Re: Bolsa ... Khách Truyện [July 12, 2013]
Cù Phu Nhân lâu nay vắng mặt, bây giờ mới xuất hiện, khẽ hỏi:
- Cậu nghĩ sao về vụ việc Blogger Điếu Cày đang tuyệt thực đã 28 ngày, mới được tung ra gần đây?
Khách trả lời một cách lưỡng lự:
- Nói về Tù Nhân Lương Tâm và Blogger, hình như TT Barack Obama quan tâm đến Điếu Cày Nguyễn Văn Hải nhiều hơn chồng chị?
- Bởi vậy anh Cù Huy Hà Vũ mới phải tuyên bố tuyệt thực cách đây mấy tuần.
- Tại hai em Phương Uyên và Nguyên Kha sắp sửa nổi tiếng hơn Tiến Sỹ Vũ?
Cù Phu Nhân nguýt dài:
- Cậu lại cà rởn nữa rồi. Ông nhà tôi đâu tiểu nhân đến độ phải tuyệt thực để hơn thua với trẻ con như thế. Tại thời điểm này đòi hỏi phải làm vậy, nên ãnh phải tuyên bố tuyệt thực. Thế thôi.
- Thì trường hợp Blogger Điếu Cày cũng thế...
- Ông Hải cũng muốn tham gia chính trị, làm thủ lãnh đối lập như anh Vũ?
Khách khẽ bật cười:
- Em không nghĩ vậy. Có lẽ ãnh chỉ thật lòng muốn thấy Việt Nam được Dân Chủ Hóa, có Tự Do Ngôn Luận như những quốc gia văn minh khác trên thế giới thôi.
- Nhưng một rừng làm sao có hai cọp. Anh Vũ mới tuyệt thực xong; bây giờ ỗng cũng tuyệt thực... Cậu nghĩ họ muốn gì?
Khách nhếch mép:
- Chuyện này thì anh chị rõ hơn em nhiều, còn phải hỏi. Vậy chị nghĩ tại sao dạo này nhiều bloggers ở VN bị bắt như vậy?
- Chúng nó muốn "Mượn Hoa Cúng Phật", bắt giam Bloggers Việt để làm vừa lòng Trung Quốc trước chuyến đi sứ của Tư Sang.
- Làm cho dư luận Thế Giới xôn xao, nhao nhao đòi Việt Nam phải "Tôn Trọng Nhân Quyền"?
- Đúng rồi. Bắt chước thằng anh em Bắc Triều Tiên ấy mà.
- Nếu bây giờ chấp nhận "yêu sách" của Hoa Kỳ, thả hết những Tù Nhân Lương Tâm vừa mới bị bắt... thì Hoa Kỳ sẽ nở mặt, mà Thế Giới cũng vui lòng?
- Thì đúng rồi. Trò Mèo này xưa nay chúng vẫn hay bày ra những khi cần mặc cả, vòi vĩnh Phương Tây.
- Bắt rồi Thả. Ai về nhà nấy. Mọi thứ trở về nguyên trạng, không mất một cọng lông chân... chẳng những làm cho Thiên Triều hài lòng, Quan Thầy được mát mặt, mà Thế Giới cũng phải khen ngoan?
- Một đá chết ba chim. Công nhận trình độ ăn vạ, thực hiện Kế Từ Không Thành Có của bọn này đã đến mức thượng thừa.
Đến đây Khách mới nhìn thẳng vào mắt của LS Nguyễn Thị Dương Hà, hỏi thẳng:
- Chị thật sự cho rằng Hoa Kỳ bị Anh Tư và BCT ĐCSVN lừa, cho ăn bánh vẽ?
- Làm gì có chuyện đó! Bọn Tư Bản Mỹ thuộc hàng Sư Tổ của nghề Điếm. Đẻ ra ĐCS Liên Xô còn được. Đám Y Tá Miệt Vườn này thì làm sao mà qua mắt họ được.
- Vậy thì anh chị muốn gì trong cuộc trao đổi này?
- Cậu cũng biết rồi. Bọn chúng chỉ muốn tống anh Vũ đi cho khuất mắt thôi. Nhưng ãnh với tôi mà xuất ngoại rồi thì cũng sẽ trở thành những phế nhân, ăn bám vào quá khứ, hưởng An Sinh Trợ Cấp để sống qua ngày thôi. Chứ ra nước ngoài rồi thì chúng tôi còn đất đâu để dụng võ nữa.
- Nghĩa là Tiến Sỹ Cù Huy Hà Vũ muốn ở lại Việt Nam? Vậy thì liên can gì đến TT Obama?
- Cậu cứ giả nai. Thằng nào con nào dám ở lại Việt Nam mà không có Mỹ chống lưng.
- À. Té ra anh nhà muốn Hoa Kỳ bảo kê? Thấy Việt Tân đã và đang lăng xê ãnh, em tưởng anh chị đã nhập chung xuồng rồi chứ.
Cù Phu Nhân nghe thế, nhăn mặt, lắc đầu:
- Tám Voi Không Được Bát Nước Sáo cậu ơi. Uy Tín của Việt Tân bây giờ cũng phò phạch lắm rồi.
- Anh Chị muốn đi đêm trực tiếp với Nhà trắng?
- Đành vậy thôi. Vã lại ông Tư Sang ỗng cũng đang cần thêm phe cánh...
- Nếu vậy sao chị không bàn với Chú Tư Sang thả hết Tù Nhân Chínhh Trị ra, trục xuất tất cả ra ngoại quốc, thì Nhất Cử Lưỡng Tiện, vừa được tiếng Nhân Từ, vừa Độc Quyền Đối Lập?
- Cậu nói cũng có lý. Ãnh cũng có bảo tôi như vậy. Để chờ xem sao...
Re: Bolsa ... Khách Truyện [July 12, 2013]
Mới tình nguyện tuyệt thực, đồng hành cùng anh Điếu Cày hơn hai ngày [có ăn gian một ly cà-phê] mà bụng đã cồn cào, đầu óc đã miên man... chỉ nghĩ đến cái đói [dù rằng có lúc mãi chơi, ghiền xem phim hai ba ngày không ăn cũng chẳng sao]. Đói quá, Khách tôi lã đi lúc nào không rõ.
Mở mắt đã thấy mình đang đứng trong phòng họp cùng ngài Tư Chủ Tịch cùng Tổng Thống Obama.
- Yo, man. What's wrong with you? Are you OK? You look sick. Why so late?
Tổng Thống Barack Obama vồn vã.
- Sao bây giờ anh mới đến?
Tư Chủ Tịch cũng xen vào.
- Yeah. I'm alright. Just a bit hungry, I guess. Em mới nhịn ăn sơ sơ chưa được ba ngày mà đã ngất ngư con tàu đi như vầy rồi, chú nghĩ anh Điếu Cày còn cầm cự được bao lâu nữa?
Khách nhìn qua Chú Sang, hỏi nhỏ.
- Ờ. Để wa giải quyết giùm cho. Hi vọng bọn đệ tử ở nhà hổng đến nổi wá ngu mà làm hư đại sự...
- Dạ đúng rồi. Để Con Tin chết đói thì làm sao mà thương lượng được lối thoát.
- Chú đừng nói bậy. Nhổ nước miếng nói lại đi. Mấy bữa nay wa đã ra lệnh cho tụi nhỏ chăm sóc va cho đàng wàng gồi.
Nghe vậy Khách cũng yên tâm, nhoẻn miệng cười.
- Được vậy thì cũng cám ơn Trời Đất...
- Chú đoán cũng hay đó chớ, biết wa sẻ nhắc chuyện Bác ăn cắp ý tưởng trong Bản Tuyên Ngôn Độc Lập của Hoa Kỳ và đã viết thư cho Tổng Thống Mỹ, xin họ giúp Việt Nam...
Khách nghĩ thầm trong bụng:
- Hổng biết mình đoán bậy trúng bạ, hay ổng ăn cắp ý tưởng của mình.
Nhưng chỉ mỉm cười không nói. Đang lơ mơ thì TT Obama cắt ngang:
- Sao you biết tụi tôi sẽ hợp tác dzới nhau? Ổng mới đi triều cống thằng Tàu dzìa mà?
- It's "The Writing on The Wall", I guess.
- What do you mean?
- Thì ngài biết rồi, cũng như Quân Nhân và các Viên Chức Hoa Kỳ khi nghe bài White Christmas vậy đó.
- Nhưng tôi đã có cho chơi bản nhạc nào đâu...
Khách nhìn ngài Tổng Thống Mỹ một lúc, rồi bắt đầu dạo khúc tự sướng:
- You know... khi đọc tin tụi Taliban cho nổ tượng Phật 700 năm tuổi, em biết rằng Taliban sắp bị tận số; nhưng vừa xảy ra vụ 9/11, em có lên Net ngôn rằng: "Mục Tiêu của Hoa Kỳ không phải là Taliban mà là Iraq." Và những Key Words, Soundbites mà em tuyên bố [dạng status @ Facebook bây giờ]... đều được các vị nguyên thủ như Hillary Clinton và Bush 43rd lập lại...
- Ý you muốn nói là họ bắt chước, nghe theo lời you?
Khách phì cười văng cả bựa vào ngài Chủ Tịch.
- Ngài giỡn chơi hay giả bộ ngây thơ... vô số tội?
Vừa lấy khăn mù-xoa ra lau bựa, Chủ Tịch Sang vừa cất tiếng phụ họa:
- Ừa. Chú giải thích giùm đi, wa cũng muốn biết tại sao...
- Chú biết hông. Mấy năm trước, tự dưng em bổng thấy nhớ Cindy Lauper. Đùng một cái, bây chừ cỗ trở thành nổi tiếng, được nhiều người hâm mộ trở lại.
- Là sao?
- Hổng lẽ tại một mình em thích, mà sự nghiệp của cổ đội mồ sống dậy?
- Chú nói xa xôi wá, wa hổng hiểu.
- Dzầy đi. Chú có nhớ... hồi năm 2011, tự nhiên ai ai cũng bàn về Lời Tiên Tri 2012 của Thổ Dân Myan?
- Phải gồi. Ai cũng sợ 2012 sẽ tận thế đó mà.
- Dạ, đúng rồi. Sau đó thì có phim 2012, thâu bạc tỷ.
- Phải ha. Bọn mần phin đó cũng nhạy bén há. Biết lợi dụng thời cơ, hốt bạc nhờ nghe theo lời đồn...
- Dạ. Nhiều khi là quyết định làm phim rồi, nó mới tung ra lời đồn đó chú.
Re: Bolsa ... Khách Truyện [July 12, 2013]
Chủ Tịch Sang nghe xong, vỗ trán đánh bốp một tiếng:
- À! Giống Đảng Ta định hướng Dư Luận dzãy a?
- Chú lại làm bộ giả mù sa mưa giống ngài Obama. Thì như là Đảng Ta đang bày trò em chả, em chả... cấm không cho Tuổi Trẻ Việt Nam chống Trung Quốc vậy đó.
- Chú lại nói đến đâu gồi? Ta không muốn tạo hiểu lầm, gây hiềm khích với cường quốc láng giềng, nên mới phải can ngăn những động thái quá khích thôi mờ...
- Hổng dám đâu chú. Chiêu này cũng không thua gì chiêu Từ Không Thành Có, Mượn Hoa Cúng Phật: Bắt Các Nhà Báo Tự Do để vừa lòng Thiên Triều Tàu, rồi lại Thả Các Tù Nhân Lương Tâm... để làm mát mặt Quan Thầy Mỹ...
- Chú cứ lung tung...
Đến đây thì Tổng Thống Obama mới chen vô:
- Yeah, tôi cũng không hiểu sao họ lại cấm không cho dân Việt Nam biểu tình chống Trung Cộng, chúng tôi OK mà...
- You should know this trick by heart, Ngài thường sử dụng trò này để trị mấy công chúa ở nhà mà.
- Oh, you mean Reverse Psychology.
- Đúng vậy, thưa ngài. Bây giờ giả vờ làm khó, cấm không cho bọn trẻ "manh động", để mai mốt, khi cần tuyển quân, làm lính đánh thuê cho Hoa Kỳ... xử Trung Cộng... thì không cần phải bắt lính, chỉ cần [giả bộ] xuống nước, "chiều theo Ý Dân", cho thanh niên thoải mái hành động, thì cả nước sẽ tình nguyện xung phong đăng lính mà không cần phải ép buộc ai cả. Không như ở Hoa Kỳ, tăng lương, thưởng tiền, trợ cấp cho học đại học, giúp mua nhà trả góp không tín dụng, không tiền lời và còn lập thêm quỹ hưu trí đầy đủ... mà vẫn không có ai ghi danh, phải bắt chước Pháp Quốc, tuyển Lính Lê-Dương...
- Wah! Ai nói VC ngu. Té ra mấy chã cũng ma le quá chứ. Khích động cho dân chúng căm thù Trung Cộng... chờ ngày thi hành nghĩa vụ Quốc Tế cho mình?
- Dạ, điếm cũng cỡ... đệ tử của Hoa Kỳ thôi.
- Tôi nghe lão Sang này bảo Đảng của lão "Định Hướng Dư Luận". How did they do that?
- Dễ mà, tại ngài không biết thôi. Cả nước có 80,000 Dư Luận Viên, cho chừng 1,000 DLV giả làm Người Yêu Nước, ngày ngày lên Net hô khẩu hiệu, đả đảo Tàu Cộng, kêu gọi toàn dân xuống đường tham gia biểu tình...
- À. Thì ra Đảng Ta huy động tay chân, dựng lên Phe Đối Lập Đểu & "Những Người Yêu Nước Đểu"?
- Dân Chúng Việt Nam đang sống trong Thời Đại Đồ Đểu mà, thưa ngài.
Re: Bolsa ... Khách Truyện [July 12, 2013]
Đang mơ màng, nửa tỉnh nửa mê, bụng reo rột roạt... chợt nghe có tiếng từ đâu vọng về:
- Anh nói ai Đểu? Sao chúng nó cứ xúm nhau lại bảo rằng tôi Lú?
Thì ra là ngài Tổng Bí Thư đang núp dưới gầm bàn, lơ láo hỏi dồn.
Khách bật cười:
- Cả đời ngài chỉ chuyên tâm nghiên cứu, học thuộc cái Chủ Nghĩa Mác-Lê, lên đến hàm Hàn Lâm Đại Học Sỹ. Nhưng mà bây giờ mới lòi ra rằng cái chủ nghĩa đó chỉ là một mớ hổ lốn bòng bong không tưởng, đã bị thế giới quăng vào thùng rác... Vậy nếu không bảo rằng ngài Lú, chẳng lẽ lại nói là ngài Ngu?
- Ờ. Anh nói cũng đúng. Tại số tôi sui, chọn lầm ngành thôi. Sao anh cứ nhắc tuồng cho thằng Sang làm Yeltsin, cho rằng thằng Dũng sẽ trở thành Putin của Việt Nam, mà không nhắc đến tôi? Nói về ngôi thứ, tôi còn ngồi trên đầu bọn chúng mà?
Khách không dấu được sự thương hại:
- Bọn họ cứ cho đàn em đặt chết tên ngài là Lú cũng chẳng sai. Họ đã gián tiếp khai tử Đảng, cho bác ra rìa rồi mà bác còn hoang tưởng, tự... cao?
- Anh nói sao? Đảng Ta còn vững mạnh như sắt như đồng, sẽ bắt tay với người anh láng giềng Tốt Bụng, trở thành đối tác chiến lược toàn diện & lâu dài... để chia nhau khai thác Biển Đông... mà cái nhà anh lại dám loạn ngôn, bảo rằng tôi sắp bị ra rìa. Anh mà nói không ra nhẽ thì không yên với tôi đâu đấy.
Khách không nín được cười, nhìn Tổng Trọng, lắc đầu:
- Ngài cứ thế. Toàn chọn gà chết thì làm sao mà "Come Out On Top" được.
- Anh bảo Trung Quốc là gà chết? Anh không thấy Tổng Bí Thư Tập Cận Bình mới họp thượng đỉnh với Obama xong hả. Trung Quốc sắp sửa qua mặt Hoa Kỳ trở thành cường quốc kinh tế số một thế giới rồi đấy.
- Ngài quả là lú lẩn. Nằm mơ giữa ban ngày...
- Anh mới là vớ vẩn! Trung Quốc đang cho Hoa Kỳ vay mấy ngàn tỷ Đô-La, chiếm 30% dân số thế giới, tiêu thụ 50% nguyên liệu dầu thô, sản xuất 70% hàng hóa trên thế giới... mà anh bảo không phải là cường quốc số một kinh tế... thì còn ai vào đây?
Re: Bolsa ... Khách Truyện [July 12, 2013]
Lâu nay vắng bóng, đến giờ Thủ Tướng Dũng mới chen vô:
- Mày mất thời gian với thằng già hâm đó làm chi. Nó mà hiểu được thì cần quái gì phải giải thích dài dòng... À. Nhưng sao mày cứ khăng khăng Mỹ sẽ thịt Trung Quốc?
- Thì cũng như khi xưa nẻ ra Quốc Tế Cộng Sản... để giai cấp Công & Nông lên cướp chính quyền, cho Đảng Ta được danh chính ngôn thuận đưa ra chính sách Cải Cách Ruộng Đất để chiếm đoạt tài sản của thiên hạ, bày trò Đổi Tiền để cướp trắng toàn dân, và sau này thì thịt Minh Phụng cùng Năm Cam [cũng như Thím Tư Sương với lại Bầu Kiên...] thôi. Xưa nay Phú phải sợ Quyền. Túng quá thì phải dùng Quyền... để ăn cướp một cách hợp pháp vậy mà.
- À. Nghe cũng có lý. Té ra mày cũng chịu khó nghiên cứu lịch sử, không phải loại ba láp, nói xàm. Ý mày muốn nói thằng Mỹ sẽ đánh Trung Quốc để giựt nợ?
- Coi bộ là vậy. Không đánh sớm thì tiền lời trả còn không nổi, làm sao trả nợ...
- Lấy lý do gì để đánh? Thằng Tàu nó đâu có ngu. Thế giới bỏ đâu? Bộ tưởng muốn đánh ai là đánh sao?
- Hoa Kỳ muốn đánh ai thì đã đánh rồi. Chuyện này khỏi cần bàn cãi. Ông chịu khó xem Google Map cho kỹ, sẽ hiểu tại sao Trung Quốc sẽ phải gây chiến với Hoa Kỳ. Giờ tui phải đi khò cái đã, mệt quá, đang nằm mơ mà cũng biết buồn ngủ thì ông biết thiếu ngủ cỡ nào rồi. Xíu nữa bàn tiếp. Ông ở lại chơi một mình dzui dzẻ, tui thăng trước. Nhớ thả Nhà Báo Tự Do sớm sớm... tui mới có sức để về bễn tiếp chuyện với ông được. Chào!
Re: Bolsa ... Khách Truyện [July 12, 2013]
Mấy bữa nay được ăn uống thả giàn, ngủ bù trở lại, Khách tôi ngủ lăn ngủ lóc, ngủ ngày ngủ đêm, ngủ bay ngủ ngủ biến... như sợ không có cơ hội để ngủ nữa. Nhưng tuyệt nhiên không mộng mị, không dật dờ... không lơ mơ... nên chi cũng nhớ nhớ...
Nên nhân lúc rảnh rỗi, tâm sự ổn định, công việc hanh thông... bèn thử buông thỏng một tí, ngửa người phơi củ... mà tập tịnh tâm... thiền định, miệng lẩm nhẩm vài ba câu thần chú học lỏm online... hi vọng có thể mở được huệ nhãn mà gặp lại các vía...
Thoát ra khỏi cõi Ta Bà chẳng biết được mấy Sát-Na, đã thấy Chủ Tịch Sang lom khom trước mặt:
- Chà! Dạo này chú ăn no ngủ kỹ quá ha, bỏ wên luôn tụi wa?
Khách cười ngượng ngại:
- Chắc chú giỡn chơi thôi. Mấy chú đang bận rộn diễn tuồng, đấu đá nhau như vậy, làm sao mà em bỏ quên mấy chú được.
- Chú nghĩ tụi wa chỉ đang diễn tuồng thôi, hay đấu đá nhau thật?
- Chú không biết thì còn ai biết nữa mà còn đi hỏi ngược lại em?
- À! Tại wa thấy chú làm như đoán biết trước chuyện wa sẽ ký Quyết Định 1251/2013/QĐ-CTN, sẽ cho thằng Nga giải quyết chuyện Điếu Cày, cũng như chuyện Đại Sứ Quán Hoa Kỳ sẽ lên tiếng về Công Ước Nhân Quyền Quốc Tế...
Khách đỏ mặt, mắc cở, ngại ngùng nói lãng:
- Chú cũng biết rồi. Ba cái chuyện này thì nếu ai chịu khó theo dõi, để ý tí xíu, cũng sẽ nhận ra thôi.
Bây giờ Chú Tư Sang mới nghiêng đầu, nhìn sâu vào mắt Khách, hỏi thẳng:
- Vậy sao chú còn bày đặt dụ wa tuyên bố đào tị, tuyên bố xóa bỏ Đảng để làm Gorbachov của Việt Nam?
Khách cười ỏn ẻn:
- Em cũng chỉ bắt chước Chủ Tịch Triết thử phân hóa nội bộ mấy chú chơi xem sao thôi mà.
Re: Bolsa ... Khách Truyện [July 12, 2013]
Chú Tư Sang chưa kịp cất tiếng phản đối thì đã bị Bác gạt ngang:
- Ôi dời, nhà anh phí nhời với thằng dở hơi này làm gì. Nó chỉ đang loay hoay tìm đường để hạ cánh an toàn thôi. Đấu đá cái nỗi gì. Tranh ăn thì có.
Chủ Tịch Nước đang tiu ngỉu, sớ rớ, gãi đầu gãi tai... thì Bác phán tiếp:
- Nó mới ký kết với Tập Cận Bình mười mấy bản hiệp ước, sao anh vẫn khăng khăng nó sẽ phản Tàu, bám Mỹ?
- Nói lại chuyện Đánh Đ... Bác cũng biết rồi. Ở trong phòng dẫu là đã có hứa với Ma Cô, nhưng nếu ra đầu ngõ gặp Đại Ca Xếp Xòng... mà hắn lại đòi tí... thì tự dưng thằng Ma Cô xó nhà sẽ phải tự biết thân biết phận mà chuồn êm thôi. Bụi Đời Chợ Lớn có luật lệ của Giang Hồ Chợ Cá, thì Thiên Hạ bây giờ cũng đã có Trật Tự Thế Giới Mới rồi. Khi xưa bác cũng có dự phần, bác quên rồi sao?
- Ờ. Anh nhắc mới nhớ. Gớm, mới bám được cái gấu quần của Obama, hứa sẽ qua thăm Việt Nam trước khi mãn nhiệm kỳ mà nó đã hí ha hí hửng, tuyên bố vung vít. Đúng là bọn trí đoản, dạy hoài cũng không thông. À. Mà sao nó lại đem tặng Tổng Thống và Nhân Dân Mỹ cái thư tôi viết cho Tổng Thống Truman, trong khi anh lại nhắc tới lá thư tôi viết cho ngài Wilson?
- Dạ, ý em là bác muốn mượn ý tưởng từ Bản Tuyên Ngôn Độc Lập, và đã có ý định muốn kết giao với thế giới Tư Bản Hoa Kỳ trước khi Quốc Tế Cộng Sản được thành lập, có nghĩa là về mặt tư tưởng và sách lược bác đều đã òo ý muốn theo Mỹ. Có lẽ mấy ỗng cho rằng bức điên tín bác gởi cho Tổng Thống Harry Truman sẽ nhắc nhở cho Hoa Kỳ biết hoàn cảnh hiện nay cũng không khác gì bối cảnh khi xưa mấy. Nếu Hoa Kỳ không chấp nhận viện trợ, giúp đỡ Việt Nam [chống Trung Quốc]... thì Việt Nam sẽ không còn chọn lựa nào khác ngoài việc phải làm chư hầu cho Trung Quốc để bảo vệ Đảng... Có tính cách chiến thuật hơn là chiến lược?
- Mẹ kiếp! Sao chúng nó ngu thế!!! Khi ấy là tôi muốn qua mặt Stalin, liên lạc trực tiếp với Truman mà. Chọn lựa con mẹ gì...
- Bác biết Hoa Kỳ và Liên Bang Sô Viết sẽ chia đôi Thế Giới?
- Đúng rồi!
- Liên Xô sẽ là Ông Kẹ, khiến cho cả "Khối Thế Giới Tự Do" [Tư Bản] phải dựa vào Hoa Kỳ để mà che chở?
- Còn phải hỏi...
- Bác tính hô hào Dân mình làm đoàn quân tiên phong để giúp Liên Xô đưa Thế Giới đến đại đồng?
- Đại Đồng con mẹ gì! Chú không thấy tôi đã phải đi đêm xin Truman can thiệp, đuổi Pháp đi giùm à.
- Hoa Kỳ cố tình ngó lơ, để Việt Nam rơi vào trục Quốc Tế Cộng Sản?
- Anh cũng biết chuyện đấy.
- Vậy sao bác lại xua quân Nam tiến? Bác biết Hoa Kỳ và Liên Xô đóng tuồng với nhau mà?
- Anh thật dấm dớ. Không Nam Tiến thì có mà đói nhăn răng à? Trung Quốc và Liên Xô còn không đủ gạo để nuôi dân chúng nó, lấy đâu mà viện trợ cho mình hoài.
- Khi đó, 1975, Mỹ và Trung Cộng đã bắt tay với nhau? Vậy thì tại sao còn phải "Chống Mỹ Cứu Nước"?
- Thì có vậy Hoa Kỳ nó mới để cho Trung Quốc chiếm Hoàng Sa, ngó lơ cho ta chiếm Miền Nam.
- Có nghĩa là Hoa Kỳ đã dùng Kế Ly Gián--bắt tay với Trung Cộng, để cô lập Liên Xô?
- Đúng rồi. Nhưng sao bây giờ anh lại bảo Mỹ sẽ đánh Trung Quốc?
- Hình như Mỹ không có Đồng Minh trọn đời, bác ạ. Hôm trước [Đệ Nhị Thế Chiến] bắt tay với Trung Cộng và Nga đánh Đức & Nhật, mới tan khói súng, đã bắt tay với Nhật và Đức để đấu đá với Nga & Trung Cộng...
- Thành ra anh nghĩ Hoa Kỳ sẽ trở mặt với Trung Quốc? Tại sao?
- Quyền Lợi thôi bác ạ. Có LỢI thì đánh; mà Xóa Nợ cũng đánh.
- Sao không đánh Nga mà lại đánh Trung Quốc?
- Bác giả vờ ngây thơ với em nữa rồi. Có đánh thì đánh thì nhà giàu, không có nanh, rồi chia cho người một ít... đã không bị thương tích gì, lại được tiếng thơm, như Robin Hood, hoặc Kế Hoạch Cải Cách Ruộng Đất gì gì đấy, chứ ai lại đi gây chiến với thằng nghèo kiết xác, mà bom nguyên tử còn khủng hơn mình? Loài Sói Lang, Côn Đồ Du Đảng còn biết điều này, huống gì là mấy tay chiến lược gia Lầu Năm Góc...
- Anh này khéo vẽ, việc chi phải lôi chuyện CCRĐ vào đây! Ừ, mà anh nói cũng có lý. Xem ra bắt tay với Nga, đánh Trung Quốc thì dễ qui tụ được lòng người và có nhiều chiến lợi phẩm để chia hơn. Dưng sao nhà anh cứ bô bô chuyện Mỹ sẽ đánh cướp Trung Quốc hoài vậy? Không sợ lộ bí mật Quốc Phòng à?
Khách cười sặc sụa, quên cả lễ phép:
- Bác nói quá. Ai rỗi hơi mà đọc ba cái còm nhảm em post trên đây. Mà có đọc cũng chả thằng Tàu nào thèm để ý. Có để ý cũng chẳng đứa nào báo lên đến Tập Cận Bình. Mà Tập Cận Bình có biết... cũng chẳng làm gì khác được. Cờ nó đã gài thế vậy rồi. Bác cứ chờ xem. Bọn Sen Đầm Quốc Tế này nó ghê gớm lắm. Biết là thòng lọng đó, mà sao lắm kẻ vẫn cứ chun đầu vào... Thôi, bác cũng thăng đi. Ngày mai em có công chuyện phải dậy sớm. Hẹn gặp bác lúc khác. Em vừa mới đi thăm Lăng rồi. Giờ thì phải khò thôi!
Re: Bolsa ... Khách Truyện [July 12, 2013]
Bác còn đang lớ ngớ chưa mở được miệng thì Tổng Thống Obama nhà ta đã xồng xộc bước tới:
- C'mon, man! What did I tell you? No more of this nonsense, OK? Why you keep bringing it up?
- Ngài làm gì mà dữ vậy? Mới lên TV làm show với Jay Leno xong mà...
- Ngài.. Ngài con khỉ gì! Kêu tôi Bar-rack đi, cho thân mật...
Khách cười "khúc khích":
- Hổng dám đâu, tía non! Ông già you khôn bỏ mẹ, đặt tên kiểu gì mà cứ đòi làm tía, làm má người ta. Ba... Rắc, Ba... Răng cái cùi loi tui á.
Barrack cười hề hề:
- Ừa. Phải ha. Mi củng wên, hông để ý dzụ này. À, mà you nói giùm mấy ông blogger Việt Nam đừng kiu mi là Ma nữa nha. Mi đã đen sẵn rồi, giờ bị kiu là Ma nữa thì... hổng có hên đâu nha.
- Sure. Mình sẽ chuyển lời giùm you. Nhưng mà mấy ông thần đó có nể mặt hay không thì mình hông dám hứa đâu nghen.
Tổng Thống Obama còn đang nhe răng cười duyên với Khách, thì Ba Dũng ở đâu... bỗng nhào ra... gầm gừ:
- Mày hổng thấy tao mới ký nghị định 72 sao? Thằng nào cà chớn tao còng đầu hết, coi thử đứa nào dám?
Khách nhìn qua Barrack Obama:
- Ủa, mình tưởng mấy ổng ra ba cái nghị định đó là để "Wag The Dog", tung hỏa mù... hòng ly tán nhân tâm thôi chứ? Tính làm thiệt a? Rồi làm sao vào TPP?
- Ly Chén cái quái gì? Tao cần gì phải li tách?
- Thì mỗi tuần ra một nghị định ngu ngu; mỗi ngày hăm dọa, đòi bắt giam một vài Bloggers... tuần tới đem Nguyên Kha và Uyên Phương ra xử... để dư luận quên đi cái vụ Trưng Cầu Dân Ý, Sửa Đổi Hiến Pháp đó mà...
- Sửa cái đầu... bò! Xong rồi. Dẹp!!!! Wa chiện khác.
Re: Bolsa ... Khách Truyện [July 12, 2013]
Khách vẫn cố vớt vát:
- Mấy chú muốn dẹp qua một bên, nhưng mà chưa chắc đã xong đâu. Còn mấy tuần nữa lận mà...
Nét mặt ngài Thủ Tướng chùng xuống, tỏa ra một bầu sát khí, lầm bầm trong cổ:
- Mày đừng lôi thôi. Coi chừng tao. Đệ tử tao ở bển cũng đông lắm đó.
Khách nhếch mép cười:
- Khi xưa lỡ tui mà có bị xe đụng qua đời thì có lẽ thiên hạ cũng xem như nghe tin chó chết hoang. Chứ bây giờ thì hơi khác chút xíu à nha. Chú mà làm càn, cũng không tránh khỏi trách nhiệm đâu...
Bấy giờ Chú Tư Sang cũng cất tiếng chen vào:
- Anh cũng nên coi chừng... Lần trước Anh chơi khăm wa, dụ wa "Tiên Hạ Thủ Vi Cường" gì gì đó, nên nó bèn cho thằng Vịnh theo sát bên wa... Wa mà hổng ý tứ thì... nhiều khi đã bị chôn xác bên Mỹ hổng chừng.
- Kệ ổng chú. Mạnh miệng vậy thôi, chứ thời nay đâu phải thời 1980, muốn khử ai thì khử. Mà ổng cũng biết kiss azz quá nhể? Mới được quan thầy tuyển chọn... đã hết lòng ra công khuyển mã rồi...
- Ừ. Hồi wa đi chầu, à quên, đi hội kiến Tập Cận Bình, lúc duyệt binh Quân Đội Anh Hùng Nhân Dân Trung Quốc... wa kow tow hơi sâu một tí mà cứ bị mọi người chê cười mãi. Chú thấy hông, lần này wa cẩn thận lắm, ngồi ngang hàng với Barrack Obama, lưng lúc nào cũng thẳng, đâu có nịnh bợ quan thầy như nó...
- Chú tưởng vậy thôi. Chứ tụi Tây nó rành về khoa Body Language, tư thế và cung cách lắm. Có những chuyên gia nghiên cứu và cố vấn cho lãnh tụ đàng hoàng. Chú cứ ngồi khép nép, thẹn thùng, trong khi ông Obama ổng banh càng chàng hảng chê hê cả ngày như thế... thì họ sẽ đánh giá được ai là Alpha; ai là Beta... Ai là Chủ; ai là Tớ rồi...
Re: Bolsa ... Khách Truyện [July 12, 2013]
- Công nhận chú lì ghê nha. Wa đã ký NQ 1251, wa tận nơi năn nỉ Barack Obama... mà chú cứ khăng khăng biểu Mỹ sẽ chọn thằng đặc công Rừng Cà Mau này mà hông chọn wa là sao?
- Tại chú hông để ý thôi. Chứ "The Writing On The Wall"... càng ngày càng rõ ràng rồi.
Chủ Tịch Nước nhíu mày, tỏ vẻ không tin:
- Nó mới ký Nghị Định 72. Dzãy hổng phải là chống đối Hoa Kỳ ra mặt hay sao?
Khách phì cười:
- Chú nói đúng rồi. Ngoài mặt thì là như vậy.
- Chú cứ lòng vòng wài, oải chú wá. Có gì thì nói bà ra nghe coi. Bên trong là sao?
- Chứ nhớ lâu rồi tui có nghi là Đảng Ta đang lịnh cho các Da Lợn Viên giả dạng Công Dân Mạng để phát động phong trào Thanh Niên Yêu Nước, Biểu Tình Chống Tàu...
- Ừa. Dzậy thì mắc mớ gì đến nó?
- Chiêu này gọi là "Ví dầu lòng bậu muốn thôi, bậu gieo tiếng dữ... để rồi bậu giông... đó mà.
- Hông hiểu.
- Sao chú chậm tiêu quá. Ổng muốn giải tán Đảng Ta, nên phải tạo ra dư luận, khiến cho dân chúng ai cũng chán ghét Bộ Chính Trị, ngán ngẩm Quốc Hội... đến khi ổng ra tay triệt Tổng Trọng sẽ được đa số dân chúng ủng hộ đó mà.
- Nó muốn làm Yeltsin?
- Chú cũng thông minh... đột xuất ghê.
- Rồi sau đó nó sẽ... tự biến thành Putin?
Đến đây thì Khách bắt đầu bớt... coi thường Chủ Tịch. Kể ra Chú Tư Sang cũng không đến nỗi ngờ u lắm lắm.