Re: Tôi Sẽ Không Gọi Ông Nguyễn Cao Kỳ Là CHÓ!
Có một #@#%% [gần già, chưa bao giờ được nổi tiếng, hơi hơi hoang tưởng, nên lúc nào cũng lên Net "viết memoir" live], khi xưa đã hưởng ân mưa móc của Kỳ, nên chửi tôi là "vô giáo dục" (Sic!) khi bày tỏ suy nghĩ về NCK [lại còn cho rằng vì mìn là thứ vô danh tiểu tốt nên không có quyền lên tiếng].
Tôi không thừa hơi để khai hóa cho mấy đứa đệ tử của đệ tử NCK [học đòi thói bán nước cầu vinh để được ăn trên ngồi trốc, đú đỡn huênh hoang, ngu dốt mà ham làm lãnh tụ].
Re: Đứa Con Cầu T... Đã Qua Đời?
[QUOTE][B]Nghĩa Tử là Nghĩa Tận, viết về cái chết của NCK[/B]
[I]Trường Sơn Lê Xuân Nhị
[/I]
Như thế là mọi người đều đã biết, ông NCK đã về bên kia thế giới, hay nói văn hoa một chút, là đã tiêu diêu miền cực lạc, hay đã về Nước Chúa, hay nói một cách…không quân hơn, là đã cất cánh bay về một cõi trời vô định. Đây là lần đầu tiên tôi dùng tiếng “Ông” để gọi NCK kể từ khi ông ta về Việt Nam quỵ lụy và ăn mày bọn Việt Gian Cộng Sản. Tại sao tôi lại dùng tiếng ông như thế? Xin thưa, Nghĩa Tử là Nghĩa Tận. Ông Kỳ chết rồi, mình không nên làm nhục một cái thây ma, bôi nhục một xác chết, một đống thịt già … thầm lặng không còn khả năng để tự vệ cho mình. Người Quốc Gia mình hơn bọn Việt Gian Cộng Sản ở chỗ đó.
Nghe tin ông Kỳ chết, tôi chẳng vui mà cũng chẳng buồn. Chẳng vui bởi vì tôi biết NCK, giống như bạn, như tôi, trước sau gì thì cũng phải ngủm củ tỏi mà thôi. Dĩ nhiên, nếu NCK chết cách đây chừng 20 năm thì đã là một cái chết bình thường, lịch sử ngàn năm sẽ ghi NCK là một cựu Thủ tướng, cựu phó Tổng Thống của VNCH, dù chẳng làm được con mẹ gì cho tổ quốc ngoài việc ăn nhậu và phá thối, nhưng ít nhất cũng đã không phản bội anh em, bạn bè, chiến hữu. Tôi chẳng buồn vì thế giới này thiếu đi một thằng Việt gian như NCK thì là một chuyện mừng chứ không phải chuyện buồn.
Nghe tin NCK ngủm củ tỏi, tôi ngồi thừ, như đã nói, chẳng vui chẳng buồn, làm chừng chục lon bia và tự hỏi lòng mình, tại sao tôi lại khinh ghét NCK đến thế. Tại sao trong cả cái Quân Chủng Không Quân của tôi, anh hùng đầy dẫy, chỉ có mình tôi, một anh Thiếu Úy quèn, một thằng út nhỏ bé của phi đoàn 114, đứng ra chửi NCK, đại diện quân chủng Không Quân to lớn của tôi đi xin lỗi mọi người về cái hành động ô nhục của NCK. Và cuối cùng, tại sao, có vài người lại còn bênh vực NCK như thằng chó đẻ ĐVA và vài thằng không quân khốn nạn khác. (chúng mày rồi sẽ biết tay tao.)
Trước hết, xin nói thật rằng, giống như bao nhiêu phi công trẻ của QLVNCH những ngày chưa mất nước, NCK ngày xưa là thần tượng của tôi. Tôi thích cái tính khí ngang tàng, hào phóng, có sao nói vậy của NCK. Dĩ nhiên, chúng tôi đều biết, NCK chẳng có đầu óc gì lắm, nói nhiều làm ít, nhưng tuổi trẻ là tuổi của tha thứ, hào hùng, chúng tôi chẳng để ý đến những chuyện này, thậm chí, còn nghĩ như thế mới là tốt, mới là… Không Quân.
Năm 1984, thành phố NEW ORLEANS tổ chức Lễ Thượng Kỳ, treo cờ Quốc Gia trước Tòa Thị Chánh thành phố, hội cựu quân nhân chúng tôi có mời NCK về tham dự. Chúng tôi đã tổ chức vô cùng chu đáo. Xuống phi cơ, Kỳ được mời vào phòng VIP và sau đó lên xe Limo, được cảnh sát với xe mô tô hộ tống chở về khách sạn sang trọng nhất thành phố nổi tiếng ăn chơi này. Ngày xưa Tào Tháo đãi Quan Công ba ngày một đại yến, mỗi ngày một tiểu yến, nhưng anh em chúng tôi đãi NCK mỗi ngày ba đại yến, luôn luôn có Cognac XO và sơn hào hải vị quý nhất của thành phố NEW ORLEANS do chính những anh em đi biển đem về.
Có lẽ kể từ khi sinh sống tại Mỹ, đây là lần đầu tiên Kỳ được tiếp đãi trang trọng như thế.
Dĩ nhiên, Kỳ chẳng bao giờ hiểu được rằng cảnh sát Mỹ chẳng bao giờ sách xe mô tô đi hộ tống cho ai nếu không được trả tiền, chẳng có khách sạn sang trọng nào cho người ở miễn phí, chẳng có nhà hàng nào cho chúng tôi ăn free vì sự có mặt của NCK.
Chúng tôi phải trả tiền và những số tiền này là những đồng tiền mồ hôi nước mắt của anh em chúng tôi đóng góp. Anh em chúng tôi, những người đi làm lao động đầu tắt mặt tối thì lương ba cọc ba đồng, những người làm văn phòng thì lương lại càng ít hơn, thêm vào đó, còn bill nhà, bill cửa, vợ con một đống, nhưng cũng ráng đóng góp, chỉ hy vọng mình có thể làm được việc gì đó cho quê hương. Ngày lễ, anh em chúng tôi ngồi tuốt phía dưới xa, nhìn Kỳ ngồi trên hàng ghế danh dự, ăn nói với những tai to mặt lớn của thành phố, chúng tôi lấy làm hãnh diện vô cùng. Ai khinh tướng chúng tôi thì có quyền khinh, nhưng chúng tôi không khinh tướng của chúng tôi.
Kỳ lúc ấy quả thật là một thần tượng của anh em chúng tôi. Báo chí truyền hình phỏng vấn, Kỳ trả lời bốp chát, cứ y như ngày nào ở Việt Nam. Mãi sau này, khi coi lại những cái clip, tôi mới đau đớn nhận ra rằng những lời tuyên bố của NCK toàn là bố láo, chẳng ra đâu vào đâu, toàn là nhắc nhở đến một thời quá vãng cũ, tự đánh bóng mình một cách hợm hỉnh, chẳng có liên quan gì đến chuyện vinh danh QLVNCH như anh em chúng tôi hằng mơ ước.
Có thể, có người bảo, tại mấy ông ngu nên mới đón tiếp NCK long trọng như thế chứ ông ấy đâu cần mấy ông đón tiếp đâu. Câu trả lời là: Đúng, có thể chúng tôi ngu, nhưng người lợi dụng cái ngu ấy của chúng tôi thì thật đáng phỉ nhổ. Chúng tôi ngu vì tình thương Tổ quốc. Ngu vì chúng tôi còn biết làm người, còn có lương tri, biết liêm sĩ, biết nhục là gì. Hơn nữa, tuổi trẻ là tuổi của tha thứ và hy vọng. Chúng tôi hy sinh và chẳng bao giờ tính toán. Nếu biết tính toán một chút thì ngày xưa, tôi, 17 tuổi đã không bỏ nhà đi lính. Nếu biết tính toán một chút thì tôi đã không xông pha giữa hòn tên mũi đạn, bay một ngày 8 tiếng đồng hồ, để kết quả là bị kéo về phi đoàn nhốt tù vì tội “bay quá thấp, coi thường mạng sống của phi hành đoàn” (chuyện này xin hỏi phi đoàn trưởng của tôi, trung tá Tám khóa 17 Dalat hiện ở Orange County, Cali, xem thử ổng nhốt tôi bao nhiêu lần vì những tội gì? Muốn biết thêm thì hỏi ĐU Hưởng ở Canada, DU Nhơn ở Orlando, FL-- Và nếu hỏi thì xin hỏi luôn, những huy chương của tôi trong 4 năm trời lăn lộn ở những chiến trường đẫm máu nhất, nhiều khi tàu bị bắn rách phải bỏ vì không vá được, ai đã lấy hết mà chỉ để cho tôi một cái Phi Dũng Bội Tinh là một cái không ai có thể ăn cắp được vì có tên tôi. Hỏi luôn thiếu tá Lý Bửng, trưởng phòng HQ phi đoàn 114, họp hành quân phi đoàn, tuyên bố một câu xanh dờn như sau: Chúng tôi mất công điều động các anh đi bay, chúng tôi phải được chia sẽ những huy chương của các anh. Ai bảo phi công QLVNCH hào hoa phong nhã hay sung sướng ? Không có đâu, chỉ toàn là mồ hôi, máu và nước mắt mà thôi, quí vị ơi. Nhưng vì tổ quốc, chúng tôi chẳng phiền hà gì. Chúng tôi chấp nhận chịu thiệt thòi để cho dân tộc được hạnh phúc. Đơn giản như thế thôi.)
Sau lần đến thành phố NO, NCK đâm ra yêu thành phố quê mùa nghèo hèn này. Cũng dễ hiểu thôi bởi vì Kỳ đã bị những chỗ khác tẩy chay, trong khi đó, dân NO chúng tôi vốn quê mùa dốt nát và… chẳng biết mẹ gì ngoài chuyện lo cho gia đình đầy đủ êm ấm, đón tiếp Kỳ như một ông vua. Thêm vào đó, như ai đã nói, trong thế giới mù thì thằng chột là vua. Kỳ muốn làm thằng chột trong thế giới mù người Việt Nam của thành phố NO. Thế là Kỳ khăn gói quả mướp dọn về NO ở.
Kỳ dến NO với hai bàn tay trắng, và mọi người, ai cũng biết như thế. Nhưng không sao, tiền bạc là thứ nhỏ, Kỳ mới là quan trọng. Tôi không bao giờ quên được đêm ThanksGiving năm ấy tại nhà hàng ChinaTown của Đại Tá An …
Đêm hôm ấy Kỳ mặc đồ quân phục Đại Lễ Không Quân màu trắng, đeo hai sao, ngồi bên cạnh tướng Westmoreland mặc thường phục. Kỳ nói không bao giờ ngừng, trong khi tướng Westmoreland chỉ mỉm cười yên lặng. Hội Cựu Quân Nhân ngày ấy giao cho tôi trọng trách bảo vệ an ninh cho NCK. Khỏi cần phải nói, tôi làm tròn bổn phận mình.
Sau lễ chào cờ, Kỳ và Westmoreland ngồi xuống trên bàn ghế danh dự trên cao, nhìn xuống dưới, nơi khoảng 300 thực khách đang ngồi. Không hiểu tại sao, lúc ấy Kỳ có vẻ mặt không vui. Tôi đến bên Kỳ và hỏi, “Mọi chuyện OK không Thiếu tướng?”
Kỳ nói ngay:
[I]-Anh lấy cho tôi chai rượu[/I].
Lúc ấy tôi mới nhận ra là ban tổ chức đã quên bỏ chai rượu cho bàn danh dự. Tôi nói liền “Thiếu tướng chờ chút, em đi lấy cho.”
Tôi liền đi hỏi “Chai Rượu cho ông tướng” nhưng chẳng ai có. Thế là tôi đành phải phóng ra ngoài, trời đêm ấy lạnh, vạn vật đóng băng, chạy bộ đi kiếm cho Kỳ chai rượu. Tôi chạy cỡ 5 block đường, lạnh quá nên… teo mẹ nó chim, tay chân run cầm cập, cây 9mm trong bụng xém rớt xuống đất mấy lần mới nhìn thấy một cái tiệm chạp phô nhỏ. Đây là tiệm chạp phô bán cho người nghèo nên tôi kiếm tới kiếm lui chỉ thấy được chai Hennessy VS, tức là loại rượu rẻ tiền. Tôi biết khẩu vị của Kỳ phải là thứ XO thượng hạng, nhưng chẳng biết làm sao hơn đành mua đại. Tôi ôm chai rượu chạy giữa trời, chim lại teo vì trời lạnh quá, nhưng tự nhủ rằng dù … teo chim nhưng mình cũng làm tròn bổn phận của một người lính với vị chỉ huy cũ.
Tôi trở về, hí hửng đem chai rượu để trên bàn, chờ đón một lời khen. Nhưng khi nhìn thấy chai rượu, có lẽ vì không phải là thứ XO như Kỳ thích, Kỳ nhăn mặt lại, chẳng thèm nói một lời cám ơn. Tôi cũng chẳng buồn vì nghĩ rằng Kỳ bận rộn với những việc lớn nên không có thì giờ cho những chuyện nhỏ như chuyện cám ơn vớ vẩn một tay Thiếu úy vô danh.
Kỳ ở nhà Đại tá Ân. Lúc ấy (1985) đại tá Ân làm chủ nhà hàng Chinatown, tiền bạc rủng rỉnh, bạn bè thì có những tai to mặt lớn như NCK, đàn em thì có những tay nổi tiếng như Lý Tống (LT), Tương Sĩ Lương, (TSL) Lê Hồng Thanh… tối thứ sáu thứ bảy tổ chức văn nghệ gọi là Đêm Làng Văn, thu cả chục ngàn đô la một đêm. Đại tá Ân còn yểm trợ cho Trương Sĩ Lương ra tờ báo “Tiếng Nước Tôi”, tờ báo đầu tiên của thành phố NO. (Lúc ấy tôi mới chập chững cầm bút, viết mấy bài, tốn bao nhiêu tô phở cho TSL nhưng bài chẳng bao giờ được đăng. Dù không được đăng bài, nhưng được đi ăn nhậu với nhà báo TSL làm tôi cũng thấy an ủi phần nào.) Người bạn tâm huyết của Kỳ lúc ấy là LT. LT vượt biển, báo Reader Digest có đăng chuyện này, trở thành ngôi sao sáng. LT đang đi học nhưng cứ bị Kỳ gọi tới, rủ đi nhậu.
Đùng một phát, tôi nghe NCK mở vựa bán tôm ở Houma. Trước khi viết thêm, tôi xin nói về chuyện tôm cá ở NO…[/QUOTE]...
Re: Đứa Con Cầu T... Đã Qua Đời?
[QUOTE]Năm 75, rất nhiều người tị nạn gốc Phước Tỉnh,vốn sống bằng nghề đánh tôm đánh cá, đã định cư tại thành phố này. Họ chịu khó nên chẳng bao lâu trở thành giàu có, lợi tức hàng năm lên đến vài trăm ngàn đô la hoặc triệu đô la là chuyện thường. Nhưng, ít ai biết được rằng, người đánh cá giàu, nhưng người chủ vựa tôm cá còn giàu gấp trăm lần. Chủ vựa mua tôm với giá, ví dụ, 1 đô la, họ đem bán ra thị trường gấp 5 giá này. Mỗi một ngày, mua về cỡ 100 ngàn cân, bán đi, bạn làm con tính thì sẽ biết số tiền lời nó như thế nào.
Mới nhìn qua thì ai cũng phải công nhận, Kỳ quyết định ra mở vựa tôm là một quyết định khôn ngoan. Vấn đề ở đây, quan trọng nhất, Kỳ chỉ có hai bàn tay trắng, lấy tiền ở đâu ra để mở? Kỳ may mắn ở chỗ có thằng phó giám đốc nhà băng người Mỹ ngày xưa là THỦY QUÂN LỤC CHIẾN Mỹ, biết Kỳ, nên đứng ra yểm trợ, cho Kỳ vay tiền, tôi nghe nói là 1 triệu đô la. Kỳ lại kêu gọi anh em Không Quân đóng góp, hùn vốn, hứa hẹn đủ thứ.
Thế là anh em Không Quân Việt Nam đùng đùng đóng góp, kẻ vài trăm, người vài ngàn. Đau đớn một điều là bây giờ, nếu ai về NO hỏi người Không Quân, lần ấy bạn mất cho NCK bao nhiêu thì chẳng ai dám nói sự thật.
Nghề làm chủ vựa, coi dễ nhưng khó vô cùng. Thường thì những chủ vựa là cha truyền con nối. Muốn lấy lòng những thuyền đánh tôm, họ phải chứa xăng dầu, nước đá, đồ ăn thức uống đầy đủ để khi tàu cặp bến, họ bán tôm xong là có xăng dầu, nước đá, đồ ăn thức uống đi liền cho chuyến tới. Vì nghề chủ vựa là nghề béo bở, cho nên, để cạnh tranh nhau, nhiều khi chủ vựa còn chứa cả gái điếm, cần sa ma túy bán cho người đánh cá.
Kỳ làm sao hiểu được những chuyện này. Lại còn huyênh hoan tuyên bố, chúng nó phải bán tôm cho tôi vì tôi là NCK. Nhưng, thành thật mà nói, Kỳ cũng nghĩ đến vấn đề PR chứ. Giải pháp PR của Kỳ là kéo thằng Đặng Văn Âu (DVA) từ Houston về ra tờ báo “Ngư Phủ”. DVA gặp tôi, nhờ tôi chỉ bảo về việc muốn đặt một giàn máy điện toán đánh được chữ Việt để làm tờ Ngư Phủ. Tôi bảo, ông giao cho tôi 3 ngàn đô la, tôi thiết trí cả máy in, là xong việc. DVA không giao cho tôi mà tự làm lấy, và bill cho Kỳ, tôi nghe nói, khoảng 10 ngàn đô la. Giống như Việt Gian Cộng Sản, chúng nó ăn cướp lẫn nhau.
Ngày tờ “Ngư Phủ” ra đời, tại nhà anh Toàn Huế, DVA khoe tôi tờ báo Ngư Phủ số một. Tôi xem qua, chút xíu nửa thì ói, cười, nửa đùa nửa thật, bảo: “Nếu tôi là tướng Kỳ, tôi ra copy chừng vài trăm cuốn video *** về phát cho ngư phủ, may ra họ còn nhớ đến tướng Kỳ mà bán tôm cho ổng. Dân ngư phủ làm gì biết đọc mà anh lại làm báo?” DVA bảo, ông say rồi. Tôi bảo, người say mới dám nói sự thật. Cả bàn cùng cười.
Tờ báo Ngư Phủ ra được số thứ hai thì NCK khai phá sản. DVA âm thầm về lại Houston, dĩ nhiên, không quên đem theo bộ computer 10 ngàn đô la theo. Thằng phó giám đốc nhà băng người Mỹ bị mất việc, và không biết bao nhiêu anh em không quân bị mất tiền.
Tôi không gần gủi Kỳ nên không biết tại sao Kỳ khai phá sản, nhưng sau đây là suy luận của tôi:
[I] 1/ Trên cõi đời này, làm việc gì cũng thế, từ việc rửa một cái chén nhỏ cho đến việc coi sóc một công ty to lớn, người ta phải có sự cố gắng, biết chịu khó làm việc. NCK là loại người biếng nhác, nói thì hay nhưng không bao giờ dám thò tay ra làm một việc gì. Kỳ mở vựa tôm, đúng ra thì phải có mặt từ lúc sáng tinh mơ, đôn đốc nhân viên chùi rửa vựa, tiếp đãi khách hàng, đàng này, Kỳ cứ ở lì ở thành phố NO, ăn nhậu chè chén, giao hết mọi việc cho đàn em, sáng 12 giờ mới bước ra khỏi giường, chiều 7 giờ đã bày tiệc rượu, hỏi vựa cá nào còn có thể sống được.
2/ Đàn em của Kỳ toàn là thứ ăn hại, giết Kỳ sau lưng Kỳ nhưng Kỳ không hề biết. (Như thằng DVA chẳng hạn. Nó càng bênh vực Kỳ thì người ta càng ghét Kỳ.)
3/ Kỳ là một con người giỏi mồm miệng nhưng ngu dốt, không có đầu óc.[/I]
Nhưng không sao, những chuyện này là những chuyện có thể tha thứ được. Ai mất tiền đau khổ thì cũng coi như mình đi buôn, không gặp thời, đành chịu. Tôi bắt đầu đòi uống máu NCK khi nghe tin Kỳ chơi luôn con vợ của bạn mình, vợ của đại tá Ân là bà Kim. Tôi có ông anh kết nghĩa là BS Liệu dân nhảy dù, dạy tôi một câu như sau: “Vợ của bạn là mẹ của mình.” Anh Liệu khỏi cần dạy, tôi cũng biết những điều căn bản này của giang hồ.
Nói tới anh Liệu và NCK, tôi phải kể một chuyện như sau.
Một ngày, anh em chúng tôi hẹn nhau ở Houston để ăn nhậu, nhưng bị thất lạc. Mãi cho đến gần tối, anh Liệu mới liên lạc được với tôi. Anh Liệu cho địa chỉ nhà của ông Quế (Ai không tin cứ hỏi Cò Quế Houston kiểm chứng cho việc này). Chúng tôi đi nhưng vừa đi vừa chửi thề vì đường xa quá. Đến nơi mới nhận ra rằng mình đang bước vào một cái lâu đài chứ không phải là nhà. Bước vào nhà, tôi ngạc nhiên khi nhìn thấy NCK đang ngồi chểm chệ ở ghế chính của bàn tiệc, chung quanh NCK là một lô toàn những người lạ mắt (sau này tôi mới biết toàn là BS, bạn anh Liệu ở bên Âu Châu qua). Tôi quay lui bỏ đi về. Anh Liệu chạy theo, hỏi tôi sao thế. Tôi bảo, “Em không muốn ngồi chung với thằng ăn cắp vợ bạn.” Anh Liệu năn nỉ tôi bảo, “Thôi, chuyện ông Kỳ lấy ai và lỗi của ai thì mình chưa biết, nhưng anh em tề tựu cả đây, em bỏ đi về coi kỳ quá.”
Nễ lời người hùng Charlie, tôi đành trở lại ngồi xuống, nhưng chọn một góc bàn, nơi cuối cùng của bàn tiệc, không thèm nhìn NCK. Lúc ấy tôi đã có chút ít tiếng tăm, viết được vài cuốn sách, cho nên thiên hạ sau khi nghe tên tôi thì liền bu xuống ngồi gần tôi để hỏi chuyện. Chẳng có ai còn để ý đến NCK nữa. Nửa tiếng đồng hồ sau, Kỳ bị bỏ cô đơn liền gọi tôi:
[I]-Này anh, nghe nói anh ngày xưa là phi công hở.[/I]
Dĩ nhiên, Kỳ đã quên mất chuyện tôi đã chạy 5 block đường lấy cognac cho Kỳ uống. Tôi trả lời:
[I]-Đúng. Ngày xưa tôi là phi công của QLVNCH.
-Tại sao anh có vẻ làm lơ với tôi.
Tôi nói thẳng:
-Tôi không muốn nói chuyện với thiếu tướng.
-Tại vì sao?[/I]
Bàn rượu căng thẳng. Anh Liệu ngồi sát bên tôi, cứ bấm vào đùi tôi lia lịa, bảo nhỏ:
[I]-Chú mày cương quá, không được.
Tôi trả lời:
-Thôi thì bây giờ như thế này. Nếu thiếu tướng trả lời được ba câu hỏi của tôi, tôi sẽ nói chuyện với thiếu tướng.[/I]
Tôi để ý lúc ấy Cò Quế nhìn tôi mặt hằm hằm, chỉ chực ăn tươi nuốt sống, nhưng tôi đéo ngán. Nhà của ông thật, nhưng ông muốn chết với tôi thì tôi sẵn sàng chết với ông liền tại chỗ, một đổi một. Hơn nữa, đời người trước sau chỉ một lần chết mà thôi.
Nhưng NCK lại cười, nói:
[I]-Anh muốn hỏi thì cứ hỏi đi.
-Thứ nhất, thưa thiếu tướng, đàn anh có được quyền lấy vợ của đàn em hay không?[/I]
Mọi người khựng lại, không ai ngờ câu hỏi của tôi lại như thế. Tội nghiệp anh Liệu, lại bấm vào đùi tôi, háy hó đử thứ. Rồi anh than:
[I]-Mẹ, sao mà tôi khổ với ông Thiếu úy này như thế…[/I]
Câu nói này hình như tôi nghe thấy quen quen. Thì ra, trước anh Liệu, đại úy Nhơn, đại úy Hưởng, đại úy Ngọc, Đại úy Huy phi đoàn tôi đã nói câu này quá nhiều “Sao mà tôi khổ với ông Thiếu úy này như thế….” Có lẽ thằng út này sinh ra suốt đời đi làm khổ đàn anh. Nhưng ngày xưa là Không Quân nói, mãi đến bây giờ mới có ông Nhảy dù nói như thế. Vấn đề là, biết tôi làm khổ mấy ông, nhưng mấy ông không bao giờ bỏ tôi được, tôi chẳng biết vì sao.
NCK trả lời, tự nhiên và lưu loát:
[I]-Ồ, thì anh muốn nói đến chuyện tôi và bà đại tá Ân chứ gì. Bà Ân ly dị chồng, tôi ly dị vợ, chúng tôi yêu nhau, cưới nhau…
[/I]
Câu trả lời quá hay. Tôi lại hỏi:
[I]-Thằng Bùi Tín là cái gì mà thiếu tướng lại đi nói chuyện với nó?
[/I]
Kỳ giơ tay ra:
[I]-Ô, tôi đang ăn phở, hắn ta ngồi vào ngay trong bàn ăn, cậu hỏi tôi không nói chuyện với hắn thì sao?
[/I]
Anh Liệu lại bóp đùi tôi, ngầm bảo câm họng lại. Tôi nói:
[I]-Câu hỏi cuối cùng, thưa thiếu tướng, thiếu tướng định nghĩa cho tôi nghe coi Liêm Sĩ là gì?[/I]
Mọi người lại trắng mặt. Anh Liệu lại khổ sở hối hận vì đã trót dại gọi tôi tới đây. Nhưng NCK nói ngay:
[I]-Làm người có liêm sĩ là sống thế nào không thẹn với trời, không hổ với đất…[/I]
Kỳ nói một thôi, toàn là những lời lẽ trong chuyện tàu mà ai cũng biết. Sau đó, không khí trở nên nặng nề, Kỳ đứng lên bỏ về. Mọi người ra xếp hàng bắt tay tiễn đưa Kỳ, ngoại trừ tôi và anh Liệu. Tôi thương anh Liệu tôi chỗ đó. Anh có thể bắt tay Kỳ, nhưng anh thấy thằng em hăng máu quá, anh ngồi lại với thằng em, cùng chịu khổ với thằng thiếu úy không quân. Nhảy dù hay ở chỗ đó.
Tất cả những chuyện này, đều có thật 100%, ai muốn biết rõ hơn thì xin gọi điện thoại cho Cò Quế, người bạn già của tôi, hiện đang ở Houston. Này ông cò Quế, lần sau tôi xuống Houston, ông có dám mời tôi về cái lâu đài của ông để ăn nhậu không?
Ngày đó, dù Kỳ làm gì đi nữa thì tôi vẫn gọi Kỳ là tướng. Cho đếh khi Kỳ biến mất khỏi NO và về Việt Nam làm một thằng Cộng Nô. Lúc ấy tôi bắt đầu gọi Kỳ là thằng. Xin lỗi, người tôi ngưỡng phục nhất trong đời tôi là thân phụ, nhưng nếu thân phụ theo VC thì tôi cũng sẵn sàng giết chết người,uống máu rồi tự sát,nói gì đến chuyện thằng Kỳ lở loét. Ai sợ chết, tôi lại khoái nhìn thẳng vào sự chết. 17 tuổi, mặc áo lính rộng thùng thình, tôi dơ tay thề, chấp nhận chết cho quê hương. 60 tuổi, tôi nghĩ, nếu mình chết, mình nên đem vài thằng VC hay Việt gian chết theo mình.
Chết một mình là chết ngu, chết vô ích. (Nói đùa thôi, ai ngu gì chết) Không có gì quan trọng và cao quí hơn tổ quốc mình. Tôi đã viết nhiều bài nói về chuyện này, viết thêm cũng chỉ là thừa. Nghe tin Kỳ chết, như đã nói, tôi chẳng vui chẳng buồn, nhưng xin quí vị hiểu cho tại sao tôi gọi Kỳ là thằng.
Nhưng thôi, bây giờ, như đã nói, nghĩa tử là nghĩa tận. Người anh hùng không đánh kẽ không còn tự vệ được cho mình. Tôi xin cúi đầu chúc linh hồn Kỳ được tiêu diêu miền cực lạc. Kể từ giờ phút này, tôi gọi NCK là ông Kỳ, thay vì là thằng Kỳ.
Nhưng tôi có lời nhắn cho thằng khốn nạn DVA, đừng có đem thây ma của thầy mày để đánh bóng cho mày. Trước sau gì tao cũng gặp mày thôi (để tâm sự).[/QUOTE]
[B]Trường sơn lê xuân nhị[/B]
Re: Đứa Con Cầu T... Đã Qua Đời?
[QUOTE][B]Văn Tế Nguyễn Cao Kỳ[/B]
[SIZE=3][I]Ô Hô !
Nhắm mắt xuôi tay,
Ngoẹo đầu tắt thở.
Nhớ ông xưa:
Đểu cáng râu ria,
Gian manh thấy rõ,
Trán bóng mặt trơ,
Lim dim mắt nhỏ,
Đít thì xẹp lép,
Mồm thì năng nổ.
Hông đeo khẩu súng lục liên,
Áo quần liền nhau một chỗ.
Sinh ở Sơn Tây,
Đi lính bảo hộ,
Tưởng chơi cờ cao,
Hoá ra thua lỗ.
Cuối đời:
Cúi đầu bưng bô,
Mặc đời nguyền rủa.
Cộng sản chẳng thương,
Con vợ cũng bỏ.
Khốn nạn thân ông,
Chẳng bằng con chó !
Tôi:
Nghe tin ông chết,
Bày ra một cỗ,
Này một bộ bài,
Này ly rượu cũ,
Này cà phê thừa,
Này cọng bánh phở,
Hồn có vật vờ,
Về xơi luôn hộ,
Nốc cho no say,
Nằm yên dưới lỗ.
Ối Nguyễn Cao Kỳ ôi !
Nói càng thêm khổ[/I][/SIZE].[/QUOTE]
[B]Bùi Phạm Thành[/B] [I](7/23/2011)[/I]
[COLOR=#000080](Phỏng theo bài Văn Tế Ngạc Nghi của cụ Tam Nguyên Yên Đỗ)[/COLOR]
Re: Đứa Con Cầu T... Đã Qua Đời?
[QUOTE]From vietcyber.com:
[QUOTE=steveh;1312646]Ông bà mình có nói "cọp chết để da, người ta chết để tiếng"....[/QUOTE]
[QUOTE=nhung;1312652]Cám ơn Viet Youth nhiều.[/QUOTE]
[QUOTE=phdo;1312681]Viết hay lắm.[/QUOTE]
[QUOTE=kbbt;1312687]Hay quá [là] hay xin thưởng [cho tràng] pháo tay! [clap…clap…clap]
Vui quá [là] vui xin thưởng [cho một] nụ cười! [ha...ha...ha][/QUOTE]
[QUOTE=alann;1312694][QUOTE]Originally Posted by [B]Viet Youth[/B] [URL="http://vietcyber.com/forums/showthread.php?p=1312648#post1312648"][IMG]http://vietcyber.com/forums/images/buttons/viewpost-right.png[/IMG][/URL]
[IMG]http://smilies.sofrayt.com/^/r/hair.gif[/IMG]
Michael Jackson & Amy Winehouse [vừa mới qua đời vào tuổi 27, hôm nay], đều là những nhân vật mang nhiều tai tiếng, vào tù ra khám [hoặc hầu toà] thường xuyên, hay bị [báo chí, truyền thông] chê cười vì những hành động quái dị lúc sinh thời...
Nhưng sau khi họ qua đời, từ từ lại được người đời [their fans] xưng tụng và tiếc thương. Bởi vì thuần tuý họ chỉ là những nghệ sỹ, đã làm tròn vai trò của họ một cách rất xuất sắc.
Nên khi đánh giá họ, người đời không chú tâm, soi mói vào đời sống riêng tư, quan điểm lập trường... mà chỉ nhìn vào những thành tựu mà họ đã cống hiến cho nhân loại.
Tôi cũng chỉ đánh giá ông Kỳ qua lăng kính của một công dân Việt Nam, soi thử xem ông ta đã đóng góp được gì cho dân tộc [với cương vị/vai trò mà ông ta đã đảm nhiệm].[/QUOTE]
Good post, Viet Youth... bài viết có lý... câu cuối cùng càng chí lý hơn![/QUOTE]
[/QUOTE]
Cám ơn các bạn đã lên tiếng bày tỏ sự đồng tình nhiều nha. :meuh:
Có thằng "già" kia, admin của TLVN, [vì hồi xưa mang ân huệ của CK] đã banned mình và xóa bài vì tội "Vô Giáo Dục"... [dám chửi "Bố Kỳ" của nó]. Chưa kể cái website của mấy chú COCC [mà thằng già này cũng nhào vô đánh hôi, kêu gọi tẩy chay mình], đã locked thread đó lại. :confused66:
Làm mình đang hoang mang quá, không biết mình có phải là loại vô giáo dục [hay là nó]? :indifferent24:
Re: Đứa Con Cầu T... Đã Qua Đời?
[TABLE="class: tableBorder"]
<TBODY>[TR]
[TD="class: forumAlternate"][TABLE]
<TBODY>[TR]
[TD][IMG]http://vietyouth.net/AspNetForums/skins/default/images/user_IsOffline.gif[/IMG] [URL="http://vietyouth.net/AspNetForums/User/UserProfile.aspx?UserName=Trangnhien"]Trangnhien[/URL]
[/TD]
[/TR]
[TR]
[TD][IMG]http://vietyouth.net/AspNetForums/UserIcons/Trangnhien.gif[/IMG][/TD]
[/TR]
[TR]
[TD][IMG]http://vietyouth.net/AspNetForums/skins/default/images/users_top25.gif[/IMG][/TD]
[/TR]
[TR]
[TD][B]Joined:[/B] 16 Aug 2004[/TD]
[/TR]
[TR]
[TD][B]Total Posts: [/B]34824[/TD]
[/TR]
[TR]
[TD] [/TD]
[/TR]
</TBODY>[/TABLE]
[/TD]
[TD="class: forumAlternate"][TABLE]
<TBODY>[TR]
[TD="class: forumRowHighlight"]Con chó can trường !
Posted: 27 Jul 2011 02:22 PM[/TD]
[/TR]
[TR]
[TD="colspan: 2"]Tèo tới nhà một người quen thấy có con chó bị cột vào góc nhà! Có điều con chó này chỉ còn 3 chân!
_ Tội nghiệp con chó! Trông thảm nảo làm sao!
_ Đừng coi thường nó! Tháng rồi khi mọi người đang ngủ, nó đã vật ngã tên trộm và sủa gọi mọi người dậy để nộp tên này cho cảnh sát! Tuần trước, con út của tui mới 5 tuổi lang thang ra đường gặp chiếc xe vận tải lao tới! Con chó này đã lao ra húc con út vào lề thoát chết trong gang tấc!
_ Thật là con chó can trường! Chắc vì vậy mà nó bị xe cán đứt mất một chân phải không?
_ Anh à! Con vật quí giá như thế phải ăn từ từ chứ!
[IMG]http://vietyouth.net/AspNetForums/skins/default/images/emotions/evillol.gif[/IMG] [/TD]
[/TR]
</TBODY>[/TABLE]
[/TD]
[/TR]
</TBODY>[/TABLE]
Re: Tôi Sẽ Không Gọi Ông Nguyễn Cao Kỳ Là CHÓ!
[QUOTE=CaLiForNian;1312709]KUALA LUMPUR, Malaysia -- The family of U.S.-backed South Vietnamese ex-leader Nguyen Cao Ky paid tribute to him at a tearful funeral Friday, urging people to remember him as a man who profoundly loved his homeland.
The flamboyant former air force general was prime minister of South Vietnam for two of the most tumultuous years of the Vietnam War in the mid-1960s.
Relatives and friends flew from the United States and Vietnam for his funeral in Malaysia after he died at age 80 on July 23 from complications linked to a sudden lung infection. He had been in Kuala Lumpur for two weeks to set up a scholarship for young people to study in the United States.
About a dozen of Ky's closest family members paid their final respects by bowing three times in front of a photograph of a young Ky in military uniform placed on an altar at an upscale Buddhist funeral home.
Nearly 50 other mourners watched as Ky's third wife and children knelt and wept beside his open casket, in which he was dressed in white. Saffron-robed monks chanted prayers before the casket was sealed and draped with the flags of South Vietnam and the United States and taken away for a cremation ceremony.
"He would want to be remembered as a man who deeply loved his country and did everything he could for it," one of Ky's daughters, Nguyen Cao Ky Duyen, told The Associated Press. "I am very proud of my father."
Ky had been commander of South Vietnam's air force when he chosen as prime minister by a junta of generals in 1965, the same year U.S. involvement in the war escalated. He was a low-key but sometimes ruthless leader who crushed a Buddhist-led uprising in Danang and ended a disruptive cycle of coups and countercoups.
At the country's presidential election in 1967, Ky yielded power and served as vice president until 1971. When Saigon fell to North Vietnamese troops in 1975, Ky fled by piloting a helicopter to a U.S. Navy ship. He and his family eventually settled in the United States.
Ky made a controversial return to his homeland in 2004 after decades in exile, praising the communists - his former enemies - and calling for peace and reconciliation. Family members said Ky later split his time between his home in California and Vietnam.
Ky had a reputation as a playboy partial to purple scarves, chic nightclubs and beautiful women. Author Neil Sheehan, who won a Pulitzer Prize for his book on Vietnam, "A Bright Shining Lie," told the AP in 1989 that Ky was among a number of "corrupt Young Turks" who rose to power as U.S. involvement dramatically increased.
Ky's daughter, Ky Duyen, rejected the characterization Friday, saying he "was never corrupt, he never took a penny."
"He established the government system. [B]He could have forced everyone to accept a dictatorship, but he gave up power for the good of the country," she said[/B].
Ky's ashes will be flown to the U.S. on Monday for other relatives and former colleagues to pay their respects, Ky Duyen said. She added that her father had expressed his desire for his remains to ultimately be placed at an ancestral altar in his birthplace of Son Tay province west of Hanoi.
Ky was married three times and is survived by six children and, according to his memoir, 14 grandchildren.
Read more: [URL]http://www.miamiherald.com/2011/07/28/2336014/emotional-funeral-for-south-vietnams.html#ixzz1TTDQc15w[/URL][/QUOTE]
Who the F did he think he was?
"To force everyone to accept a dictatorship?"
What the F was his accomplishment?
Ky was nobody but a dog trained by French and later adopted by the US.
How the F could he have forced people to accept him as a dictator? Flying an airplane and threaten to bomb everyone to dust?
Ky-Duyen, being young and educated in the modern era, shouldn't you have known better than to churn out such BS?
Dumb-Ass!!!!
Re: Tôi Sẽ Không Gọi Ông Nguyễn Cao Kỳ Là CHÓ!
Văn Nô thời dại mới:
[QUOTE][B]Điếu văn tiễn biệt[/B]
TƯỚNG QUÂN NGUYỄN CAO KỲ
Kính thưa Thiếu tướng Nguyễn Cao Kỳ,
Người lý tưởng của thanh niên thời đại,
Người thầy hướng dẫn bầy chim non,
Người hùng mang lại ổn định cho Đất Nước vào thời kỳ đầy nhiễu nhương,
Người tận trung với dân, với nước tới hơi thở cuối cùng,
Thưa Tướng Quân,
Tôi là Đặng văn Âu, hôm nay xin đứng trước vong linh ông để nói lời chào lần cuối tiễn đưa ông về nơi yên nghỉ đời đời.
Năm tôi ngoài hai mươi tuổi, xếp bút nghiên từ giã mái trường Đại Học vì muốn nối chí Tướng Quân qua hình ảnh oai hùng của một phi công như thiên thần lướt gió tung mây. Chính Tướng Quân là mẫu người trai thời loạn mà hầu hết thanh niên thời bấy giờ đều mơ ước trở thành.
Sau khi được huấn luyện thể xác và rèn luyện tinh thần ở quân trường Nha trang, tôi được gửi sang Hoa Kỳ để được đào tạo trở thành một phi công chiến đấu. Tốt nghiệp xong, về nước, do sự sắp xếp của phòng Nhân viên, tôi được chuyển về phục vụ dưới quyền chỉ huy trực tiếp của Tướng Quân tại Liên Phi Đoàn Vận tải. Tôi được Tướng Quân dạy bài học vở lòng trên loại tàu bay Dakota to nhất nước thời bấy giờ. Niềm kiêu hãnh được thụ huấn bởi cánh chim đầu đàn trong đơn vị vẫn còn lưu lại kỷ niệm tuyệt vời trong ký ức tôi từ gần 5 thập niên qua.
Trong thời gian phục vụ tại Liên Phi Đoàn Vận tải, tôi được những nhân viên lâu năm trong đơn vị cho biết rằng Tướng Quân là một người cực kỳ thanh liêm, công bằng và nhân ái. Tướng Quân đối xử với thuộc cấp như anh em ruột thịt của mình. Không một người nào có thể phê phán sự trong sạch của Tướng Quân; không một ai phàn nàn, ta thán về sự thiên vị, bất công, thiếu khoan dung, độ lượng của Tướng Quân. Ai nấy đều tỏ lòng kính trọng và ngưỡng mộ Tướng Quân vì Tướng Quân luôn luôn là kẻ tiên phong đầu tên mũi đạn, luôn luôn gần gũi và chăm lo đời sống tinh thần, vật chất của anh em. Tướng Quân còn dám công khai lên tiếng phản đối trong cuộc họp Đơn vị trưởng về việc lãnh tụ chế độ đưa chính trị vào Quân đội khiến cho những kẻ cơ hội tìm đường thăng quan tiến chức bằng sự xu nịnh; chứ không phải bằng sự cần mẫn làm việc hoặc bằng chiến công lập được ngoài mặt trận.
Chẳng bao lâu sau, do tình thế của Đất Nước, Tướng Quân lên Tướng, trở thành Tư Lệnh Quân chủng Không Quân, rồi lãnh đạo Quốc Gia, tôi không còn được là thuộc cấp trực tiếp của Tướng Quân nữa, nhưng tôi luôn luôn nhìn vào Tướng Quân như một tấm gương để noi theo các đức tính: công bằng, nhân ái và trí dũng.
Sau cuộc khủng hoảng của chính quyền dân sự, không một ai dám đảm nhận chức vụ Thủ tướng, Tướng Quân đã như một người lính thừa hành mệnh lệnh cấp trên, mạnh dạn đáp lại sự yêu cầu của Hội Đồng Quân Lực VNCH để đứng ra thành lập Nội các Chiến tranh. Là một người lính thuần túy, mới 35 tuổi không có một chút kinh nghiệm chính trị, không có sự hỗ trợ của chính đảng, của đoàn thể tôn giáo, Tướng Quân đã ổn định được tình hình vào thời điểm cực kỳ khó khăn mà dư luận quần chúng thời bấy giờ đánh giá Tướng Quân chỉ có thể tại chức từ hai đến ba tuần lễ!
Tướng Quân thân chinh ra Miền Trung dẹp loạn năm 1966 sau khi ba vị Tướng khác đã thất bại. Tướng Quân đã lấy lượng khoan hồng tha thứ những quân nhân bị các phần tử tôn giáo quá khích xúi giục nổi loạn. Mặc dầu tình hình chiến trường còn sôi động, hậu phương chưa hoàn toàn ổn định, Tướng Quân đã tổ chức thành công cuộc bầu cử Quốc Hội Lập Hiến để xây dựng nền dân chủ. Tổng thống Ngô Đình Diệm là Cha Đẻ nền Đệ Nhất Cộng Hòa và Tướng Quân là Cha Đẻ nền Đệ Nhị Cộng Hòa.
Qua năm 1967, các Tướng lãnh trong Quân lực VNCH đồng thanh đề cử Tướng Quân là ứng cử viên đại diện Quân Đội trong cuộc tranh cử Tổng thống. Nhưng vì tha thiết với tình đoàn kết, Tướng Quân đã nhường vinh dự ấy cho Trung tướng Nguyễn văn Thiệu và chấp nhận vai trò Phó Tổng thống. Tết Mậu thân 1968, Tướng Quân thay mặt Tổng thống đang bị kẹt ở quê vợ, điều động cuộc phản công chống lại cuộc xâm lăng Miền Nam . Năm 1971, Tổng thống Nguyễn văn Thiệu loại Tướng quân ra khỏi chính trường. Tướng Quân ra Khánh Dương lập đồn điền canh tác ngô khoai, nhằm đóng góp vào công cuộc xây dựng nền kinh tế hậu chiến cho nước nhà.
Tháng Tư năm 1975, mặc dầu không còn giữ một chức vụ trong chính quyền VNCH, Tướng Quân đã đứng ra kêu gọi Quân Đội cố thủ để còn có vị thế đàm phán với chế độ ở Miền Bắc. Khi Quân Đội lâm vào cảnh rắn mất đầu, Trung tướng Nguyễn văn Thiệu – Tổng Tư lệnh Quân Đội – đã đào thoát ra nước ngoài, các Tướng lĩnh buông súng, Tướng Quân còn bay trên vòm trời Thủ đô hướng dẫn phi tuần khu trục oanh kích vào các dàn hỏa tiễn địch quân, nhưng cuối cùng đành phải lìa bỏ quê hương vì thế cùng lực tận. Nhưng ít nhất Tướng Quân đã cứu được Trung tướng Ngô Quang Trưởng và một số thuộc cấp cũ của mình an toàn ra Hàng không Mẫu Hạm Hoa Kỳ.
Suốt 36 năm sống đời lưu vong tỵ nạn, vốn là kẻ cực kỳ thanh liêm, từ địa vị Thủ tướng, Phó Tổng thống, Tướng Quân đã không quản ngại làm lụng vất vả để nuôi sống gia đình. Nhưng luôn luôn canh cánh bên lòng mối quan hoài, ưu tư đối với vận mệnh xứ sở, Tướng Quân đã tìm mọi dịp như tiếp xúc với chính giới Hoa Kỳ, đi nói chuyện ở các trường Đại Học trên nước Mỹ, kêu gọi Hoa Kỳ trở lại bắt tay Việt Nam vì chính quyền lợi của Hoa Kỳ tại vùng Thái Bình Dương và giúp Việt Nam ngăn chặn tham vọng muôn đời của Trung Hoa về giấc mộng bành trướng bá quyền.
Đầu năm 2004, Tướng Quân đơn thân độc mã trở về Việt Nam như một sứ giả hòa bình, kêu gọi các nhà lãnh đạo đang có trách nhiệm với Đất Nước phải thi hành chính sách Đại Đoàn Kết Dân Tộc như Cha Ông chúng ta đã làm thì mới phá nổi ba lần xâm lăng của giặc Nguyên. Trong tâm trí Tướng Quân luôn luôn bị ám ảnh nước ta có nguy cơ trở thành Giao Chỉ Quận và nuôi giấc mơ Hội Nghị Diên Hồng. Vốn là người cương quyết chống lại Chủ nghĩa Cộng sản, lập trường của Tướng Quân trước sau như một, nên Tướng Quân đã trả lời nữ ký giả Hồng Nga của đài BBC trong cuộc phỏng vấn rằng Tướng Quân không bao giờ chấp nhận Chủ nghĩa Cộng sản ngay giữa thành phố Sài Gòn. Thử hỏi từ trước đến nay, ai đã trở về Việt Nam và dám công khai nói điều đó?
Suốt gần 7 năm đi khắp lãnh thổ Việt Nam, nơi nào Tướng Quân cũng được đồng bào các giới từ già đến trẻ đón nhận một cách thân tình, nồng hậu. Nhà thơ Bằng Việt đã không nén được cảm xúc, viết nên bài thơ mô tả cuộc rượu giữa các cựu chiến binh Miền Bắc với nhau mà chai rượu trong buổi tiệc là do Tướng Quân tặng.
RƯỢU CỦA NGUYỄN CAO KỲ
Vị thiếu tướng công an cầm chai rượu ra bàn
-“Ông Nguyễn Cao Kỳ mới về gửi tặng”.Mọi người đang vui, gật gù bảo “uống”
Nhưng một người bảo “Không!”.
Vì sao không ? Rượu cứ ngon là rượu!
Whisky Mỹ hay Vodka Nga, giờ có mặc cảm gì,
Chiến tranh lạnh qua rồi, ba mươi năm sau chống Mỹ
Đây là chén rượu thăm quê của tướng Nguyễn Cao Kỳ!
Nhưng vẫn có một người không chịu uống!
Vì sao không? Chẳng cố chấp quá ư?
Cậu là lính phòng không, chúng tớ đều cựu chiến binh cả chứ!
Cũng bom đạn, cũng Trường Sơn ,cũng vào sinh ra tử,
Sống đến hôm nay đâu phải để hận thù!
Có phải tự đáy lòng không vượt qua mặc cảm?Không vượt qua nỗi buồn của cuộc chiến tranh xưa,
Không vượt qua chính mình, không vượt qua quá khứ,
Vết thương cũ còn đau khi gió chuyển sang mùa…
Đám đông ồn ào của chúng tôi cứ uống
Anh bạn chỉ ngồi im, cũng chẳng nói thêm gì,
Và bữa rượu bỗng dưng thành đắng đót
Chẳng phải tại vì ai, kể cả Nguyễn Cao Kỳ!
Bài thơ đó đã được báo chí trong nước đăng tải và hàng triệu độc giả đã hiểu được tâm nguyện của Tướng Quân muốn làm lành vết thương của một thời chiến tranh lửa đạn.
Thưa Tướng Quân kính mến,
Tướng Quân là một Phật tử, được sinh ra do bà mẹ cầu nguyện ở Chùa Hương. Suốt cả cuộc đời Tướng Quân hành xử đối với bạn bè, đối với thuộc cấp, đối với đồng bào, đối với Đất Nước giống như một vị Bồ Tát giữa cõi trần. Không bao giờ đọc Kinh Thánh của Chúa Jésus, nhưng Tướng Quân hành động giống như Ngài, nghĩa là Tướng Quân đem yêu thương vào nơi oán thù, đem thứ tha vào nơi lăng nhục. Chí lớn của Tướng Quân là chí của chim Đại Bàng; loài chim ri, chim sẻ không thể hiểu thấu tâm tư của Tướng Quân. Vì lẽ đó, những lời thóa mạ hỗn xược của kẻ tiểu nhân không thể làm Tướng Quân sờn lòng, nhụt chí. Tướng Quân hằng khuyên tôi nên dành thì giờ đóng góp cho Đất Nước, đừng mất thì giờ vào các chuyện thị phi.
Mấy hôm nay, suốt ngày đêm, tôi nhận được những cú điện thoại, những email từ những người Việt thầm lặng đã gọi, đã gửi những lời chia buồn rất thống thiết đến. Họ chia sẻ nỗi đau buồn của tôi và có người cùng khóc với tôi trong điện thoại. Người ta hiểu Tướng Quân, thương Tướng Quân và cảm phục sự can đảm của Tướng Quân. Họ ví Tướng Quân với tôi như đôi tri kỷ Khúc Dương và Lưu Chính Phong trong khúc Tiếu Ngạo Giang Hồ mà họ quên rằng chúng ta đều thuộc danh môn chính phái!
Không có một vị Tướng nào, không một nhà lãnh đạo nào trên Đất Nước Việt Nam có thể sánh với Tướng Quân về ba tiêu chí của Đức Thích Ca Mâu Ni: Bi, Trí, Dũng.
Không những chỉ yêu thương anh em, bằng hữu, đồng đội, Tướng Quân còn yêu thương cả kẻ cựu thù. Trong cuộc sum vầy giữa anh em, một lần Tướng Quân đã dẫn sách Le Grand Coeur của De Edmondo De Amicis do cụ Hà Mai Anh dịch thành tác phẩm Tâm Hồn Cao Thượng nói về Người Lính ngoài chiến trường đề cao nhân tính. Sự nhìn xa trông rộng của Tướng Quân về mối hiểm họa Hán Hóa từ những thập niên của thế kỷ trước mà chưa một nhà trí thức nào, một nhà tranh đấu nào ở hải ngoại đề cập, cho tới nay sự thể quá rõ ràng thì họ mới la làng, chứng tỏ Tướng Quân có viễn kiến hơn người. Dũng khí của Tướng Quân không phải chỉ xông pha ngoài chiến trường, mà còn can đảm khước từ danh vọng địa vị cao nhất như chức vụ Tổng thống và tiền tài to lớn hàng trăm triệu được người ta cống hiến. Đi vào chốn hang hùm mà Tướng Quân cứ thản nhiên tiến bước như đi giữa chốn không người!
Cách đây một tuần, Tướng Quân gọi điện thoại từ Malaysia về, cho tôi biết rằng các bác sĩ khám nghiệm sức khỏe tổng quát cho Tướng Quân đều lấy làm ngạc nhiên về một người ở tuổi bát tuần mà không bị một chứng như cao mỡ, cao đường, cao huyết áp. Thế mà đột nhiên tôi chợt nghe tin như sét đánh ngang tai: Tướng Quân lìa đời!
Nhất định sự ra đi của Tướng Quân có điều gì bí ẩn, giống như cựu Thủ tướng Võ văn Kiệt cũng đột ngột lìa đời với nhiều nghi vấn. Tôi coi sự ra đi này của Tướng Quân là cái chết của kẻ tử vì Đạo, của người anh hùng vị quốc vong thân.
Tôi khóc cho Tướng Quân vì ước vọng được nhìn thấy Việt Nam có Tự Do – Dân Chủ của Tướng Quân chưa thành mà đã từ giã cõi đời. Tôi khóc cho Đất Nước vì dân mình cho tới nay vẫn chưa qua khỏi kiếp nạn đọa đầy, tủi nhục, vong thân.
Đức Phật Thích Ca hy sinh ngôi báu, lìa vợ con để đi tìm con đường giải thoát cho mình và cho chúng sinh, rồi cũng nhập diệt ở tuổi bát tuần. Nhân loại vẫn còn khổ đau.
Đức Jésus, người con duy nhất của Chúa Cha xuống trần cứu rỗi nhân loại rồi cuối cùng cũng bị lăng nhục, bị đóng đinh trên thập tự giá.
Tướng Quân cũng đã từng nói với anh em chúng tôi về những sự việc nêu trên, rồi đây số phận bản thân Tướng Quân cũng không thể thoát ra khỏi vòng hệ lụy ấy, nhưng Tướng Quân vẫn quyết theo đuổi con đường cứu độ chúng sinh ra khỏi cơn mê lầm, thù hận, tăm tối.
Là người học trò được Tướng Quân truyền dạy kinh nghiệm phi hành, là người em trong Đại Gia đình Quân chủng, là một công dân yêu nước thương nòi, tôi nguyện noi gương Tướng Quân để sống cuộc đời đáng sống. Tôi tin chắc rằng Tướng Quân hiểu thấu lòng dạ của một người học trò, của một đứa em, của một người yêu nước Việt Nam . Con, cháu Tướng Quân sẽ hãnh diện ngẩng cao đầu vì đã có người Cha, người Ông phi thường.
Tướng Quân, một vị Bồ Tát vừa khuất, đã bỏ lại trần gian tất cả công danh sự nghiệp, nhưng hào khí sẽ tồn tại mãi mãi, bởi vì Tướng Quân là hiện thân của BI, TRÍ, DŨNG. Nước Việt Nam mất hay còn là do ở mỗi người Việt Nam có BI, TRÍ, DŨNG hay không mà thôi.
Than ôi! Mây tán, tuyết tan, hoa tàn, nguyệt khuyết. Vòng sinh tử chẳng ai thoát được. Biết lẽ đời là thế, nhưng tôi không ngăn nổi giọt lệ tiếc thương Tướng Quân!
Xin Tướng Quân an vui nơi miền lạc cảnh, nơi không còn hận thù, đố kỵ, thị phi.
Kính lạy tạ hương linh Tướng Quân, xin Tướng Quân dùng quyền năng của mình thanh tẩy những sự ô trược ở cõi đời này để dân tộc Việt xứng đáng có một chỗ đứng hiển hách trong cộng đồng nhân loại mà Tướng Quân hằng ước mơ.
[B]Bằng Phong Đặng văn Âu[/B],
TRƯƠNG MINH HÒA. ( tinparis.net)[/QUOTE]
Những chuyện kể thêm về ông Nguyễn Cao Kỳ
Thêm một bài phóng sự nữa, của Báp tiền Phong [VN] về cựu PTT Nguyễn Cao Kỳ:
[QUOTE] [I]08:01 | 31/07/2011[/I]
[URL="http://www.tienphong.vn/Quoc-Te/546728/Dam-tang-ong-Nguyen-Cao-Ky-tai-Malaysia-tpod.html"]Đám tang ông Nguyễn Cao Kỳ tại Malaysia[/URL]
TP - Ấn tượng về một ông Nguyễn Cao Kỳ thẳng thắn bộc trực cứ rõ dần... Như hôm đó ông bộc bạch, đời ông có mấy lần phải rơi nước mắt.
[IMG]http://www.tienphong.vn/ImageHandler.ashx?ThumbnailID=107402&Width=400[/IMG]
Cố vấn Henry Kissinger (trái) và ông Nguyễn Cao Kỳ.
[B]Cuộc gặp dang dở[/B]
Cữ tiết xuân năm 1993, ông Nguyễn Hoắc, Giám thị trại giam Hỏa Lò báo cho cái tin đến ngay Trại giam có việc gấp! Từng là chỗ quen, tôi chắc lại có chuyện có tư liệu để viết lách chi đây? Tới nơi, ngạc nhiên lắm khi thấy một đoàn làm phim Mỹ đang tác nghiệp! Ngạc nhiên bởi từ trước nay làm gì có đoàn làm phim ngoại quốc nào được bén mảng đến nơi này? Khi ấy Trại giam Hỏa Lò còn nguyên, mấy năm sau mới chuyển vào Cầu Diễn.
Trọn một ngày ở Hỏa Lò, may mắn từ cái tin ưu ái của ông giám thị Nguyễn Hoắc mà tôi biết được đoàn làm phim Mỹ đang quay bộ phim có cái tên Việt Nam, Tết hòa giải... Lại gặp gần 20 phi công Mỹ đã từng bị giam ở đây những năm chiến tranh. Trong đó người bị giam lâu nhất là viên trung úy phi công Alverez bị bắt ngày 5-8-1964.
Như viên phi công lái Thần sấm bị tóm ở Thanh Hóa là Ben Puccen sau này trở thành Thượng nghị sĩ vv... Trong số phi công bị giam ở Hỏa Lò có lẽ duy nhất có một người Việt. Đó là trung úy phi công Việt Nam Cộng hòa (VNCH) Nguyễn Đạt.
Nguyễn Đạt bị bắt ở Quảng Bình mùa hè năm 1966 cũng từng bị giam ở Hỏa Lò. Đang định cư ở Hoa Kỳ, Nguyễn Đạt về Việt Nam và trở lại Hỏa Lò theo yêu cầu của đoàn làm phim Mỹ. Chuyện về viên trung úy này có chi tiết khiến tôi chú ý liên quan đến tướng Nguyễn Cao Kỳ!
Đơn vị không quân của ông được tướng Kỳ rất biệt đãi (Nguyễn Cao Kỳ là chỉ huy lực lượng không quân đầu tiên của VNCH). Riêng trung úy Đạt, tướng Kỳ rất cưng chiều. Những chiêu bay gan ruột, tướng Kỳ sẵn lòng chia sẻ với đàn em. Riêng khoản cho chiến đấu cơ bay là là sát mặt biển của tướng Kỳ, đoàn không quân của Đạt chẳng anh nào dám làm.
Qua trung úy Đạt, tôi mới biết năm 1965, tướng Kỳ cao bồi ngổ ngáo ấy đã lái máy bay ra ném bom Quảng Bình. Trận ấy, Đạt cũng bay với thiếu tướng kiêm Thủ tướng VNCH Nguyễn Cao Kỳ! Kỳ cũng cho máy bay lượn sát dòng sông Gianh dính đạn phòng không suýt toi mạng may mà vượt thoát phải đáp khẩn cấp xuống Đà Nẵng!
Sau trận hút chết đó, tướng Kỳ không trực tiếp bay nữa. Nhưng em út như Đạt thì phải bay. Vốn là một pilot gần ngàn giờ bay, Đạt cũng thuộc loại cộm cán nhưng trong trận oanh tạc Đồng Hới, trung úy Đạt đành phải buông dù chịu để dân quân Quảng Bình bắt sống!
[IMG]http://www.tienphong.vn/ImageHandler.ashx?ThumbnailID=107403&Width=400[/IMG]
[I]Doanh nhân Đào Hồng Tuyển và ông Nguyễn Cao Kỳ (giữa)[/I] .
Chuyện trung úy Đạt cùng ông tướng Nguyễn Cao Kỳ sau đó tôi cũng quên bẵng! Cho đến khi nghe tin pilot Nguyễn Cao Kỳ mùa xuân năm 2004 đáp về đất mẹ.
Biết tôi muốn gặp ông Kỳ, ông Nguyễn Túc, Ủy viên Đoàn Chủ tịch Uy ban TW Mặt trận Tổ quốc Việt Nam, đã cho tôi số điện thoại của cô Trần Hồng Vân, thư ký báo chí của ông Kỳ (cô Vân là con riêng của bà Lê Kim, vợ thứ 3 của ông Nguyễn Cao Kỳ). Qua liên lạc, cô nói rất tiếc ba cô và gia đình lại mới trở vào Thành phố HCM, đành đợi dịp khác vậy.
Cho đến lần ấy, nhận được tin ông Kỳ ra. Ông không ở Hà Nội mà ra Tuần Châu.
Chắc bạn đọc đã quá rành về doanh nhân Đào Hồng Tuyển, nguyên là chiến sĩ Hải quân đã từng vào sống ra chết nhiều lần trên những chuyến tàu không số chở vũ khí vào chiến trường miền Nam cùng đồng đội tạo nên huyền thoại đường Hồ Chí Minh trên biển Đông! Đào Hồng Tuyển sau này trở thành doanh nhân nổi tiếng dám lấp biển để tạo một đại lộ nối đất liền với đảo Tuần Châu. Ông đã biến hòn đảo hoang thành một Trung tâm nghỉ dưỡng giải trí nức tiếng xa gần.
Đêm ấy Chúa đảo Tuần Châu Đào Hồng Tuyển đã tổ chức một cuộc gặp phạm vi hẹp giữa khách khứa với ông Nguyễn Cao Kỳ cùng gia đình đang nghỉ ở Tuần Châu.
Nhớ lúc gặp, lòng tay ông tướng từng trận mạc từng chính khách từng ôm xiết các chức Thủ tướng, Phó Tổng thống có hơi hơi mềm nhưng hình như những ngón vẫn rắn? Những ngón tay của viên tướng không quân ấy qua bao trận mạc từng ấn vào những nút bấm chết chóc? Và bây giờ bàn tay ấy đang giơ cao cho quan khách thấy bản dự án kinh tế an sinh dầy cộp của một Liên doanh. Liên doanh mới thành lập mang tên Hạ Long Bay Group. Đối tác phía Việt Nam trong liên doanh là Công ty TNHH Âu Lạc.
Bên Hoa Kỳ là Tập đoàn Andy Dye và Tập đoàn Tree. Chủ tịch Công ty liên doanh này là ông Andy Dye, Chủ tịch Tập đoàn Andy Dye. Phó Chủ tịch Công ty liên doanh là ông Đào Hồng Tuyển, Chủ tịch Công ty Âu Lạc.
Ông Nguyễn Cao Kỳ lúc này làm cố vấn cho ông Đào Hồng Tuyển. Tôi cũng phong thanh cái tin ông Tuyển đương là Ủy viên UBTWMT Tổ quốc được lãnh đạo UB gợi ý cho ông Tuyển giúp đỡ nguyện vọng của ông Kỳ muốn đóng góp xây dựng quê hương.
Tôi chợt nhớ đến chi tiết trong một tài liệu có trưng hẳn hoi tấm hình tướng Nguyễn Cao Kỳ cổ đeo khăn lụa, hỏi chuyện một tù binh cộng sản bị bịt mắt tại Gio Linh năm 1967, đằng sau là ký giả của hãng CBS News. Rồi sau việc ấy, ông Nguyễn Cao Kỳ, năm 1967 lúc đỉnh điểm của cuộc chiến Việt-Mỹ, ông đòi Mỹ ngưng chiến và hô hào đối thoại với Hà Nội. Theo ông, hai miền cần nói chuyện trực tiếp, “không có những kẻ lạ” (without outsiders) vv...
Tôi nhớ trong cuộc gặp, có hỏi ông Kỳ thực hư chuyện đó ra sao, ông chỉ gật gật đáp ngay chút nữa sẽ nói kỹ hơn! Nhưng cái chút nữa đã không có cho đến tận bây giờ! Cuộc gặp tối đó bị chững lại do ông mắc việc đột xuất. Trước đó lại có nhiều người hỏi chuyện ông. Mà khi ấy ông lại đang hào hứng thao thao chuyện hơn 10 năm phải làm vài thứ nghề lặt vặt để kiếm sống lúc di tản sang Mỹ.
Chuyện ông và gia đình trong chuyến về thăm lại cố hương Đường Lâm Sơn Tây có gặp một bà cháu. Bà bộc bạch sau năm 1975 có nhận được gần chục lá thư của ông Kỳ gởi về thăm hỏi nhưng vốn cáu giận ông chú Việt gian nên chả thèm đọc cái thư nào đem đốt hết! Chuyện gặp bạn cũ trường Bưởi cùng hào hứng đọc thơ Quang Dũng ra sao...
Buổi sơ kiến ấy, tôi chưa rõ rệt một cảm giác nhưng sau này, ấn tượng về một ông Nguyễn Cao Kỳ thẳng thắn bộc trực cứ rõ dần... Như hôm đó ông bộc bạch, đời ông có mấy lần phải rơi nước mắt. Ấy là chiều 29-4-1975 khi ông lái trực thăng hạ xuống chiến hạm Hoa Kỳ Midway trần trụi chơ vơ trên boong cùng đám lính thất trận.
Lần hạ cánh xuống sân bay Tân Sơn Nhất trở về cố hương giáp Tết năm Giáp Thân 2004. Rồi chẳng hạn khi ông trả lời các hãng thông tấn nước ngoài Dù muốn dù không, đối với thế giới bên ngoài, đặc biệt đối với người Mỹ, tôi là một thứ biểu tượng của một bộ phận khác bên này của người Việt.
Vì vậy, sự hiện diện của tôi ngày hôm nay, sau khi trở về Việt Nam, tôi muốn nói với đồng bào Việt Nam, đặc biệt những người từng dưới sự chỉ huy của tôi là: Ngày hôm nay, mọi bất hòa đã chấm dứt.
Vẫn tiếc cho câu chuyện đêm ấy chẳng được tiếp nối. Tất nhiên có thể ông quên tên người tù binh bị bịt mắt nhưng chắc ông vẫn nhớ nội dung trao đổi những gì? Duyên do nào đã khiến ông Kỳ năm 1967 có quyết định trong thời điểm cao trào cuộc chiến tranh là muốn nói chuyện tay đôi với Hà Nội không qua trung gian?
[IMG]http://www.tienphong.vn/ImageHandler.ashx?ThumbnailID=107404&Width=400[/IMG]
[I]Ông Nguyễn Cao Kỳ - pilot[/I].
[B]Mây trắng xứ Đoài[/B]
Thứ trang trí bắt mắt trong phòng làm việc của ông Tuyển là tấm hình đặc biệt. Nó được tìm thấy năm 1975 trong hộc tủ một cơ quan tình báo Mỹ chụp từ trên cao con tàu đánh cá loại vừa đang lênh đênh trên mặt bể. Con tàu cá sơn số hiệu và mang cờ một nước thuộc khu vực Đông Nam Á.
Ông Tuyển từ nhiều năm nay luôn giữ tấm hình được sao lại ấy như thứ báu vật bất ly thân! Chiến sĩ Hải quân Đào Hồng Tuyển từng có mặt trên con tàu không số ấy (từng phải ngụy trang số giả và mang cờ nước ngoài) ba lần cùng đồng đội vận chuyển vũ khí vào Nam.
Con tàu ấy, loại tàu đó không được xuất bến lần thứ 4 trong hải trình đường Hồ Chí Minh trên biển bởi đã bị lộ. Tin mật báo máy bay trinh sát của Hạm đội 7 đã nhiều lần ghi hình được con tàu khả nghi này...
Nói lại xuất xứ tấm ảnh đang chĩnh chiện trên tường, thấy tôi cứ săm soi mãi tấm hình, ông Tuyển phá lên cười ngạc nhiên chưa. Mà vẫn chưa hết đâu nhá...
Điều ngạc nhiên mà ông Tuyển nói chính là điều làm ông Nguyễn Cao Kỳ sửng sốt!
Một lần ông Tuyển cho mời ông cố vấn để bàn thảo về mấy việc của Liên doanh. Lần đầu tiên ông Kỳ đến phòng này. Vừa yên vị đưa mắt quanh phòng, tấm ảnh con tàu không số kia như tức khắc chạm ngay mắt ông Kỳ! Ông đứng bật dậy đến gần săm soi...
"Sự hiện diện của tôi ngày hôm nay, sau khi trở về Việt Nam, tôi muốn nói với đồng bào Việt Nam, đặc biệt những người từng dưới sự chỉ huy của tôi là: Ngày hôm nay, mọi bất hòa đã chấm dứt." - Ông Nguyễn Cao Kỳ.
Ông Kỳ dồn hỏi ông Tuyển nhiều điều về bức ảnh. Bữa đó, công việc định bàn thảo với ông Chủ tịch Âu Lạc trong Liên doanh, ông cố vấn đã đột ngột xếp lại hết! Ông hào hứng kể lại với ông Tuyển, có một buổi ông được mời đến Phòng tác chiến đặc biệt Mỹ Việt.
Tại đó, đã có sự hiện diện của nhiều chuyên gia sừng sỏ về điều nghiên phân tích tin tức tình báo. Hình con tàu lạ lênh đênh trên biển Đông và vùng hải phận quốc tế được giăng trên tường với kích cỡ, cự ly khác nhau. Ông được các chuyên viên tường trình rất cụ thể... Họ đã sơ bộ kết luận rằng Việt Cộng đang thay đổi phương thức trong việc bí mật vận chuyển vũ khí bằng đường biển!
Ông Kỳ ngạc nhiên thổ lộ với ông Tuyển rằng, trước khi nhận lời làm cố vấn, ông chỉ biết ông sẽ làm việc với một doanh nhân đang được tiếng là thành đạt và là người của UBTW Mặt trận Tổ quốc Việt Nam, người được cấp lãnh đạo UB, đặc biệt là ông Phạm Thế Duyệt tin tưởng chứ không hề biết một Đào Hồng Tuyển, mới 16 tuổi, với tài bơi lặn khai tăng tuổi xung vào lính Hải quân từng là chiến sĩ trong Đoàn tàu không số. Mà bức hình con tàu treo trên tường kia cùng cái người mà ông đang phục vụ với tư cách cố vấn đã từng lênh đênh trên con tàu cá ấy!
Ông Kỳ bộc trực nhưng giọng từ tốn, khi đó ông đã chuẩn y với những phân tích và kết luận của nhóm chuyên viên Mỹ Việt nhưng cho đến bây giờ ông vẫn không hiểu là tại làm sao, sau thời điểm ấy miền Bắc lại biết được phương thức giả làm tàu cá nước ngoài để vận chuyển vũ khí đã bị lộ?
Ông Kỳ cười nhưng ông Tuyển hơi rùng mình, có lẽ cũng là cái duyên cái số nên bây giờ ông với ông Tuyển mới gặp nhau. Chỉ chậm chút nữa, “chiếc tàu cá” không biết sẽ thế nào.
Mùa hè năm 2005, tháp tùng chuyến thăm hữu nghị chính thức Hoa Kỳ của Thủ tướng Phan Văn Khải, ông Đào Hồng Tuyển trong đội hình của giới doanh nhân Việt. Trong bữa tiệc tối chiêu đãi có nhiều quan khách trong đó có Thượng nghị sĩ J.Mc Cain, cảm giác thích thú lẫn ngạc nhiên khi tôi chứng kiến doanh nhân Đào Hồng Tuyển trả lời phỏng vấn của mấy ký giả nước ngoài trong đó có ba tờ báo người Việt ở Cali và Washington DC. Họ đang hỏi chuyện một người đang làm ăn suôn sẻ với doanh nhân Hoa Kỳ mà ông cựu Thủ tướng VNCH Nguyễn Cao Kỳ đang là cố vấn cho ông Tuyển.
Chuyến thăm ấy, ông Đào Hồng Tuyển không về cùng. Nghe nói ông lưu lại Hoa Kỳ để làm việc trực tiếp với một số đối tác. Bữa ông về, bất ngờ biết thêm trong chuyến đi ấy, người tháp tùng cho Đào Hồng Tuyển chính là ông... cố vấn Nguyễn Cao Kỳ!
Ông Tuyển nhớ lại kỷ niệm về bữa cơm cùng các “chiến hữu” của ông Kỳ lần ấy. Tại nhà hàng Tre Việt, ở Los Angeles. Từng lui tới nhiều nơi sang có hèn có, từng tiếp xúc với đủ hạng người nhưng có thể nói chưa bao giờ doanh nhân Đào Hồng Tuyển có cảm giác chống chếnh là lạ.
Trớ trêu, cảm giác ấy đã xuất hiện khi ngồi quanh mình toàn là người Việt! Tò mò. Lạ lẫm. Băn khoăn...Ngó suốt lượt, ông Tuyển nhận thấy có mặt trong bữa cơm hầu như tất tật là những người đứng tuổi hoặc độ tuổi ông Kỳ. Như ông Kỳ giới thiệu trước khi tới đây là có nhiều tướng lãnh sĩ quan cũ! Có những tiếng ồ ngạc nhiên, cả tiếng huýt sáo không rõ biểu lộ thái độ gì khi ông Kỳ giới thiệu ông Tuyển là doanh nhân, từng là “vi xi” trên biển. Các dãy bàn xôn xao...
Rượu vào và tới tấp những câu hỏi bật ra. Các chiến hữu của ông Kỳ tò mò hỏi Đào Hồng Tuyển hiện đang kinh doanh thứ gì? Các hình thức và mức thuế ra sao? Sao bảo bên đó không chấp nhận kinh tế tư nhân? Đám em út ông Kỳ không ngại hỏi kinh doanh kiểu gì, có phải lách luật hay băng nhóm gì không mà ông Tuyển kiếm được bộn bạc vậy?!...
Đào Hồng Tuyển cứ từ tốn cứ thong thả từng câu hỏi, từng thắc mắc một. Câu chuyện một người lính khi rời quân ngũ gần như tay trắng nhưng bằng nghị lực và cả may mắn nhờ Đổi mới, nhờ bạn bè hảo tâm và nhờ cả... ông bà tổ tiên phò trợ đã làm nên một cơ nghiệp... dường như đã mang một sinh khí mới cho cuộc gặp.
Một vị thực khách đứng lên giọng nghiêm trọng, ông cho biết lý do gì ông thuê ông Kỳ làm cố vấn? Đào Hồng Tuyển cũng đứng lên với ly rượu trong tay, thưa các bác một người hào hoa ga lăng có lắm tài lại được nhiều phụ nữ mê như ông Kỳ đây hà cớ gì lại bị bỏ phí đi cơ chứ?
Thêm nữa cô con gái rượu người đẹp Nguyễn Cao Kỳ Duyên, một MC hiện đang nổi danh chắc cô ấy không khi nào bỏ qua một dịp thuận lợi nào để “pr” cho người mà ba mình đã chọn làm phụ tá! Câu đùa đùa thật thật ấy trong bữa tiệc khiến các bàn rộ lên tiếng cười thích thú!
Đám tiệc lại xôn xao khi ông Kỳ cho hay ngày mai ông sẽ tháp tùng ông Tuyển bay đi Las Vegas bằng máy bay hạng nhẹ (loại phi cơ như của Bầu Đức bây giờ). Đến thủ đô cờ bạc giải trí Las Vegas không phải ông muốn chơi bạc mà muốn qua ông Kỳ (vốn quá rành chốn này) tìm hiểu điều nghiên thêm.
Một đất nước đổi mới mở cửa, những doanh nhân thương gia nước ngoài đến Việt Nam, ghé qua VN sẽ tìm thấy những loại hình giải trí để cân bằng trí não cỡ như casino chẳng hạn? Cơ hội ấy sẽ đến khi cơ chế cho phép! Nếu như không có sự chuẩn bị sắm sanh này khác đến lúc cần thời cơ sẽ vuột mất!
Bữa sau ngay tại sân bay, Đào Hồng Tuyển đã toát cả mồ hôi hột không phải vì trời nóng mà cái máu lãng tử của viên thiếu tướng phi công tự dưng trỗi dậy đùng đùng trong con người ông lão bảy lăm Nguyễn Cao Kỳ! Ấy là khi cứ nằng nặc đòi được lái chiếc phi cơ loại nhẹ bay Las Vegas. May quá, cuối cùng thì người lái máy bay không phải là ông Kỳ.
Tôi có hỏi ông Tuyển gần một năm làm cố vấn, mức lương của ông Kỳ là bao nhiêu? Ông Tuyển cười, đúng thỏa thuận theo thông lệ quốc tế, khoảng vài tỷ VND...
... [/QUOTE]
Những chuyện kể thêm về ông Nguyễn Cao Kỳ
Tiếp theo:
[QUOTE]Thoắt cái buổi đêm ở Tuần Châu lại váng vất trong tâm trí. Buổi ấy ông Nguyễn Cao Kỳ nổi hứng đọc thơ Quang Dũng. Ông Kỳ nói thi sĩ Quang Dũng cùng quê Xứ Đoài với ông... Người ta nói nhiều đến một Nguyễn Cao Kỳ ngang tàng, chịu chơi? Nhưng đêm ấy có một Nguyễn Cao Kỳ chầm chậm những nốt trầm của bản ngã, của tuổi tác qua chất giọng trầm khàn.
U uẩn chiều lưu lạc/Buồn viễn xứ khôn khuây/... Vầng trán em vương trời quê hương/Mắt em dìu dịu buồn Tây phương/Tôi nhớ xứ Đoài mây trắng lắm/Em có bao giờ em nhớ thương.../ Sông Đáy chậm nguồn quanh phủ Quốc/ Sáo diều khuya khoắt thổi đêm trăng.../Bao giờ ta gặp em lần nữa/Ngày ấy thanh bình chắc nở hoa....
Tôi nhớ xứ Đoài mây trắng lắm...
Bây giờ ông đã thành mây trắng! Trên thinh không kia dường như có khoảng bạch vân đang lang thang dạt dần về xứ Đoài?
[B]Xuân Ba[/B][/QUOTE]