TRẺ YÊU NƯỚC đã khiến cho dư luận bắt đầu tranh cãi khá ác liệt. Điển hình là tác giả LINH VŨ nào đó đã nêu nhiều thắc mắc làm cho TRÚC HỒ và Đài SBTN khá ú ớ !
[B]3-MỤC TIÊU TNT DI ĐỘNG LẦN THỨ HAI. [/B]
Song song với sự kiện VŨ TRỰC nhảy vào TNT, thì NGUYỄN ĐÌNH THẮNG là người nổi tiếng lâu nay đứng đầu tổ chức ỦY BAN CỨU NGUY NGƯỜI VƯỢT BIỂN , viết bằng tiếng Anh là BOATPEOPLE SOS cũng nhanh nhẹn ra tay tham gia TNT.
Anh NGUYỄN ĐÌNH THẮNG rất rành chuyện ra vô cửa chính cũng như cửa hâu của Tòa Bạch Ốc. Chữ cửa chính và cửa hậu chỉ có nghĩa là ra vô CHÍNH THỨC và BÁN CHÁNH THỨC- Chứ không có nghĩa là đi ban ngày hay ban đêm, cũng không có nghĩa là lén lút hay lòn cúi gì cả.
Nghe tin loan truyền trên đài SBTN thì ai đó đã giới thiệu NGUYỄN ĐÌNH THẮNG với Trúc Hồ. Anh THẮNG nhà ta mách nước cho Trúc Hồ biết là trong Tòa Bạch Ốc có một địa chỉ email hay web gì đó có tên là WE PEOPLE , dùng để thu nhận ý kiến hay thỉnh nguyện gì đó của tất cả công dân Hoa Kỳ. Nếu ý kiến hay thỉnh nguyện mà có kèm đủ 25 ngàn người ký tên thì VP TOÀ BẠCH ỐC sẽ mời đại diện đến tham khảo ý kiến.
[B]4-MỤC TIÊU TNT DI ĐỘNG LẦN THỨ BA.[/B]
Tới giai đọan NGUYỄN ĐÌNH THẮNG mớm ý cho Trúc Hồ biết trang WE PEOPLE thì Trúc Hồ và Nguyễn Đình Thắng đã nảy ra ý định kêu gọi đồng bào hãy tham gia ký TNT cho đạt được CON SỐ 25 NGÀN để được Tòa Bạch Ốc tiếp kiến đại diện để nghe TNT về chuyện XIN CỨU VIỆT KHANG.
Xin lưu ý như chúng ta đã biết lúc khởi đầu Trúc Hồ chỉ có ý xin chữ ký cho đông để GỞI ĐẾN CÁC VỊ DÂN CỬ - Chứ hoàn toàn không thấy đề cập gì đến Tòa Bạch Ốc. Nhưng sau khi có NGUYỄN ĐÌNH THẲNG vẽ đường thì nơi sẽ nhận TNT lại là TÒA BẠCH ỐC chứ không phải các DÂN CỬ hay QUỐC HỘI nữa.
Đùng một cái NAM LỘC phổ biến email thúc đẩy mọi người phải tham gia ký tên và nếu trên 25 ngàn thì sẽ được OBAMA đích thân tiếp kiến. Độ giữa tháng 2 thì con số 25 ngàn đã vượt qua, rồi lên đến 50, 70, 90 … và đến ngày hẹn với Tòa Bạch Ốc là 5-3-2012 là có hơn 120 ngàn chữ ký và 2 ngày sau ngày 6/3/2012, tức là ngày 8-3-2012 thì TNT khóa sổ kết thúc với con số 136 ngàn chữ ký.
Kèm theo bộ máy thông tin vĩ đại của đài SBTN và uy tín của BPSOS THÌ TIN TỨC TNT ĐÃ BAY NHẢY KHẮP NƠI KHIẾN AI CŨNG HY VỌNG và TIN LỜI NAM LỘC LÀ SẼ ĐƯỢC CHÍNH OBAMA MẶC ÁO QUẦN ĐÀNG HOÀNG RA ĐÓN KHÁCH ĐEM GIAO 136 TẤN THUỐC NỔ TNT; Nhờ OBAMA nhận chuyển giao cho VIỆT CỘNG.
Tinh thần cộng đồng tỵ nạn LÊN CAO NHƯ DIỀU GẶP BÃO và có người thổi phòng và đại ngôn nào là VIỆT CỘNG BỊ CHIẾU BÍ RỒI - HỘI NGHỊ DIÊN HỒNG ĐIỆN TỬ 2012 THÀNH CÔNG TUYỆT ĐỐI- CỘNG ĐỒNG VN TỴ NẠN SẼ ĐƯỢC TĂNG GIÁ TRÊN STOCK EXCHANGE v.v…
[B]5-MỤC TIÊU TNT DI ĐỘNG LẦN THỨ 4.[/B]
Theo lời tiết lộ của NGUYỄN ĐÌNH THẮNG đã viết và đã phổ biến rộng rãi (*không cần dẫn chứng chứ ?) thì chính anh THẮNG cho biết khi thấy đồng bào hưởng ứng đông đảo dồn dập thì từng bước tương ứng với con số trên 25 ngàn, trên 50 ngàn, trên 100 ngàn- Anh THẮNG nhà ta đã tự động KÊ THÊM TOA ĐÒI HỎI TÒA BẠCH ỐC cho tương xứng với 136 tấn thuốc nổ TNT.
Tôi xin nêu lược thuật một cách khái quát như:
a/- Gia tăng đòi hỏi phải can thiệp thả VIỆT KHANG và TẤT CẢ NHỮNG TÙ NHÂN CHÍNH TRỊ &LƯƠNG TÂM MÀ VC CÒN ĐANG GIAM CẦM.
b/- Gia tăng đòi hỏi TOÀ BẠCH ỐC phải tích cực nêu vấn đề nhân quyền một cách tích cực hơn với VIỆT CỘNG.
c/- Gia tăng đòi hỏi TOÀ BẠCH ỐC phải tham khảo thường xuyên với các phái đoàn đại diện người Việt Tỵ Nạn.
d/- Gia tăng đòi hỏi TOÀ BẠCH ỐC phải giảm thiểu hay đình chỉ giao thương với VIỆT CỘNG
V.V…
Hình như tôi liệt kê còn thiếu nhiều đòi hỏi nữa mà NGUYỄN ĐÌNH THẮNG đã từng bước leo thang. Xin cáo lỗi chung vì không có thời giờ ghi chép cho thật chính xác, đúng y từng chi tiết mà anh THẮNG đã công khai hóa. (*Nếu có thắc mắc xin nêu và tôi sẽ nêu lại y nguyên hơn).
Anh NGUYỄN ĐÌNH THẮNG đã tuyên bố trong thời gian hơn 30 ngày mà anh đã gia tăng những ĐÒI HỎI NHẢY VỌT với tương ứng với đòi hỏi của cỡ MỘT CHÍNH PHỦ nói chuyện với MỘT CHÁNH PHỦ . Chứ không phải một nhóm CÔNG DÂN MỸ GỐC VIỆT nói chuyện với TOÀ BẠCH ỐC.
Như thế tôi thấy không cần phải thưa gởi gì chi tiết hơn. Mặc nhiên quý bà con và tôi đây ai cũng hiểu rằng MỤC TIÊU SƠ KHỞI CỦA TRÚC HỒ CHỈ ĐỂ CỨU VIỆT KHANG thì sau khi có VŨ TRỰC và nhứt là NGUYỄN ĐÌNH THẮNG NHẢY CÒ CÒ VÀO thì đã biến TNT thành ra MỘT ĐÒI HỎI NHẢY VỌT TƯƠNG ĐƯƠNG VỚI 136 TẤN THUỐC NỔ TNT.
Có một chi tiết bên lề khá buồn cười về NGUYỄN ĐÌNH THẮNG là trong khi tên tuổi NGUYỄN ĐÌNH THẮNG từ cấp bực Trung Sĩ (TS) đã vội xem mình như là CẤP TƯỚNG đứng ra chỉ huy hết cả NGƯỜI VIỆT Ở MỸ và định nắm đầu luôn cả thế giời nữa. Trong lúc chờ đợi bắt tay OBAMA , NGUYỄN ĐÌNH THẮNG đã tung ra bài viết quảng cáo về cuốn sách của anh ta tự gọi là CUỐN CẨM NANG CHO MỌI NGƯỜI VIỆT MUỐN TRỞ THÀNH LÃNH TỤ như NGUYỄN ĐÌNH THẮNG. Chưa thấy đủ, NGUYỄN ĐÌNH THẮNG còn cho nổ thêm một trái lựu đạn giả là CUỐN CẨM NANG ĐÓ CŨNG DẠY CHO NHỮNG AI MUỐN TRỞ THÀNH KINH DOANH KHÔNG CẦN VỐN CHỈ CẦN XIN PHÂN như NGUYỄN ĐÌNH THẮNG ĐÃ THÀNH CÔNG TRONG MẤY CHỤC NĂM QUA. Giá cuốn sách là 35 Mỹ Kim thôi ! Ai muốn thử thời vận xin liên lạc qua Web BPSOS là có ngay !!!
Thưa Bà Con khắp nơi;
Tuy còn nhiều điều cần phải nói ra cho rõ ràng hơn. Nhưng vì nhiều người đã nói và viết trước đây đều đã hài ra những đánh giá THÀNH CÔNG và THẤT BẠI rất ư là khác nhau. Cá nhân tôi không chủ trương dấn thân vào việc chứng minh thành công hay thất bại của TNT vừa qua. Tôi chỉ cố gắng bổ túc một cách ngắn gọn để bà con khắp nơi thấy rõ vấn đề nguyên nhân và nhân sự đã nhảy vào lôi cuốn TNT xoáy động theo hướng riêng của mình làm cho chuyện TNT đã lọt vào một tư thế VÔ CÙNG HOANG MANG THẤT VỌNG KHÔNG THUA GÌ CHUYỆN MẶT TRẬN HOÀNG CƠ MINH TRƯỚC KIA.
[B]6- CHUYỆN ĂN KÉ CỦA CÁC TAY MA ĐẦU. [/B]
Như quý vị có theo dõi đã biết , chuyện TNT khi có nhiều đồng bào nhiệt tâm tham gia mạnh mẽ không ngờ thì bên cạnh việc con số ký tên vào TNT gia tăng thì các tên ma đầu thừa lúc đục nước nhảy vào kiếm ăn không ít:
[B]a/- BS NGUYỄN XUÂN NGÃI. [/B]
Ông nầy là chuyên viên ma đầu ở San Jose không ai là không biết. Bằng chứng rõ ràng nhứt là vụ Nguyễn Xuân Ngãi tổ chức truy điệu HOÀNG MINH CHÍNH.
Hắn sốt sắng tham gia phái đoàn vào Tòa Bạch Ốc để chỉ cho thấy hắn là một tên tuổi vĩ đại ở Hải Ngoại hầu chỉ để đánh bóng tên tuổi cá nhân- Đại khái cũng phát biểu lơ mơ về nhân quyền gì đó !
[B]b/- NGUYỄN NGỌC BÍCH.[/B]
Là một tên ma giáo trước kia cũng cùng với ĐỖ HOÀNG ĐIỀM và ĐỖ THÀNH CÔNG được BUSH CON cho gặp để gọi là tham khảo ý kiến trước khi BUSH CON gặp phái đoàn NGUYỄN MINH TRIẾT. Cái kỳ mà NGUYỄN CON KY từ VN bay qua để nói mấy lời quì lạy NMTRIẾT trong buổi tiệc ở Dana Point đấy.
Lần đó NGUYỄN NGỌC BÍCH ra ngoài tuyên bố vung vít nầy nọ và lần nầy thì tuyên bố khi hắn ta vào gặp OBAMA thì sẽ móc ra 2 bức thư của BS NGUYỄN HỒNG SƠN và của ai nữa mà tôi quên rồi? để đưa cho OBAMA biết về nhân quyền đen như mõm chó của VIỆT CỘNG.[/FONT][/COLOR][COLOR=#454545][FONT=times new roman] [/FONT][/COLOR]
[COLOR=#454545][FONT=verdana][B]c/- TRIỀU GIANG NANCY BÙI.[/B] [/FONT][/COLOR]
[COLOR=#454545][FONT=verdana]Con mụ khả ố thầu CÀ PHÊ CỨT CHỒN của VC cũng được Nguyễn Đình Thắng sờ nhẹ cho vào danh sách vào toà bạch ốc để nhằm khoe ta đây cũng chống cộng, cũng đòi nhân quyền cho VN. Thật ra cái con mệ rách nát nầy là MỘT TÊN NẰM VÙNG , xin phân cả 2 phía Hoa Kỳ và VIỆT CỘNG để tha hồ đú đởn.
[B]d/- Bà JACKIE BÔNG CŨNG ĂN KÉ. [/B]
Bà Jackie Bông là tổ chức chống VC BUÔN NGƯỜI và BUÔN DÂU ĐẠI HÀN, ĐÀI LOAN. Bà Jackie Bông nói rằng đã cầm theo 50 hay 500 ? trang để tố Cộng , sẽ đưa tay cho OBAMA để ông ta tha hồ nghiên cứu cho biết Bà Jackie là ai và tổ chức chống buôn người CẦN BAO NHIÊU PHÂN nữa? Chắc Bà Jackie cũng đã không quên cầm theo cuốn AUTUMN CLOUD để nhờ chuyển cho Michelle Obama đọc cho vui khi tưới nước vườn rau Tòa Bạch Ốc !?
Tôi xin mạn phép khỏi hài ra đây NHỮNG TỔ CHỨC chuyên ăn ké như là VỊT TIỀM chẳng hạn mà nhiều người đã tố cáo thẳng thừng và nhiều đảng phái khác nữa mà nếu các chuyên gia chính trị chịu lên tiếng thì chắc chắn sẽ có nhiều dữ kiện và bằng cớ chính xác hơn.
Thưa Quý Bà Con;
Tôi chỉ liệt kê mấy tên ăn ké chuyên nghiệp đã tự khai và ra mặt, có những tên từ Nhựt như ĐỖ THÔNG MINH và từ ÚC như TRẦN ĐÔNG cũng không bỏ lỡ cơ hội NÊU DANH CÙNG BÁ TÁNH.
[B]*** Ý KIẾN CÁ NHÂN CỦA TRẦN CAO LÃNH. [/B]
Kính thưa Bà Con Tỵ Nạn khắp nơi.
Theo thiển kiến của tôi thì nếu như TRÚC HỒ CÓ BẢN LÃNH và CÓ HIỂU BIẾT THÊM MỘT CHÚT XÍU NỮA THÌ SẼ THỰC HIỆN TNT theo cách thức như sau:
1- TRÚC HỒ cứ giữ y nguyên mục tiêu ban đầu là để CỨU VIỆT KHANG. Cứ thâu nhận chữ ký được bao nhiêu cũng không sao và sau đó thì thành lập phái đoàn vài người CÓ TƯ CÁCH không có thành tích ma đầu. Đến gặp thẳng các vị dân cử vốn có cảm tình với NGƯỜI VIỆT TỴ NAN.
2- TRÚC HỒ nếu sáng suốt đã không dính dáng gì đến VŨ TRỰC và nhứt là NGUYỄN ĐÌNH THẮNG. Vì TRÚC HỒ không có kinh nghiệm nên chưa đoán ra NHỮNG TÊN MA ĐẦU nhảy vào để làm gì ? Cho nên TRÚC HỒ bị NGUYỄN ĐÌNH THẮNG biến 136 ngàn tấn thuốc nổ TNT để hù OBAMA để đòi xin PHÂN THÊM.
3- Theo tôi nếu TRÚC HỒ sau khi có được 136 ngàn chữ ký thì nhờ cá nhân VIỆT DZŨNG (Mặc quân phục cũ càng tốt) TỰ CHỐNG NẠNG TỪ TỪ BƯỚC VÔ VĂN PHÒNG CÁC DÂN BIỂU hay NGHỊ SĨ thì có ý nghĩa và có tác dụng biết mấy. NHỨT LÀ hình ảnh VIỆT DZŨNG CHỐNG NẠNG TRAO TNT THƯ SẼ LÀ MỘT HÌNH ẢNH CẢM ĐỘNG ĐỘC ĐÁO CÒN LƯU LẠI CHO CÁC THẾ HỆ SAU NẦY !!!
[B]KẾT LUẬN [/B]
Thưa Bà Con Tỵ Nạn khắp nơi;
Theo tôi nếu như TRÚC HỒ biết mình biết người thì 136 ngàn chữ ký vừa qua sẽ có tác dụng hữu ích cho VIỆT KHANG không nhỏ. Và nhứt là NGỌN LỬA 136 NGÀN CHỮ KÝ sẽ bùng cháy mãi trong lòng kính mến của mọi người Việt Tỵ Nạn chúng ta. TRÚC HỒ làm được như vậy sẽ không có một tranh cãi gì về TNT cả và chắc chắn kết quả to lớn đó sẽ LÀM CHO MỌI NGƯỜI ĐƯỢC CỦNG CỐ THÊM NIỀM TIN – Không khi nào có phán đoán cho rằng TRÚC HỒ thêm một lần nữa sau vụ Hoàng Cơ Minh; đã ĐẬP NÁT NIỀM TIN của mọi người Tỵ Nạn trong mong ước sớm tạo lập lại DÂN CHỦ TỰ DO cho VIỆT NAM THÂN YÊU của chúng ta.
Nếu như TRÚC HỒ thực hiện vụ TNT cho VIỆT KHANG vừa qua không bị mang tiếng gì thì lần hồi về sau TRÚC HỒ hay bất cứ ai không bị nhận diện là MA ĐẦU cũng có thể phát động XIN CHỮ KÝ để tranh đấu cho những mục tiêu khác mà ĐỒNG BÀO TỴ NẠN cũng sẽ tích cực tham gia. - Không nhứt thiết phải là NHỮNG MỤC TIÊU VĨ ĐẠI mới được đồng bào lưu ý.
Thực tế như chuyện TNT vừa qua đã cho thấy TRÚC HỒ không có khả năng tự chủ để đeo đuổi TNT đến cùng, dọc đường khờ khạo hợp tác với kẻ thời cơ ; những tên CHUYÊN ĂN KÉ ĐỂ XIN PHÂN RIÊNG. Sau nầy khó mà có cơ hội vói cao như chúng ta đã bất ngờ gặt hái được thành quả chung cỡ trọng lượng kỷ lục chưa từng có như 136 TẤN THUỐC NỔ VỪA QUA. Rất tiếc Trúc Hồ và Nguyễn Đình Thắng đã gởi nó vào hư vô, không người lái ./-
[B]Trần Cao Lãnh [/B]
Nam Cali
14-3-2012[/FONT][/COLOR][/QUOTE]
Re: Lạm Bàn Về "Hiện Tượng" Việt Khang...
From KBC HN:
[QUOTE]Tuyết Mai nói chuyện với TS Nguyễn Đình Thắng
[I]Thứ hai - 19/03/2012 19:51[/I]
Tuyết Mai: Phong trào ký Thỉnh Nguyện Thư do Nhạc sĩ Trúc Hồ khởi xướng và Tiến Sĩ Nguyễn Đình Thắng (BPSOS) hợp tác tổ chức đã có được khoảng 150 ngàn chữ ký và Tòa Bạch Ốc (TBO) đã ti ế p đón phái đoàn 165 người Mỹ gốc Việt ngày 5 Tháng 3,2012. Chương trình này đã khơi dậy mãnh liệt hào khí đấu tranh của hằng triệu đồng bào ở hải ngoại và trong nuớc, quan trọng là thế hệ trẻ, sinh viên VN nhập cuộc… Nhưng ngay buổi chiều sau khi vào TBO, đã có tin “tiêu cực” loan ra và ngày hôm sau Nhạc sĩ Trúc Hồ tuyên bố trên SBTN sẽ đi thẳng với Tòa Bạch Ốc chứ không qua TS Thắng nữa. Rồi có nhiều bài báo kết tội TS Thắng đã lèo lái cho buổi tiếp đón phái đoàn VN đi lạc hướng, cho mục tiêu xin ngân quỹ chính phủ cho chương trình “Tuổi Trẻ Lãnh Đạo” (Youth Vietnamese American Leaders), cho du học sinh VN…làm đồng hương khắp nơi rất hoang mang.
Tuyết Mai tiếp xúc với TS Nguyễn Đình Thắng để tìm hiểu hư thực ra sao. Kính mời độc giả theo dõi câu chuyện giữa Tuyết Mai và TS Thắng.
TUYẾT MAI: Trong một bài bình luận mới đây Ông Phạm Trần viết “ ai đó ” , “một thiều số” vì quyền lợi riêng tư đòi dẹp cuộc biểu tình truớc TBO …xin TS cho biết chi tiết về vấn đề này.
TS THẮNG: Tôi thấy rất là lạ là có những người như điệp viên, viết truyện trinh thám, thả ra những việc mờ mờ ảo ảo… chức năng của ngừơi cầm bút là phải truy tìm cho đến tận nơi, tận gốc, phối kiểm cho đến khi đạt được sự chính xác của thông tin, không nên đưa ra những chuyện mờ mờ, ảo ảo, để rồi đánh hoả mù. Chuyện biểu tình trước TBO rất đơn giản. Khi chúng tôi cho TBO biết sẽ có một số đông người VN tập trung trước TBO, có nhiều phái đoàn từ các nơi về, họ đứng bên ngoài để yểm trợ cho những người ở trong, TBO rất lo lắng. Họ lo vì đối với những người làm báo HK và quốc tế, thường khi thấy có một phái đoàn vô TBO hay Bộ Ngoại Giao HK mà bên ngoài có đám biểu tình thì họ nghĩ ngay là đám biểu tình bên ngoài chống nhóm đi vào bên trong. Chẳng hạn như TBO tiếp đón viên chức Trung Cộng thì người Tây Tạng phản đối bên ngoài. TBO không muốn báo chí Mỹ và quốc tế ngộ nhận như vậy, vì vậy TBO đề nghị dời chỗ biểu tình qua chỗ khác, như trước Quốc Hội hay ở bên hông TBO mà hướng về QH. Tôi nói đây là Quốc Gia dân chủ, tôi không là người trong BTC, tôi chẳng có quyền gì. Tôi cho TBO số điện thoại để liên lạc với Ông Đỗ Hồng Anh. Ông Đỗ Hồng Anh trấn an, cho TBO biết đây là “biểu dương” ủng hộ, chứ không phải “biểu tình” chống phái đoàn bên trong, không có ồn ào, hô khẩu hiệu đả đảo, đả kích, mà rất trật tự và tất cả biểu ngữ đều đồng thuận với TNT, và có cả biểu ngữ cám ơn TBO... Khi TBO nghe như vậy thì họ mừng và sắp xếp có thể là có người ra ngoài chụp hình để sau trình với cấp trên là bên ngoài yểm trợ bên trong. Vấn đề đơn giản chỉ có vậy.
TUYẾT MAI: Xin TS Thắng cho biết cảm nghĩ khi nghe Nhạc sĩ Trúc Hồ tuyên bố trên SBTN sẽ đi thẳng với Tòa Bạch Ốc, chứ không qua TS nữa.
TS NĐ THẮNG: Chúng tôi rất hoan nghênh lời đề nghị của Trúc Hồ, bởi vì mục đích tối hậu của cuộc vận động vừa rồi, qua tiếp xúc với TBO, là để mở cánh cửa TBO cho mọi người, không riêng cho SBTN, mà cho nhiều tổ chức khác. Từ nay trở đi nhiều người có địa chỉ email, biết những nhân vật trong TBO để liên lạc trực tiếp. Có như vậy chúng ta mới tạo được thế lực mạnh trong cộng đồng Việt. Nếu cứ qua trung gian thì TBO chỉ biết người trung gian đó thôi, chứ không biết cả tập thể người Mỹ gốc Việt. Cũng vậy, qua cuộc vận động ở Quốc Hội, cả 500 người biết được các vị dân cử, Nghị sĩ, dân biểu của tỉểu bang họ và những vị dân cử ở các tiểu bang khác nữa. Đó là chúng ta đã mở ra cánh cửa bên Lập Pháp cho đồng bào mình cùng lên tiếng.
Riêng SBTN thì từ 24 Tháng 2, chúng tôi đã có một buổi họp, trong đó có năm người của SBTN là Trúc Hồ, LS Đỗ Phủ, LS Anh Tuấn và hai người nữa , thêm đại diện của hơn mười tổ chức khác nữa, cùng bàn thảo về nội dung, hình thức của buổi họp ở TBO ngày 5 Tháng 3. Đồng thời ngay hôm đó, tôi có giới thiệu để mọi người có thể liên lạc trực tiếp với TBO. SBTN đã cử LS Đỗ Phủ là người liên lạc trực tiếp với TBO. Cho nên Trúc Hồ nói sẽ liên lạc thẳng với TBO là đúng thôi. Từ 24 Tháng 2, SBTN có cơ hội để đi thẳng với TBO chứ không cần phải qua trung gian của tôi.
TUYẾT MAI: Có người buộc tội TS "Mượn Gió bẻ Măng”, “Muợn đầu heo nấu cháo” TS nghĩ sao?
TS THẮNG: Người ở xa chưa bao giờ vào TBO nên họ nghĩ là tôi phải nương vào thế này thế kia để vào TBO.Thực tế thì ngược lại, bởi chúng tôi làm việc với TBO thường xuyên lắm, ngay tuần trước chúng tôi cũng đã ở trong TBO để nghe phúc trình của chính TT Obama. Trong vấn đề này phải hiểu khái niệm “vốn chính trị” (political capital) . Vốn chính trị chúng tôi tích luỹ qua quá trình làm việc nhiều năm với TBO, tạo được uy tín thì vốn chính trị cao lên, dầy lên. Trong việc mở cánh cửa TBO cho cộng đồng, chúng tôi phải dùng uy tín ấy, phải chi ra khá nhi [FONT=Calibri]ều vốn chính trị, chứ không phải nhờ có một trăm mấy chục ngàn chữ ký mà TBO tự động mở cửa đón chúng ta đâu. Nếu như có ý định qua mặt TBO, ch úng tôi chỉ cần đưa người của mình vào, hoặc chỉ mời những người lơ tơ mơ chứ việc gì phải mời các thành phần lãnh đạo trong tập thể người Việt, đại diện các tổ chức cộng đồng, xã hội, tôn giáo, và các thành phần đấu tranh? Nhưng chúng tôi không làm chuyện đó; vì muốn tạo thực lực cho cộng đồng chúng tôi mời những người là thành phần lãnh đạo cộng đồng để họ có tiếng nói và có cơ hội làm việc trực tiếp với TBO. Rất ngô nghê khi nghĩ chúng tôi mượn “Đầu Heo Nấu Cháo”, bởi vì Hoa Kỳ đâu phải như là Việt Nam đâu. HK là xứ sở dân chủ, mọi việc phải trong sáng, đâu ra đó. Chúng ta không nên đánh giá thấp hệ thống hành chánh của HK, một trong những đất nước dân chủ hàng đầu. Nếu muốn xin ngân khoản thì phải qua một quy trình nộp đề án đầy cạnh tranh và trong suốt, và việc xin ngân quỹ không dính dáng gì với TBO cả. Mỗi một cơ quan chính quyền có một thể thức riêng của nó. Do đó phải theo đúng thể thức, phải chứng minh được khả năng của mình chứ không thể nói khơi khơi và rồi nhờ cảm tình với TBO để TBO chỉ thị cơ quan này, cơ quan nọ cấp ngân khoản cho. Đó là sự suy nghĩ của những người rất mù mờ về cách làm việc có quy củ trong nền dân chủ ở Hoa Kỳ. Nó không giống như ở Việt Nam , mờ mờ ảo ảo và cậy quyền thế. Nếu chính quyền Hoa Kỳ thiên vị với chúng ta thì các cộng đồng khác cũng sẽ chẳng để yên vì như vậy là thiệt thòi và bất công cho họ.
TUYẾT MAI: Theo nhiều người viết, vì chương trình thay đổi, nên Trúc Hồ giận bỏ ra về, cho nguời đọc có cảm tưởng Trúc Hồ không biết có sự thay đổi. Nhưng theo TS nói thì đại diện của SBTN đã có tiếp xúc và làm việc với TBO từ ngày 24 Tháng 2, hai điều này mâu thuẫn với nhau.
TS THẮNG: Rõ ràng là có sự lủng củng về truyền thông trong nội bộ của SBTN. Không biết vì sao mà LS Đỗ Phủ không báo cho Trúc Hồ biết có những thay đổi vào phút chót. Vào giờ phút chót, TBO có liên lạc trực tiếp với Đỗ Phủ. Tôi còn những emails từ trước đến giờ nên SBTN đáng lẽ phải biết. Nếu LS Đỗ Phủ biết mà không chuyển đạt, thì không thể trách chúng tôi hay TBO được. Dĩ nhiên trong bất cứ cuộc tổ chức nào, nhất là vấn đề lớn như thế này -- TBO tiếp xúc một lúc với gần hai trăm người của CĐ ngừơi Mỹ gốc Việt -- thì khó tránh những thay đổi vào phút chót. Điều đó chúng ta thông cảm được, nhưng họ đều có thông báo. Nếu không có thông báo thì ngày 5/3 còn trục trặc nhiều hơn. TBO không thể nào chấp nhận trục trặc được. Còn chúng ta không thông báo với nhau là lỗi ở mình.
TUYẾT MAI: Theo TS cho biết lý do có sự thay đổi giờ phút chót vì có một vị Dân biểu Liên Bang Bắc CA gọi vào TBO. Có người nói vô lý. Quý vị dân cử không có quyền gì mà bắt TBO phải thay đổi chương trình.
TS THẮNG: Thưa bên Lập Pháp có rất nhiều quyền hành đối với bên Hành Pháp, bởi vậy mà có những cuộc điều trần, vì Lập Pháp làm ra luật và nắm ngân sách của Chính Quyền (Hành Pháp ). Vì vậy luôn luôn các vị dân biểu có một cái thế rất mạnh. Thật ra, vị Dân biểu ở Bắc CA gọi vào TBO không đòi hỏi phải thay đổi nội dung chương trình. Vị ấy chỉ ủng hộ chúng ta, và hỏi tại sao Tổng Thống Obama đã không tiếp cận với cộng đồng người Mỹ gốc Việt ngay từ đầu, mà để cho cộng đồng này bực bội, đã phải lên tiếng mạnh mẽ qua Thỉnh Nguyện Thư rầm rộ như vậy. Khi gọi vào TBO, vị dân biểu đã không gọi vào cơ quan đang làm việc với chúng ta, đó là phòng tiêp cận với cộng đồng mà đ ã gọi thẳng vào bộ phận Cố Vấn An Ninh của Tồng Thống. Văn phòng này thấy vấn đề nghiêm trọng, vì có vị dân biểu gọi vào đặt vấn đề. Họ lo cộng đồng ngươi Mỹ gốc Việt đang rất xúc động v à quan tâm, nên lập tức họ phải đặt thành vấn đề, vì công việc của họ là cố vấn cho Tổng Thống. Vấn đề lại liên quan đến chính sách của quốc gia và đốí ngoại. Vi lẽ đó mà bộ phận Cố Vấn An Ninh đã nhập cuộc. Họ cẩn thận để bảo đảm không có gì sai, có thể tạo ra một “xì-căng-đan” lớn hoặc nhỏ ngay trong TBO trong thời gian tranh cử hiện nay. Bây giờ ai cũng có email của Eddie Lee (Office of Public Engagement) và có thể kiểm chứng điều này.
TUYẾT MAI: Có người viết, chương trình bị thay đổi là do TS “lèo lái” và các em được phỏng vấn là do TS đưa ra để xin ngân quỹ cho YVAL.
TS THẮNG: Tôi ngạc nhiên về thông tin hoàn toàn vô căn cứ này. Không có tổ chức nào là YVAL cả. Và như đã giải thích ở trên, nghĩ rằng phô trương để lấy ngân quỹ từ TBO là cách suy nghĩ ngô nghê, không hiểu gì về quy cách làm việc trong xã hội dân chủ có sự cân bằng và kiểm soát ở Hoa Kỳ. Ở HK không thể nào một cơ quan cấp cao có quyền chỉ thị cơ quan cấp dưới làm việc trái nguyên tắc, làm như vậy thì sẽ loạn đất nước này. Giả dụ như TThống Obama chỉ định ưu tiên cho một tổ chức nào mà không qua thể thức bình thường thì sự việc này sẽ ành hưởng thiệt thòi đến biết bao tổ chức khác của các sắc dân khác. Họ sẽ không để cho bình yên đâu. Rêu rao như vậy chỉ là chuyện ngô nghê, vu khống vì không hiểu hệ thống làm việc ở HK. Qua sự việc này , tôi mong từ từ ngùơi VN sau 37 năm sinh sống ở đất nứoc HK sẽ từng bước một học hỏi để hiểu về tiến trình dân chủ HK. Khi chúng tôi biết TBO muốn có những người trẻ phát biểu thì chúng tôi liên lạc với nhiều tổ chức trẻ khác. Bốn người trẻ đó thuộc bốn tổ chức khác nhau. Cô Cindy Đinh là do Bác sĩ HồTrâm giới thiệu, cô từ Hội Văn Hòa Khoa Học ở Houston,TX; Billy Lê do các em sinh viên ở VA giới thiệu có thể nói lên tiếng nói của sinh viên. Cô Anna Buonya, đại diện cho người Thượng, do tổ chức người Tây Nguyên đề nghị .(Cô Anna không vào được vì bị trở ngại lúc qua kiểm soát an ninh). Và người thứ tư chúng tôi tranh đấu phải có là ngừơi của SBTN. Đó là Ca sĩ Quốc Khanh do Trúc Hồ đề cử. Cả bốn ngừơi không có ngừơi nào của BPSOS cả. Riêng trường hợp Quốc Khanh thì khá hi hữu. Sau khi Trúc Hồ đề cử, không biết LS Đỗ Phủ của SBTN vào phút chót nói gì đó mà Quốc Khanh rút tên. LS Đỗ Phủ tự đề cử mình nói thay cho Quốc Khanh. Tôi thấy rằng chỉ có Quốc Khanh mới thực sự nói được cho Việt Khang và về chiến dịch thỉnh nguyện thư. Một mặt, tôi động viên tinh thần Quốc Khanh, góp ý với bài phát biểu của Quốc Khanh và nhờ một ca sĩ đi cùng chuyến bay với Quốc Khanh tiếp tục vận động Quốc Khanh. Mặt kia, TBO cho LS Đỗ Phủ biết rằng đã quá trễ không thể thay đổi người phát biểu được nữa. Và tôi đã cho Quốc Khanh biết rằng nếu không phát biểu thì sẽ mất tiếng nói của SBTN. Thật may là cuối cùng Quốc Khanh đã phát biểu, và phát biểu bằng con tim nên đã gây cảm xúc mạnh cho mọi người.
TUYÊT MAI: Có người nói TS lợi dụng phong trào đấu tranh này để xin ngân quỹ cho tổ chức Young Vietnamese Americans Leaders? (YVAL) . Có phải tổ chức này thuộc BPSOS không?
TS THẮNG: Tôi chưa bao giờ nghe về tổ chức YVAL này. Chúng tôi nghĩ có một người nào hoang tưởng dựng ra cái tên đó. Nói rộng ra thì không thể nào sử dụng một buổi họp mà xin “fund” được đâu, bởi HK là một quốc gia dân chủ từ mấy trăm năm nay, làm việc gì họ cũng có quy củ, phải qua một thể thức rõ ràng, minh bạch và không bao giờ TBO lại lạm quyền dẫm chân lên các cơ quan có trách nhiệm cấp ngân khoản. Thể thức để xin cấp khoản của chính phủ phải qua thể thức nhiều bước. Trước hết là cơ quan chính quyền hữu trách phải thông báo rộng rãi cho mọi người biết để nộp đề án xin cấp khoản. Sau đó mỗi đề án được chấm điểm bởi một ban giám khảo ẩn danh gồm những người có kinh nghiệm và nằm ngoài chính quyền; những ai xin cấp khoản thì không được ở trong ban giám khảo. Những đề án nào được điểm cao lại còn phải qua sự sàng lọc của các nhân viên cao cấp thuộc cơ quan ấy. Trước khi có quyết định chính thức cấp ngân khoản thì cơ quan này lại phải kiểm tra khả năng thực hiện đề án của tổ chức xin cấp khoản. Không như ở VN, nhiều khi người VN chưa quen đời sống dân chủ ở Mỹ, chưa hiểu được sự trong suốt, cân bằng và kiểm soát. Trong nhiều năm qua tôi có tổ chức nhiều buổi hướng dẫn cho hàng trăm tổ chức người Việt về thể thức xin cấp khoản và có nhiều bài viết về đề tài này.
TUYẾT MAI: Thưa TS Thắng, tại sao trên màn ảnh có chữ buổi “Phúc trình với những nhà lãnh đạo Việt Mỹ (Briefing with Vietnamese Americans Leaders) sau đổi lại là Người Mỹ gốc Việt( Briefing with Vietnamese Americans) ?
TS THẮNG: Lúc đầu Trúc Hồ muốn những người đi vào TBO chỉ là những cá nhân, chứ không phải là đại diện các tổ chức, hội đoàn hay tôn giáo nào cả. Tôi nói, như vậy không đựơc. Trong danh sách gởi cho TBO có ghi rõ tổ chức và chức vị của từng người, thành ra đại đa số vẫn là những nhân sĩ hay người đại diện các tổ chức trong Cộng đồng, như DB Cao Quang Ánh, Ủy viên Quận Tarrant Nguyễn Xuân Hùng; CT Hội Nhân Quyền cho người Montagnard, Ông Rong Nay; CT NCVA GS Nguyễn Ngọc Bích; HT Thích Viên Lý Đại diện GHPGVNTN, Linh Mục Nguyễn An đại diện giáo xứ Mẹ Việt Nam ở Maryland… vì vậy mà TBO đề là buổi tiếp đón các nhà lãnh đạo người Mỹ gốc Việt (Vietnamese American Leaders). Khi thấy Trúc Hồ phản đối, để cho yên chuyện nên Tôi đề nghị với BTC đổi thành “Vietnamese Americans” cho êm chuyện. Có vậy thôi. Chuyện bé xé ra to. Ở đây cần nói thêm về nội tình. Khi được biết là có 175 chỗ (sau này rút xuống còn 165) Trúc Hồ muốn dành 50 chỗ để rút thăm từ những người ký thỉnh nguyện thư, một người từ mỗi tiểu bang. Thêm vào đó Trúc Hồ còn muốn có thêm 50 chỗ cho người của SBTN và ASIA và đại diện các tổ chức truyền thông đã giúp trong chiến dịch thỉnh nguyện thư. Tôi đồng ý, và có nói với Trúc Hồ là số còn lại để mời đại diện của các tổ chức nhân quyền, tôn giáo, cộng đồng, thanh niên, v.v. Cuối cùng Trúc Hồ cũng chỉ mời được 13 người theo kiểu rút thăm, không đến 10% tổng số của phái đoàn vào TBO. Ngay cả Trúc Hồ cũng ghi danh theo tổ chức SBTN với chức vụ là President, chứ có phải là ghi danh theo tư cách cá nhân đâu. Đâu thể nào lấy thiểu số để áp đặt lên đa số. Khi TBO gởi thư mời cho mọi người, kể cả Trúc Hồ, hơn một tuần trước ngày 5 tháng 3, họ ghi rất rõ đây là một cuộc phúc trình dành cho những người lãnh đạo Mỹ gốc Việt. Nếu không đồng ý thì phải lên tiếng từ lúc ấy, nhất là đã có LS Đỗ Phủ đã được tôi giới thiệu để liên lạc trực tiếp với TBO. Do đó khi Trúc Hồ bước vào phòng lúc đó mới ngỡ ngàng, là tại mình không chịu đọc thư mời từ trước, thiếu sự truyền thông trong nội bộ, hay đã không liên lạc với TBO. Cách nào thì cũng không thể đổ lỗi cho TBO hay bất kỳ ai khác.
TUYẾT MAI: Có người cho chuyến đi vào TBO vận đồng nhân quyền, đòi hỏi trả tự do cho Việt Khang “ thất bại”. TS Thắng nghĩ sao?
TS THẮNG: Trước hết chúng tôi kêu gọi gạt bỏ ý niệm là thành công hay thất bại, bởi vì đây chỉ là một bước trong hành trình dài, để giải cứu dân tộc. Chỉ khi nào chúng ta giải cứu đựoc dân tộc lúc đó mới luận thắng hay bại. Bây giờ chúng ta dùng chữ “thắng” hay “bại” là hiểu sai hoàn toàn . Đây không phải là trận đánh cuối cùng. Đây mới chỉ là bước đầu tiên thôi. Khi nói tới bước đầu tiên trong hành trình dài là chúng ta chỉ có thể nói bước dài hay bước ngắn , chứ không thể nói là thắng hay bại. Và đây là một bước dài, bởi vì khởi đầu, mọi người rất phấn khởi làm sao để mà có 25 ngàn chữ ký trong một tháng, để có một câu trả lời chính thức của TBO trên trang mạng. Lúc đó không ai nghĩ đến chuyện vào TBO, không ai nghĩ đến chuyện có người phát biểu, và cuối cùng chúng ta đạt được xa hơn những dự kiến lúc ban đầu . Đó là bước đi khá dài hơn đã dự trù. Tới đây tôi cũng muốn mở dấu ngoặc để nói trong thời gian đang vận động với TBO qua sự quen biết riêng của chúng tôi, tôi đã dùng uy tín đã bồi đấp từ lâu với TOB để vận động nhằm đạt được nhiều hơn đự kiến ban đầu. Trong tiến trình đó, tôi có dặn Trúc Hồ rất kỹ lưỡng là tuyệt nhiên không đựơc nói ra, cho đến khi các điều vận động đã ngã ngũ. Ngày 19 Tháng 2, Tôi vừa chia sẻ với Trúc Hồ rằng tôi đang vận động làm sao có Tổng Thống Obama ghé ngang một chút. Thứ hai là tôi cũng đang điều đình với TBO về vấn đề trình diễn văn nghệ và thứ ba cũng đang điều đình với TBO về vấn đề đưa báo chí truyền thông vào TBO, có thể phát thanh trực tiếp trên internet để mọi nguời bên ngoài, kể cả người ở VN đều có thể theo dõi được. Tôi đã dặn kỹ lưỡng với Trúc Hồ là không được nói những điều này ra. Ngày hôm sau, 20 Tháng 2, tôi nhận tin là Báo Cali Today đã có cuộc phỏng vấn với Trúc Hồ, và Trúc Hồ đã tuyên bố sẽ có Tổng Thống Obama tiếp phái đoàn người Việt và sẽ lắng nghe các bài hát Việt Nam. Trúc Hồ nói tất cả những điều tôi đã căn dặn đừng công bố. Ngày hôm sau tôi phải lên các chương trình phát thanh, truyền hình để đính chính trở lại. Tiếc là nhiều người đã quên đi mục tiêu ban đầu của mình là muốn vận động với HK để trả tự do cho các tù nhân chính trị, đã biến ra thành đòi gặp Tổng Thống Obama, đòi trình diễn văn nghệ…tất cả những điều này không nằm trong mục tiêu ban đầu. Nếu có được thì nó chỉ thêm thắt, tạo thêm sự hào hứng trong ngày 5/3. Còn về Việt Khang, thì hôm 5/3 chính Ông Posner đã cho biết là ông sẽ cử vị phụ tá sang Việt Nam để nêu vấn đề nhân quyền, trong đó có Việt Khang. Những ai thất vọng cóthể là người ở ngoài Toà Bạch Ốc hay ở bên trong mà nghe sót điểm này.
TUYẾT MAI; Như vậy có thể tóm tắt là chuyện Tổng Thống Obama tiếp đón phái đoàn VN là do NS Trúc Hồ nói ra v ớ i Báo Calitody chứ không phải do TS nói phải không?
TS THẮNG: Cứ truy tìm tất cả những lời phát biểu thì sẽ thấy người đầu tiên nói là Trúc Hồ. Tôi có liên lạc với Trúc Hồ, hỏi tại sao nói như vậy. Tại sao tôi đã dặn không đựoc nói mà ngày sau nói với báo chí. Trúc Hồ nói “Hồ chỉ nói TBO sẽ tiếp phái đoàn VN, không hiểu sao Tờ CaliToday lại đổi ra thành Tổng Thống Obama”.
TUYẾT MAI: Có người tuyên bố ở Nhà hàng Thần Tài , TBO "vô lễ” đối với phái đoàn VN, cho cấp nhỏ tiếp đón trong một phòng ốc không xứng đáng… phản ứng của TS lúc đó như thế nào?
TS THẮNG: Tôi không có mặt ở đó, lúc đó, vì tôi còn đang kẹt ở Văn phòng của TNS John McCain, cùng với phái đoàn của CĐ người Việt ở Arizona. Trước đây chúng tôi đã đồng ý là chỉ có hai phát ngôn nhân chính thức: Trúc Hồ và tôi. Trong khi đó lại có vài người tự dưng phát ngôn và trả lời báo chí. Nếu bảo là TBO "vô lễ “ hay “thất lễ” là không đúng, bởi vì phòng họp đó là thính đường thường được dùng bởi nhiều đời Tổng Thống Hoa Kỳ để tiếp đón các phái đoàn đông người. Thứ hai cũng không thể nói họ cử những người cấp thấp, bởi vì ngay ngày hôm đó có ba vị giám đốc văn phòng. Hai vị GĐ văn phòng ở TBO và một vị GĐ của Văn Phòng Bộ Ngoại Giao. Còn có vị Phụ Tá Ngoại Trưởng Mike Posner. Đó là giới chức cao cấp nhất của HK về vấn đề đối ngoại, chuyên về Dân Chủ, Nhân Quyền và Lao Động.
TUYẾT MAI: Có người nói ngân sách chống buôn ngưòi của BPSOS đang bị điều tra. Vấn đề đó như thế nào?
TS THẮNG: Đây chỉ là một cuộc kiểm tra nội bộ, chứ không phải là điều tra. Năm 2002 lần đầu tiên chính quyền Liên Bang có ngân sách cho chương trình chống buôn người, qua đạo luật Bảo Vệ Nạn Nhân Buôn Người được thông qua cuối năm 2000. Đây là chương trình thử nghiệm của Bộ Tư Pháp và một số tổ chức có uy tín và kinh nghiệm đã được chọn để thử nghiệm việp áp dụng luật mới ban hành. BPSOS là tổ chức người Việt độc nhất trong số các tổ chức ấy. Do thử nghiệm, sau ba năm đã có cuộc kiểm tra nội bộ -- kiểm tra cả cơ quan cấp ngân khoản lẫn các tổ chức nhận cấp khoản -- để rút kinh nghiệm nhằm cải thiện chương trình mới mẻ này. Qua đó, Văn Phòng Tổng Kiểm Tra của Bộ Tư Pháp đã có một số điểm tìm thấy (findings) để yêu cầu cải thiện. Các thành phần nhận cấp khoản nằm trong cuộc kiểm tra nội bộ này, ngoài BPSOS, còn có các tổ chức có uy tín như tổ chức Công Giáo YMCA, International Rescue Committee, Heartland Alliance for Human Needs and Human Rights, Refugee Women’s Network; và cũng có cả các cơ quan chính quyền địa phương như Thành Phố Atlanta, Sở Cảnh Sát Chicago, Sở Cảnh Sát Dallas, Sở Cảnh Sát Hoat Thịnh Đốn, Thành Phố Fort Worth, Thành Phố Los Angeles, v.v. Qua các cuộc thương thảo liên tục để giải quyết các điểm tìm thấy, chương trình đã được từng bước cải thiện. BPSOS đã cùng với Bộ Tư Pháp đã giải quyết xong tất cả các điểm tìm thấy lien quan đến BPSOS trong khi cho đến nay một số tổ chức khác vẫn tiếp tục làm việc về các điểm liên quan đến họ. Nhiều người không hiểu, không kiểm chứng mà vội đoan quyết và phê phán. Họ cần học tinh thần dân chủ, không nên kết tội khi chưa có thể chứng minh có tội. Đó gọi là nguyên tắc “lợi ích của sự hồ nghi”. Nếu có sự gian lận thì đã có việc truy tố hình sự, đã có toà án xét xử, và có thể đã có người đi tù hay bị trừng phạt. Muốn phối kiểm những điều tôi nói ở trên thì rất dễ. Chỉ cần lên trang mạng: [URL="http://www.justice.gov/oig/reports/OJP/a0826/findings.htm"]www.justice.gov/oig/reports/OJP/a0826/findings.htm [/URL] .
TUYẾT MAI: Xin TS Thắng cho một lời nói cuối cùng trước khi kết thúc câu chuyện hôm nay.
TS THẮNG: Tôi ước mong những người làm truyền thông phải có trách nhiệm phối kiểm tin tức, chỉ khi nào có được sự chính xác, không còn hồ nghi gì đựoc nữa ,thì mới được xem là sự kiện. Thứ hai là trách nhiệm của người chuyển tin, những tin mà chưa phối kiểm được thì hãy đặt vấn đề và không chuyển đi xa. Thứ ba là những người bàn luận thì chỉ bàn luận dựa trên những thông tin đã được phối kiểm chứ không suy diễn mông lung. Chỉ khi nào các thành phần này thực hiện đúng trách nhiệm của họ thì mới giữ đựoc sự trong sáng trong tập thể ngừơi Việt. Bên cạnh đó chúng ta phải học hỏi từng bước một để nắm vững phương cách, hệ thống làm việc của chính quyền HK, biết được tiến trình làm chính sách của HK và biết được cách vận động chính sách của HK nhằm yểm trợ hữu hiệu cho công cuộc tranh đấu cho nhân quyền và dân chủ ở Việt Nam.
KẾT LUẬN: Thưa quý đồng huơng, TM chỉ ghi lại những gì TS Nguyễn Đình Thắng trả lời những thắc mắc chung của nhiều đồng huơng. Nếu NS Trúc Hồ hay đồng hương nào có những bằng chứng cụ thể cho thấy những điềuTS Thắng nói là không đúng sự thật thì xin đưa ra để đồng hương rộng đường suy xét. Chúng ta đang sống trong một xã hội văn minh, luật pháp không chấp nhận buộc tội người nào “beyond the doubt”. Xin những nhà truyền thông có lòng tự trọng, không lợi dụng phương tiện sẳn có của mình rồi tự ý suy diễn, viết không đúng sự thật, gây hoang mang có hại cho đại cuộc. [/QUOTE]
Re: Lạm Bàn Về "Hiện Tượng" Việt Khang...
From KBC HN:
[QUOTE][b]THẢ CON CÁ BẮT CON TÉP[/b]
[I]Thứ hai - 19/03/2012 21:08 - Đã xem: 182[/I]
[LIST][*][URL="javascript:void(0);"][/URL][*][URL="javascript:%20void(0)"][/URL][*][URL="http://vietyouth.net/news/savefile/Tin-nguoi-Viet-Hai-Ngoai/THA-CON-CA-BAT-CON-TEP-2690/"][/URL][/LIST]
Thông thường người ta nói: Thả con tép bắt con cá sộp. Con tép là cái mồi. Con cá sộp là thành quả của việc câu cá bằng cái mồi tép. Chỉ tốn có con tép nhỏ mà bắt đưọc một con cá lớn. Nghề nào lời hơn đi câu cá ? Thế nhưng ở đây Bần Bút lại nói: Thả con cá để bắt con tép. Thế có phải là ngược ngạo không. Có ngược ngạo hay không dưới đây Bần Bút xin được biện giải.
Nhạc Sĩ Việt Khang ở trong nước bị VGCS bắt đi tù. Ở Hải Ngoại lập tức nổi lên Phong Trào vận động gởi Petition cho TT Obama để xin ông can thiệp thả Việt Khang. Khởi xướng Phong Trào là các ông TS Nguyễn Đình Thắng, Giám Đốc Cơ Quan Cứu Thuyền Nhân (Boat People SOS) và Nhạc Sĩ Trúc Hồ, Giám Đốc Đài Truyền Hình SBTN. Phong Trào gởi Petition phát động thật rầm rộ và lan thật nhanh, có lẽ còn mạnh hơn cả Phong Trào nuôi cút hồi xưa ở Việt Nam. Mới vỏn vẹn trong một tháng trời con số Petition đã lên tới sáu, bẩy chục ngàn, gấp đôi gấp ba chỉ tiêu 25 ngàn mà TS Nguyễn Đình Thắng và NS Trúc Hồ đề ra lúc khởi đầu. Thừa thắng xông lên, Chiến Dịch gởi Petition nghe đâu sẽ còn kéo dài theo lối chơi của Người Mỹ: The More The Merrier (Càng Đông Càng Vui). Nhiều người hoan hỉ cho rằng rằng kết quả này là cái thước đo tinh thần Chống Cộng của Người Việt Tỵ Nạn tại Hải Ngoại. Đúng thế, Bần Bút rất đồng ý với nhận định này.
Khi Chiến Dịch Petition phát động, có hai người bạn, dân làm báo thứ thiệt gọi phone trao đổi với Bần Bút về vấn đề này. Qua chuyện trò, một số thắc mắc được sáng tỏ. Bần Bút được hỏi ý kiến, trả lời rằng mục đích của việc làm là chính đáng, nhưng điều khó hiểu là chuyện này lại xẩy ra vào Mùa Bầu Cử Tổng Thống. Hy vọng rằng ít lâu nữa sự việc sẽ sáng tỏ. Bây giờ vấn đề hầu như rõ ràng rồi.
Phần lớn Người Việt mình (kể cả Bần Bút đây) không mấy rành về nguyên tắc Bang Giao Quốc Tế. Nhưng việc xẩy ra hằng ngày trên thế giới cho thấy, việc liên hệ qua lại giữa các Quốc Gia với nhau có nguyên tắc hẳn hoi: Việc lớn, cấp lớn giải quyết với cấp lớn. Việc nhỏ, cấp nhỏ giải quyết với cấp nhỏ. Những việc tối hệ trong trên tầm mức Quốc Gia, hoặc liên quan đến những nhân vật quan trọng đặc biệt thì hai bên Người Lãnh Đạo Quốc Gia liên lạc với nhau để nói chuyện. Việc nhỏ hơn thì hàng Bộ, Thứ Trưởng giải quyết. Việc nhỏ hơn nữa thì Cấp Đại Sứ là xong.
Việt Khang là một Nhạc Sĩ ít được biết đến. Anh mới chỉ nổi lên nhờ hai Bản Nhạc mới sáng tác mang ít nhiều tính tâm lý chiến được một số Cơ Quan Truyền Thông Người Tỵ Nạn thổi phồng lên nên bị VGCS bắt đi tù. Can thiệp với VGCS thả Việt Khang là chuyện nhỏ, xét về nguyên tắc Bang Giao, không cần đến địa vị và uy tín của một ông Tổng Thống. Chẳng ai lấy giao mổ trâu để giết gà. Đích thân ông Obama giải quyết vấn đề này là điều quá sự ước đoán của bất cứ ai. Khi Chiến Dịch vận động gởi Petition lên TT Obama, Bần Bút tin rằng chuyện này rồi ông Obama sẽ thẩy xuống cho Bộ Ngoại Giao giải quyết. Rồi có thể bà Hillary lại đẩy cho Giám Đốc Á Châu Sự Vụ của Bà. Và cuối cùng có lẽ việc sẽ đến tay ông Đại Sứ Mỹ tại Hànội. Như thế thôi là Chính Phủ Mỹ đã quan tâm đến dư luận Người Việt Tỵ Nạn lắm rồi, và may cho Nhạc Sĩ Việt Khang nhiều lắm. Theo thể thức can thiệp tùy việc lớn nhỏ đó, Nhà Thơ Dỏm Nguyễn Chí Thiện được VGCS cho đi Mỹ, bà LS vạn triệu dân oan Bùi Kim Thành, nhà văn Trần Khải Thanh Thủy cũng đã được VGCS thả và cho đi Mỹ. Không trường hợp nào khiến ông Tổng Thống phải nhọc công. NS Việt Khang theo dự đoán thông thường thì rồi cũng sẽ được hưởng chung cái may mắn với những người vừa nói.
Chưa thấy TT Mỹ đáp ứng nguyện vọng của Cộng Đồng Tỵ Nạn như thế nào, nhưng trước mắt, ông Obama đã dự tính làm một màn trình diễn bất ngờ và thật ngoạn mục. Ông ân cần và trịnh trọng “mời” Cộng Đồng Người Việt vô Tòa Bạch Ốc để Gặp Gỡ, Nói Chuyện, và Nghe Nhạc của Việt Khang (theo như NS Nam Lộc loan tin). Sự đáp ứng bất ngờ và ngoạn mục này đã tạo được khá nhiều thiện cảm trong Cộng Đồng Người Việt mà lâu nay đối với ông Tổng Thống Da Mầu này họ hầu như rất ít tin tưởng và chẳng mấy hâm mộ. Hồi thời ông Bush cha làm TT, có lần ông đã phải than phiền: Muốn gặp gỡ Cộng Đồng Người Việt mà không biết ai là Đại Diện để mời. Đến đời Bush con, ông không tìm Người Đại Diện Cộng Đồng mà gọi ngay Đỗ Hoàng Điềm và mấy Tên Lâu La Việt Tân vô Bạch Cung cho uống trà, nói chuyện phiếm. Thế là xong màn tiếp xúc để an ủi Cộng Đồng Tỵ Nạn Việt Nam. Đó là cách thức trước đây một ông TT Mỹ quan tâm đến Cộng Đồng Người Việt Tỵ Nạn chúng ta.
Ông Obama khôn hơn và chơi bảnh hơn Cha Con Nhà Bush rất nhiều. Ông mời (mời đàng hoàng đấy nhá) Cộng Đồng Tỵ Nạn vô Nhà Trắng bắt tay, nói chuyện, uống trà, và trình bầy nguyện vọng. Quả là một tay làm chính trị già dơ (jeux) có bản lãnh và biết tính toán. Ông bầy việc đúng lúc, chọn đúng người và giao đúng việc. Trước hết, TS Nguyễn Đình Thắng là một người có tài tổ chức và còn khéo thuyết phục. Ông Thắng xưa nay ăn fund của chính phủ để phục vụ đường lối và chính sách của chính phủ. Obama giao việc cho ông là đúng người và đúng việc. Chắc chắn TS Thắng phải biết ông là một loại bán công chức, một thứ Thiên Lôi chỉ đâu đánh đó. Châm ngôn cửa miệng của người mình là: Ăn cây nào rào cây nấỵ. TS Thắng hiện ăn cây chính quyền Mỹ không thể không biết rào cây Obama.
Còn NS Trúc Hồ, qua các hoạt động làm Truyền Thông của Đài SBTN mà ông làm Giám Đốc thì người ta có thể nhận ra ông là một người làm Làm Truyền Thông Thương Mại thuần túy. Cái tài của một Người Làm Truyền Thông như ông Trúc Hồ là ông đi giây rất thăng bằng giữa các bên đối lập và đôi khi còn đối nghịch nhau. Ông có thể gởi Phóng Viên về hoạt động trong nước VGCS mà vẫn giữ được tiếng cho SBTN là một Cơ Quan Truyền Thông Chống Cộng. Báo Chí Hải Ngoại này Chống Cộng kiểu nào đều được phô bầy ra hết rồi, dĩ nhiên bằng cách viết, và nhất là bằng các hình ảnh được đăng tải trên các Cơ Quan Truyền Thông, ở Hải Ngoại này mọi người đều thấy cả. Một đàng thì Phóng Viên của SBTN đi lại tung tăng tự tại ở trong nước như một người tự do, trong khi một đàng thì nhiều ông Nhà Báo khác về nước hoặc phải ngồi khúm núm nghe Bọn Công An ban huấn từ, hoặc phải đóng kịch khóc lóc thảm thương như con nít lạc mẹ. Cặp Bài Trùng Nguyễn Đình Thắng, Trúc Hồ diễn xuất thành công vụ Petition này không chê vào đâu được. Nghe đâu cái loa Tiếng Nước Tôi của Việt Tân dưới quyền điều động của Nữ Tướng VT Minh Thi, tức bà Trần Diệu Chân, Phu Nhân TBT Lý Thái Hùng, đổ khá nhiều công lao vào Chiến Dịch này. Người Dân Tỵ Nạn thắc mắc vụ Việt Khang có phải do VT Đầu Nậu ? Có thể cả TS Nguyễn Đình Thắng lẫn NS Trúc Hồ mang hồn Trương Ba (Việt Tân), nhưng người ta chỉ thấy hai ông khoác chiếc Áo Da Hàng Thịt (Chống Cộng) sặc sỡ bên ngoài. Hai ông đóng Tuồng Vận Động Tranh Cử cho Obama mà cứ y như là đấu tranh thiệt để giải phóng quê hưong khỏi ách thống trị bạo tàn của VGCS. Thật hết chỗ chê.
Gặp gỡ Cộng Đồng Người Việt có thể nói là mở màn Cuộc Vận Động Tái Tranh Cử của ông Obama. Chắc chắn cái màn hát này phải “Hoành Tráng” (xin lỗi, tiếng VC). Màn trình diễn của Obama nhắm vào Cộng Đồng Người Việt là vì sắc dân này xưa nay hầu như bị chính giới Mỹ bỏ quên. Obama muốn chứng minh chỉ có ta đây là người không quên sắc dân khốn khổ này ? Sướng nhá ! Cuộc gặp gỡ cần mầu mè một tí, náo nhiệt một tí nữa thôi là ăn tiền rồi. Công bỏ ra chẳng bao nhiêu. Tiền là tiền chùa (qũi Tòa Bạch Ốc). Bấy nhiêu thôi có thể thu về mấy trăm ngàn lá phiếu (có khi cả triệu chưa chừng). Với Qui Luật Giao Tế “bánh ích quăng đi bánh qui quăng lại”, Obama nhất định lời khẳm. Tính toán như ông Obama, nói theo dân đi biển thì ông ta là một con rái cá tài tình. Ông thả con tép mà bắt được cả lưới cá sộp. Ngược lại Cộng Đồng Người Việt Tỵ Nạn trở thành Anh Thợ Câu dở ẹc. Rõ ràng thả con cá lớn làm mồi mà chỉ giựt lên được vài con tép riu. Không dở là gì ! Đem tinh thần yêu nước của Khối Người Tỵ Nạn, đem lòng căm thù VGCS của cả Cộng Đồng để đổi lấy việc thả một vài người tù thôi không phải là lỗ lã lắm sao ?
Cho dù Petition có lưu ý ông Obama về vấn đề Nhân Quyền tại Việt Nam và thỉnh cầu ông can thiệp, nhưng xin đừng mơ ngủ tin rằng mấy chục ngàn tờ Petition có thể làm thay đổi được chính sách của Hoa Kỳ. Chính sách của Mỹ tại Việt Nam Thời Hậu VNCH đã hoạch định sẵn từ lâu rồi, Obama không có quyền thay đổi mà chỉ có quyền tiếp tục thi hành. Nói rằng gặp TT Mỹ để trình bầy về tình trạng vi phạm Nhân Quyền của VGCS và nguyện vọng của Cộng Đồng Tỵ Nạn ư ? Trong chúng ta khó có thể có ai tin rằng ông TT Mỹ lại không biết gì về những chuyện đó ? Ông còn biết nhiều hơn và rành rẽ hơn chúng ta biết về chúng ta nữa kìa. Muốn áp lực để buộc ông TT Mỹ thay đổi chính sách, hãy ráng bằng (hay hơn thì càng tốt) sắc dân Do Thái đi. Cứ occupy Wall Street đi, nắm đầu các Ngân Hàng, làm Chủ Hệ Thống Truyền Thông Mainstream Media, sai khiến Bọn Think Tanks của nước Mỹ đi đã rồi hãy mơ chuyện đó. Nói thế không có nghĩa là chủ bại. Đó là sự thực. Muốn đánh gục thằng VGCS để giải phóng quê hương không phải chỉ có con đường đi “thỉnh cầu” ông Tổng Thống Mỹ. Còn có cách khác mà phải tự làm lấy, rất bình dân và rẻ tiền. Ai cũng biết cả đấy, chỉ tại người mình không chịu làm thôi.
Vận động cho một ứng cử viên hay bỏ phiếu bầu cho một ứng cử viên là quyền tự do hiến định của mỗi người công dân Hoa Kỳ. Người Mỹ gốc Tỵ Nạn chúng ta cũng có cái quyền đó. Chỉ xin thêm một điều là khi sử dụng quyền bầu cử, Người Việt Tỵ Nạn CS cần phải thận trọng chọn lựa. Tuyệt đối gạt bỏ những ứng cử viên nào manh tâm muốn đưa nước Mỹ đi vào con đường Xã Hội Chủ Nghĩa (XHCN). Không lẽ chúng ta trốn chạy XHCN Vietnam để sang Mỹ xây dựng nước Mỹ XHCN hay sao ? Xin đừng vội cho rằng Bần Bút khùng hay ba trợn. Thực tế cho thấy nước Mỹ đang từng bước, từng bước đi vào con đường XHCN đấy. Chịu khó nhìn kỹ vào đám quần chúng Liberal của nước Mỹ hiện nay và các chính sách của Obama sẽ thấy thôi. Thành phần Liberal hiện nay hầu như đang nắm vận mệnh của nước Mỹ. Siêu Lãnh Tụ Liberal của nước Mỹ không ai khác hơn là Barack Obama. Truyền thông Mỹ nói rỉ rả về ông TT của họ nhiều lắm, Bần Bút chỉ xin ghi lại vài nét đan thanh thôi.
Obama là một con người bao trùm bởi những bí mật. Lý lịch ông Obama có khá nhiều chi tiết thiếu trùng hợp. Có lẽ vì giấu đầu nên lòi đuôi. Chính TT Obama xác nhận ông sinh ra là con của một Người Kenya có Quốc Tịch Anh. Chỉ có mẹ ông có Quốc Tịch Mỹ. Hiến Pháp Mỹ đòi hỏi phải có điều kiện lúc sinh ra đương nhiên là Công Dân Mỹ (Natural Born Citizen) mới được làm TT Mỹ. Như vậy Obama không đủ điều kiện làm Tổng Thống. Ông đã phải chi 2 triệu dollars mướn Luật Sư giỏi nhất nước Mỹ để Cover Up vấn đề. Dư luận Mỹ gọi ông là Tổng Thống Bất Hợp Pháp (Illegal President). Không biết nếu vấn đề TT bất hợp pháp bị khui ra và xử lý đến nơi đến chốn thì nước Mỹ sẽ đi về nơi mô ! Ông cai trị nước Mỹ bằng Sắc Lệnh hơn là bằng Đạo Luật. Có Sắc Lệnh bị tố cáo là bất hợp hiến. Ông mượn tay Dân Liberal làm đấu tranh giai cấp để thực hiện chính sách ông đưa ra. Trong khi nhân dân Mỹ khốn đốn vì kinh tế xuống giốc, ông Obama dung dưỡng hàng chục triệu dân nhập cư bất hợp pháp, cho họ được quyền ở lại nước Mỹ, được hưởng các benefit như một công dân Mỹ. Có trường hợp người nhập cư bất hợp pháp bị chính quyền Bush giam để đợi trục xuất. Chính quyền Obama lên, thả họ ra và còn bồi thường thiệt hại thời gian bị giam giữ. Ông Obama chủ trương chính sách Trung Ương Tập Quyền (Big Government). Ông dẹp bỏ nhiều biểu tượng tôn giáo và các tập tục sinh hoạt tôn giáo vốn có từ thời kỳ lập quốc. Nhà nước Obama cưỡng bách cả các định chế Thiên Chúa Giáo phải bảo hiểm ngừa và phá thai cho nhân viên mặc dù biết rằng như thế là vi phạm quyền tự do tôn giáo được Hiến Pháp Mỹ công nhận. Ông bao che cho nhiều tổ chức có tính Băng Đảng lộng hành. Chính quyền Obama là một chính quyền thối nát. Bà vợ Tổng Thống có đến 23 nhân viên phục dịch trong khi các Đệ Phất Phu Nhân trước không có quá 3 nhân viên. Kinh tế Mỹ càng ngày càng tụt giốc thê thảm, thí dụ cụ thể là giá xăng tăng lên quá gấp đôi trong 3 năm ông Obama cầm quyền. Điều này cho thấy Obama rất dở về điều hành nền kinh tế Quốc Gia.
Qua các chinh sách và đường lối điều hành đất nước, nhiều người Mỹ gọi ông là Cộng Sản, đòi phải Trất Phế (Impeach) và đưa ông ra tòa. Có thể người Mỹ chưa hiểu nhiều về chủ nghĩa CS. Obama không phải là CS. Chỉ có Karl Marx mới tin rằng xã hội loài người có thể tiến lên CS chủ nghĩa mà thôi, còn tất cả các tay tổ CS khác kể từ Lenin, Mao Trạch Đông, Hồ Chí Minh v.v. chỉ dám mơ xây dựng XHCN, vì những ông nội này có thừa thông minh, hiểu rõ Chủ Nghĩa CS là không tưởng. Xây dựng XHCN thì OK. Tiến lên CSCN thì No Way và Never. Obama chỉ là một con Người Siêu Tả (Ultra Leftist), một Người Liberal chính cống. Ông mơ ước xây dựng một nước Mỹ XHCN và là một Tổng Thống đưa nước Mỹ đi vào con đường XHCN mạnh dạn nhất từ trước tới nay.
Nước Mỹ XHCN không phải là Bần Bút hàm hồ nói bậy, hay là một sản phẩm tưởng tượng của người Mỹ điên khùng. Không. Nó là một thực tại đang trong tiến trình hình thành Khrushchev đã tiên báo nửa thế kỷ trước đây lận. Đúng thế, tháng 6 năm 1957, trước một cuộc phỏng vấn truyền hình cho toàn nước Mỹ, TBT Đảng CS Liên Sô Nikita Khrushchev, với một thái độ trầm tĩnh và tự tin tuyên bố: Tôi có thể nói tiên tri rằng con cháu của nước Mỹ sẽ sống dưới chế độ XHCN. Quí vị đừng sợ hãi điều đó. Con cháu quí vị sẽ không hiểu làm sao cha ông chúng ngày xưa lại không hiểu nổi bản chất tiến bộ của một xã hội XHCN. (…I can prophecy that your grandchildren in America will live under socialism. And please do not be afraid of that. Your grandchildren will not… understand how their grandparents did not understand the progressive nature of a socialist society. --Dr. Stanley Monteith, brotherhood of Darkness, p. 47). Norman Thomas, Lãnh Đạo Đảng Xã Hội Mỹ cũng có chung nhận định như trên, ông viết: Nhân dân Hoa Kỳ chẳng bao giờ chủ tâm thiết lập CNXH, nhưng dưới cái tên Chủ Nghĩa Tự Do, họ sẽ thực hiện từng giai đoạn của chương trình xã hội cho đến một ngày Quốc Gia Hoa Kỳ sẽ là một nước XHCN mà không ai biết làm sao lại xẩy ra như thế. (The American people will never knowingly adopt Socialism, but under the name of Liberalism they will adopt every fragment of the socialist program until one day America will be a socialist nation without knowing how it happened. --Sách dẫn trên p. 48.)
Theo những Cuộc Thăm Dò (Poll) hà rầm trên truyền thông Mỹ thì ông Obama có nhiều cơ may sẽ tái đắc cử. Hiện nay ông ngồi trên Đỉnh Hoa Sơn uống rượi và xem các đối thủ của ông trong Đảng Cộng Hòa tàn sát lẫn nhau. Mấy tay CH đầy tự phụ và háu ăn, từng tên chết thảm bởi tay của các đồng chí của mình, xác phơi ngập bãi. Mặc dầu có khuynh hướng thiên Hồi Giáo, nhưng Obama vẫn còn 43% dân Do Thái ủng hộ. Mặc dầu chống Công Giáo, nhưng ông vẫn còn được 91% Phụ Nữ Công Giáo hứa bỏ phiếu cho. Nếu có bề nào, Obama chắc chắn sẽ được các nhóm ACORN và Black Panthers v.v. giúp đỡ. Dân Mít ít ai ngờ rằng tại Mỹ nhiều người chết cũng được bỏ phiếu, và nhiều nơi người sống bỏ phiếu không cần thẻ có dán hình. Lại nữa kỳ này còn được TS Nguyễn Đình Thắng và NS Trúc Hồ hết lòng yểm trợ, vấn đề Obama đắc cử hầu như đã chắc ăn như bắp. Nói như Norman Thomas trên đây thì Con Cháu Dân Tỵ Nạn chúng ta sau này sẽ phải ngao ngán thắc mắc không hiểu tại sao cha ông mình trước kia chạy bán mạng khỏi chế độ XHCN Vietnam để sang Mỹ xây dựng chế độ XHCN Hoa Kỳ. Lê Duẫn khoái chí chắc sẽ phải đội mồ sống lại và sang Mỹ một phen để lên mặt với thiên hạ. Thằng khốn kiếp này nhất định sẽ vén môi cười ngạo nghễ rồi huênh hoang với các ông Tướng, ông Tá, và các Lãnh Tụ Chống Cộng ở đây như sau: Cuối cùng thì “Ai Thắng Ai” đây ? Đã nói rồi mà các anh đéo tin.
Duyên-Lãng Hà Tiến Nhất[/QUOTE]
Thỉnh Nguyên Thư ơi! Vịt trời xuất hiện
From KBCHN:
[QUOTE][I]Chủ nhật - 25/03/2012 16:54|In ra|Đóng cửa sổ này[/I]
[COLOR="#8B4513"](Phiếm đàm)[/COLOR]
[I]Bảo quốc Kiếm[/I]
Cám ơn Thỉnh nguyện thư, nhờ ông “Thỉnh” mà mấy con Vịt Trời e ấp lâu nay bay ra kêu quang quác. Tôi cứ tưởng những nghi điểm của tôi khó mà xác định, ai ngờ “hào quang chiếu diệu” của ông “thỉnh” nó sáng hơn mặt trời. Thiệt là muôn vàn cám ơn.
Đang say sưa nói cám ơn, bỗng sung sướng đi vào giấc ngủ khi nào chẳng biết. Lại xảy ra cơn mơ thấm thía, tê dại. Vừa thấy chớp một cái, thì Thiên Đế Thích hiện toàn thân, tôi sợ quá cúi đầu đảnh lễ. Trên khuôn mặt vui vẻ, ngài hỏi:
-Nếu có con Vịt Trời kêu rằng:
“...là một người dân tỵ nạn tôi chỉ nghĩ một cách rất dân giả bình thường rằng, mấy khi và mấy ai có cơ hội và cơ duyên tốt đẹp gom được 150 ngàn chữ ký Thỉnh nguyện. Mấy khi và mấy ai kêu gọi được gần 1000 người về biểu tình trước Tòa Bạch Ốc, "hành quân " vào Quốc hội Mỹ v.v...”
thì ngươi nghĩ sao ?
Tôi cung kính trả lời:
-Thưa ngài, con chỉ nói đến cái mục đích của vấn đề, mà không cần nói đến cái bao nhiêu. 150,000 là cái “Internet petition” của các chuyên gia thời đại “văn miêng”, có gì đáng ca ngợi ? Đây chỉ là một trò chơi Games trẻ nít mà thôi. Giá như, có đòi cái số an ninh xã hội hay bằng lái xe chẳng hạn, chắc con số lên tới “hạ đế” chứ có gì khác ? Còn hơn một ngàn ư ? Dạ, thấy dễ wá mà. Chính BSTN đã nói là chi ra hơn MỘT TRĂM NGÀN ĐÔ LA MỸ, thì về Bạch Ốc hơn một ngàn là dễ ợt, có chi mô. Nhưng thiệt ra, thì con số từ các nơi về chỉ khoảng ba trăm, còn vùng địa phương và lân cận “gồi”. Có Hồng Anh, Quán Niệm, Tường Thược...là đủ “gồi”. Cho nên, mấy chữ “mấy ai kêu gọi được” nó lòi cái đám Vịt Trời “ga”. Tóm lại, “cơ duyên computer”, “cơ hội Internet”, thượng đế là “chuyên gia Nét guợc”, nên trò hề diễn xuất đẹp mắt, thế thôi.
Đó là những nhận xét vui vẻ, nhưng con không hề để ý chuyện này lắm, mà “chiện quan chọng” con muốn nói tới là “đến Bạch Ốc để làm gì” ? Mục tiêu tối thượng của vấn đề nắm chỗ mô ?
Ngài lại hỏi:
Nếu Vịt Trời kêu:
“Gạt ra ngoài tất cả những nghi ngờ và tỵ hiềm, ganh ghét ...tại sao mấy thợ bàn không bàn tới một chút, nghĩa là tìm ưu khuyềt điểm để khuyến khích những người trẻ rằng các bạn đã quá vội trong thời gian chuẩn bị. Bốn tuần lễ không phải là thời gian để các bạn làm những chuyện các bạn vừa làm. Các bạn hơi chủ quan! Nội một chuyện lập phái đoàn vào Tòa Bạch Ốc, quả đã là một sự thiếu tổ chức, thiếu chuẩn bị về số lượng , thành phần v.v..”
Tôi thưa:
-Con Vịt Trời này muốn to hơn Thượng đế để che mắt thiên hạ ? Mô được. Chiện này hổng phải là của mấy đứa nhỏ, mà của mấy đứa lớn nhất trần gian ! Nó muốn đẩy chiện thế giái thành chuyện trẻ con cho khỏi trẽn, khi phải ngồi sau khu con nít một cách “bất ngờ” ! Ai mà bàn tới, bàn lui được cái chiện to như vũ trụ này ? Người ta chỉ thấy cái trò láo lường ngứa mắt thì nói, chứ bàn mô được. Ai ganh ghét, ganh ghét để làm gì ?
Hắn kêu nghe vui lạ: “nội cái chiện vào Bạch Ốc quả...thiếu tổ chức...” là lý luận “mèo mả gà đồng” , “lý luận heo nái” của đám “cô hồn Mụ Lự”, chứ nói với ai ? Bào chữa, thì càng chửa to thêm thôi !
Trừ bọn “dễ bảo vì phân”, làm sao người ta tin được rằng, Tổng thống một nước lớn nhất hoàn vũ lại đi lo lắng cho một tên Việt Khang vô danh tiểu tốt tại Việt nam ? Làm sao người ta tin được Tổng thống dùng thì giờ quý báu của ông ta để ngồi nghe bản nhạc của nó ? Nhìn cách ăn mặc của Trúc Hồ, người ta dư biết rằng hắn cố tình chơi khăm cả các nhà chính trị, tôn giáo “dễ hú” rồi. Nhục nhã thay ! Hồ là Tổng Giám Đốc một đài truyền hình VN to nhất Mỹ, không lẽ hắn không biết rằng đi một đám cưới thì phải ăn mặc thế nào, huống chi đi gặp Tổng thống Mỹ ? Đôi giày “bata”, cái áo choàng như thế đó hả ? Ai tin được “Tổng Thống Mỹ xin gặp” ? Ai tin được 4 giờ sáng Toà Bạch Ốc gọi maý cho Nam Lộc ? Hắn là cái chi chi ? Thế nhưng bọn “ăn phân” tin và vác cả tổ chức đi mới là điều đáng nói. Hắn kêu gọi “bằng nước mắt”, hắn xài trên một trăm ngàn đô la Mỹ”, hắn chi tiền cho hàng trăm người rồi sai họ chạy về như Vịt (Trời) tại Toà Bạch Ốc mà hắn không cử ai làm “đầu tàu” sao ? Hắn có ngu đến độ ấy không ? Bên cạnh hắn là Luật sư, những người đầy kinh nghiệm “láp bì” tại Bạch Ốc, Quốc hội như Nam Lộc...có ngu để người khác bàn không ? Trên cao chót vót và sau lưng là khối óc hoàn vũ, thì mẹ kiếp thằng nhỏ này dám “bàn tới bàn lui” à ?
Một sự sắp xếp hết sức cẩn mật. Trúc Hồ, người khởi xướng “mộc dịch thỉnh” đã không chính thức lập “đầu tàu” là để cho Nguyễn đình Thắng huấn luyện người của “đảng” đưa lên làm nhục đám mọi “cà răng căng tai” đang theo sau khu chúng. Thế mà Thắng lại nói là do chính phủ yêu cầu “người trẻ”. Chính phủ nào buộc đoàn người đi dâng thỉnh nguyện thư phải thay đổi người lãnh đạo của họ ? Mỹ, chứ đâu phải CS ? Tiếp hay không là quyền chính phủ, còn ai dâng là quyền của đám dâng, chứ chính phủ lấy tư cách gì bắt phải dùng người này hay người khác ? Láo ! Hẵn chính phủ cũng biết người nào viết Thỉnh nguyện, thì người ấy phải đứng trình hay chính thức cử người trình. Mắc mớ chi chính phủ Mỹ mà phải bắt đưa người này hay người khác. Hãy đưa tất cả giấy tờ liên hệ giữa chính phủ và ông Hồ-Ông Thắng ra, chúng tôi sẽ tìm cách liên hệ để xem có phải chính phủ bắt buộc phải dùng “người trẻ” hay không ?
Con Vịt Trời này muốn xóa tội à ? Sao lại có chuyện thiếu tổ chức, thiếu chuẩn bị, số lượng, thành phần ? Mọi Tà rầu ơi, đừng lẻo mép để khỏi mất mặt. Trúc Hồ cố ý không lập phái đoàn là để cho Thắng toàn quyền tại Bạch Ốc: “Đảng trực tiếp chỉ huy” ! Số lượng ư ? Đã nói cho 100 người từ trước rồi. Thành phần ư ? Do Trúc Hồ “khai thác thị trường” thì Trúc Hồ phải là đầu tàu chứ ai khác. Nếu không muốn, hắn có thể “họp phe miềng” để cử người thay hắn chứ, nhưng sao không làm ? Chúng cố tình cho các nhà chính trị tôn giáo “dễ hú” hay “chia phân” một bài học đích đáng, chứ sao gọi là thiếu....???
Nghe tôi nói một “tăng” Đế Thích cười vui lắm, ngài hỏi tiếp:
-Khi con Vịt Trời lý luận ngược như sau đây con nghĩ răng ?
“Các bạn mời bạn bè tới ăn chỉ sắp 10 chỗ ngồi, bạn bè kéo tới 15 chỗ, bạn tính sao?” Rồi thành phần? Chắc các bạn cũng biết khi danh sách 100 người bạn vừa đệ nạp, "người ta" biết ngay bao nhiêu phần trăm (rất ít) trong số đó là đi làm có lương, một số khác là ăn lương hưu, còn đa phần là lãnh tiền già v.v..; một phái đoàn như vậy( không phải là các lãnh tụ chính trị, tôn giáo, Lãnh đạo Cộng Đồng có tính chất đại diện tập thể bà con tỵ nạn tại Hoa Kỳ...) mà được các phần hành chuyên môn cao cấp trong Phủ Tổng Thống tiếp kiến như thế thì cũng gọi là tươm tất , bề thế lắm rồi. Chưa nói theo ý của dân giả tôi, có ông gì đó phụ tá thứ trưởng hay Thứ Trưởng (?) đã từng là người đi qua Hà Nội và Miến Điện (nhiều lần?)”
Tôi thưa ngài:
Đúng là một “Vịt Trời” khờ. Rõ ràng hắn kêu oang oác là thiếu chuẩn bị số lượng, nay lại nói 100. Thế nó không biết tại sao từ 100 nhảy thành hai trăm hả ? Ai thêm một phần hai này mà Trúc Hồ không biết hả ? Thắng đã nói rõ là Phó Tổng Giám Đốc, Luật sư Nguyễn đổ Phủ đã làm việc thẳng với Bạch Ốc rồi mà. Tại sao không biết ? Trúc Hồ là người viết ký gửi thỉnh nguyện thư, thì tại sao có “lầm lẫn” là trả lời cho Việt Tân ? Tất cả chỉ là trò gạt gẫm con nít ! Thế mà có “bầy con nít già” bò mọp theo mới lạ !
Con Vịt Trời này muốn miệt thị những người trong phái đoàn à ? Họ là ai không cần thiết, tiền hưu, tiền già...miễn đừng đi “ăn phân” làm nhục tổ tông nòi giống, giáo hội tông môn... là được gồi; mắc mớ chi hắn phải đàn hạch ? Vấn đề cốt cán là thỉnh nguyện cái gì, ai là người lãnh đạo. Nhưng ở đây, người lãnh đạo là Trúc Hồ mà lại giấu mặt cho đám vịt trời hoành hành mới đáng nói. Khi con Vịt Trời này cho rằng một phái đoàn như thế, không phải là lãnh tụ chính trị tôn giáo mà được tiếp kiến...là nó tự chửi “cha” nó rồi. Nếu không phải lãnh tụ....thì sao trên tấm bảng chính phủ lại đề như thế ? Cái mâu thuẫn là ở chỗ này. Làm sao không phải lãnh tụ chính trị tôn giáo, khi những người tới có cả Tướng, Tá, Phát ngôn nhân HTD chụp ảnh với MC Thùy Dương của SBTN, có cả kẻ mặc áo tu hành ? Nếu nó “đã tiếp kiến tươm tất bề thế”, thì tại sao không dám đập vào mặt Trúc Hồ và Việt Dũng khi hai tên này cho là “chính phủ vô lễ” và bỏ phòng Toà Bạch Ốc mà ra ngoài ? Đó mới là chuyện chúng tôi muốn nói. Biết không hả, Vịt Trời con ??? Vậy không phải Trúc Hồ bàn giao cho Nguyễn đình Thắng thì là cái gì ? Bao nhiêu công lao, kể cả “nước mắt” Trúc Hồ, hàng trăm ngàn đô la Mỹ, hàng ngàn người “THEO LÝ TƯỞNG HỒ ĐI” đến Bạch Ốc....không lẽ đổi bằng sự “tức giận vì chính phủ vô lễ” rồi bỏ về à ? Thế thì ai cứu Việt Khang hả ? Láo lường vô hậu mà còn bào chữa ?
Đế Thích lại hỏi thêm:
-Nếu Vịt Trời con kêu thế này, thì con nghĩ sao:
“Còn việc hành pháp Hoa Kỳ có can thiệp. làm áp lực hay không thì cũng phải chờ thời gian, tại sao lại ngày một ngày hai đòi người ta phải đáp ứng Thỉnh nguyện của mình liền, mình đi tỵ nạn hay "người ta" tỵ nạn nhà mình, mới trên 30 năm mà đã vội quên "căn cước " mình rồi à???”.
Tôi trả lời ngài:
Chuyện ở đây không ai đòi hỏi Bạch Ốc trả lời ngay cả, hắn chỉ láo lường, lẻo mép mà thôi. Tôi đã viết nhiều lần là, mình đi xin là một việc, cho hay không là chuyện của người ta, lâu hay mau là do chính sách người ta; không ai ngu gì mà đòi ngay cho được. Đến nộp đơn xin, thì ông chủ sai bất cứ gia nhân nào ra lấy cũng được cả, kể cả con KI của ông, mắc mớ gì nói người ta vô lễ; không lẽ nó không biết là nó đang làm “đại cái bang” ???.
Ngài hỏi tiếp về đoạn quang quác:
“Đưa TNT cho ông ấy là đúng chỗ, đúng việc rồi, còn đòi gì hơn ??? Vậy thì cái môn "võ tự do" mà Trúc Hồ, Việt Dũng múa loạn xà ngầu trong và trước tòa Bạch Ốc xem vậy cũng không phải là kiếm chém gió mà họ chém gần trúng đích rồi đó, cụ Duyên Lãng à. Lần này họ có chém hụt chăng nữa, có tuyên bố trời trăng chăng nữa thì đáng lẽ ra nên nói mấy lời khích lệ, chỉ bảo thêm cho họ "tỏ tường " một vạn chuyện khi muốn rời một cái Đài truyền hình đến một toà Bạch Ốc !!!”.
Đúng là đầu lừa ! Làm gì có chuyện: “Đưa TNT cho ông ấy là đúng rồi” chứ ? Trên nguyên tắc, trang mạng của Tổng Thống Mỹ “We The People”, thì bất cứ ai dâng Thỉnh nguyện thư, chỉ cần “dâng bằng mạng”, chứ đâu cần chạy tới Toà Bạch Ốc ? Nếu thế, thì Tổng thống đã không lập trang mạng này, hiểu không Vịt Trời con ? Do đó, mà việc TIN HỒ VÀ THEO LÝ TƯỞNG HỒ ĐI, là một âm mưu bỉ ổi của nhóm “siêu quyền lực” phô trương thanh thế để kiếm phân và làm áp lực. Câu trả lời đã được Việt Dũng nói rồi: “Không lấy 130,000 phiếu thì đem cho đối thủ ông”; “chính phủ vô lễ” ! Nhưng sự thật có phải như thế không ? KHÔNG.
Trò lừa gạt: “Đích thân Tổng thống tiếp”; “giận bỏ ra ngoài”; “không lấy phiếu...”, “không lập phái đoàn”......là những sắp đặt gian dối, đểu cáng...và cũng là những câu chửi thẳng vào mặt những kẻ “ngu vì phân” đã theo chúng mà bán cả Dân tộc, Đảng phái, Giáo hội tông môn...Và đó là những điều mà tôi muốn nói tới, chứ chẳng “bàn tới bàn lui” con mẹ gì cả !!!
Cái mồm “khoa bảng” mà nói được đoạn này mới lạ:
“Vậy thì cái môn "võ tự do" mà Trúc Hồ, Việt Dũng múa loạn xà ngầu trong và trước tòa Bạch Ốc xem vậy cũng không phải là kiếm chém gió mà họ chém gần trúng đíchrồi đó”.
Đúng là cái thứ:
“Cơm cha, áo mẹ, chữ thầy,
`Tri thức như thế không đầy lá đa”!
Trúng đích nào hả Vịt Trời con ? Chúng chửi “chính phủ vô lễ” là trúng đích ? Chúng biểu đừng giương khẩu hiệu gì khác ngoài một cái cho Nhân quyền, là trúng đích ? Chúng bỏ phòng họp nửa chừng sau khi bỏ hàng tháng công lao, bỏ hàng trăm ngàn đô la, kêu gọi hàng ngàn người theo chúng “hành quân vào Bạch Ốc” là trúng đích ? Chúng bảo không lấy phiếu thì cho người khác là trúng đích ? Chúng đi gặp Tổng thống mà ăn mặc thua bà già đi chợ là trúng đích ?....
Một lũ tồi, một lũ đầu lừa và một lũ lừa!!!
Đế Thích cười ngả nghiêng rồi bảo:
Thôi đừng giận, thế gian là gian dối. Cõi nước của con là DỤC GIỚI. Mà dục thì có hai: THỰC DỤC và DÂM DỤC. Nếu một đứa phạm vào một trong hai, hay cả hai cái này thì kể như hết thuốc chữa, dù họ là ai đi nữa. DANH TÀI SẮC TAM VÔ THƯỢNG ĐỘC. Chính vì thế mà Cảnh Sách đã viết:
“Triêu tồn tịch vong, sát na dị thế.......chuyển tức tức, thị lai sanh. Hà nãi yến nhiên không quá”.(*)
Thế nhưng “kẻ đời” lại hiểu là, vì chỉ thoáng chốc là qua đời khác, thay hơi thở là chuyển kiếp sau, nên nhứt thiết: chụp phân “hap sát na gian” kẻo không kịp, thì mất mẹ cái Check (hap=half). Do đó, sợ kẻ khác giơ tay ra, nên mình phải không nên nghĩ ngợi sai đúng, dại khôn, danh dự...trách nhiệm...mà dứt khóat chụp...chụp....chụp, kẻo “chuyển tức”, mà không bao giờ nghĩ tới: “thúc hốt tức vô”. Nói cách khác thì họ nghĩ: “VÔ CŨNG PHẢI HỐT”.
Một tràng cười khanh khách, rùng mình một cái, tôi chỉ thấy mình tôi, rồi cười như nắc nẻ. Ối mẹ, toàn là thứ đười ươi !!!!!!!!!!!
[B]BQK-25-03-12[/B]
(*)Sáng còn chiều mất, phút chốc qua đời khác...chuyển một hơi thở là qua đời sau. Sao ngồi an nhiên tự tại cho đời mình qua đi một cách vô ích).[/QUOTE]
Lãnh Tụ Anh Minh của Dân Tộc Việt trong Thế Kỷ 21
Với bản lãnh [giỏi] gấp 100,000 lần Trương Lương (sic)..., Trúc Hồ & Việt Khang... Lãnh Tụ Anh Minh của Dân Tộc Việt trong Thế Kỷ 21, sẽ thổi tan CSVN ra khỏi VN nay mai!!!!
[video=youtube_share;pJReHykuCr4]http://youtu.be/pJReHykuCr4[/video]
Nhưng trước hết, chúng ta cần phải quyên tiền để LS Đỗ Phủ lập PAC [vận động giúp TT Obama tái đắc cử] đã!!!
Kên kên tử sĩ đến kên kên thương binh
From KBCHN:
[QUOTE][I]Thứ ba - 27/03/2012 15:43[/I]
[B]*Chuyện dài Hội Thương Phế Binh Seattle[/B].
Mặc dù dư luận đã có phản ứng mạnh mẽ đòi hỏi ông Bs Nguyễn Xuân Dũng và Hội Tương Trợ TPB hãy làm sáng tỏ về việc phân phối tiền cứu trợ TPB, đặc biệt bà con cần biết tên quý vị nào đã đại diện cho hội đoàn nào (làm trung gian) đã nhận tiền để trao lại cho các anh em TPB thuộc hội đoàn mình ở quê nhà… Thế nhưng cho đến bây giờ những người có trách nhiệm chủ chốt từ Bs Nguyễn Xuân Dũng… vẫn giữ im lặng !
Hôm 1-3-2012, Toà án Seattle có đem ra xét xử vụ ông Nghiêm Hoà, chủ tịch Hội TPB, kiện ông Nguyễn Văn Diệp về số tiền $1250 cứu trợ TPB chưa được chứng minh. Ông Diệp vắng mặt không trình diện trước Toà. Toà không xử được một phần vì tấm chi phiếu $1250 cấp cho ông Diệp là chi phiếu “cá nhân” của ông Nguyễn Văn Thảo ký cho ông Diệp chứ không phải ký dưới danh nghĩa “Chủ tịch Hội TPB”. Qua đó ta thấy họ làm ăn rất ư là bê bối: ông Thảo dùng check riêng để trao tiền chứ không phải check của Hội TPB. Không biết vụ này rồi sẽ diễn tiến ra sao ?
Chúng tôi may mắn có được trong tay một tập sách nhỏ khổ 5 ½ x 8 ½ dầy 40 trang, phát hành năm 2006 có tên “Thương Phế Binh VNCH tại Việt Nam & Những Tấm Lòng Vàng” do Hội TBP ấn hành, có báo cáo danh sách các vị ân nhân ủng hộ tiền & việc chi thu năm 2006 như sau :
Tổng số có 176 TPB và quả phụ được trợ cấp (có kèm danh sách).
Có 5 Hội đoàn sau đây đã được phân phối tiền:
[I]1.- Hội Cảnh Sát Quốc Gia: Ông Phan Rang, nhận $583.00 (11 TPB).
2.- Hội Gia Đình Mũ Đỏ VN: Ông Vinh Hoàng, nhận $1.590 (30 TPB).
3.- Hội Cựu Tù Nhân Chính Trị: Ông Cao Hữu Thiên, nhận $530.00 (10 TPB).
4.- Hội Đồng Hương QNĐN: Ông Đinh Hùng Chấn, nhận $2120.00 (40 TPB).
5.- Hội TQLC: Ông Võ Thành Đông, nhận $2650.00 (50 TPB).[/I]
Xin chú ý: Theo “tổng số” có 176 TPB, nhưng khi cộng tất cả con số TPB của 5 hội đoàn lại (11+30+10+40+50) thì chỉ có 141 TPB (sai biệt 35 TPB). Đặc biệt nhìn các con số “chẵn” của các Hội GĐMĐ (30); Hội TNCT (10); Hội ĐH/QNĐN (40); và Hội TQLC (50)… cho thấy có thể đó là những con số “ước lượng hay phỏng định” mà thôi. Điều nầy có nghĩa là các đại diện Hội đoàn cứ báo cáo đại con số nào đó tùy ý để nhận tiền… rồi hạ hồi phân giải ? Quý vị sẽ trả lời sao đây ?
Ngoài ra, trong tập sách chỉ thấy báo cáo tượng trưng có 6 giấy hồi báo nhận tiền trong số 176 TPB và trích đoạn ngắn vài thư cám ơn thế là xong !
Tiếp theo bản Thông Báo ngày 11-5-2009 của Bs Nguyễn Xuân Dũng, chủ tịch Hội, cho biết kết quả của buổi gây quỹ TPB kỳ 3 tổ chức ngày 5-10-2008, và đã cứu trợ cho 341 TPB (kèm danh sách) có đủ điều kiện nhận $50 cộng $2 lệ phí. (341x$52= $17,752). Chấm hết !
Không thấy báo cáo có biên lai hồi báo chi cả!?
Và từ năm 2009 tới nay không thấy báo cáo có TPB nào được cấp. Và cũng không thấy báo cáo tên các Hội đoàn đã được phân phối cũng như tên người đại diện nhận tiền (trong số nầy có ông Nguyễn Văn Diệp).
Chúng tôi cũng đã hỏi thẳng ông Nghiêm Hoà về các hồ sơ trên, nhưng ông Nghiêm Hoà cho biết rằng không được ông Thảo bàn giao.
Điều nầy có thể là ông Nguyễn Văn Thảo đã ếm nhẹm các hồ sơ giao tiền cho các hội đoàn, không bàn giao lại cho ông Nghiêm Hoà nhằm che giấu những chuyện bê bối về việc chia chác tiền bạc cho các phe nhóm?
Nhưng nói gì thì nói, rõ ràng là có vấn đề bê bối lem nhem trầm trọng trong việc chia chác tiền cứu trợ Thương Phế Binh ! Phải chăng người ta đã dùng chiêu bài TPB để mua chuộc, kết bè kéo cánh gây chia rẽ và xáo trộn trong cộng đồng VN tại địa phương như đang xảy ra?
Công luận nói chung đều nghĩ rằng chính BS Nguyễn Xuân Dũng là người phải chịu hoàn toàn trách nhiệm ! BS Dũng là người sáng lập hội rồi giữ luôn chức chủ tịch. Lẽ ra ông ta phải mở “account” riêng cho Hội. Không biết trong thời gian làm Chủ tịch, BS Dũng giao tiền cho các hội đoàn đại diện bằng tiền mặt hay check cá nhân ? Và khi ông “bàn giao” cho đệ tử Nguyễn Văn Thảo có kèm tập chi phiếu của Hội hay không?
Chắc chắn là không rồi ? Bởi vì nếu có, ông Thảo đã không dùng check “cá nhân” của ông ta để trao cho ông Diệp ! Bê bối đến thế là cùng!
[COLOR="#2F4F4F"]GÓP GIÓ 27-3-2012.[/COLOR][/QUOTE]