Hiện Tượng Chụp Mũ Cộng Sản Bừa Bãi
From Bếp @ VF:
[B]giocuoimua[/B]
[I]Junior Member
Join Date: Feb 2012
Số Điểm: 41 03-02-2012 , 09:55 PM[/I]
[QUOTE][B]Hiện Tượng Chụp Mũ Cộng Sản Bừa Bãi[/B]
Có một sự kiện khá ngộ nghĩnh trên một số trang nhà hải ngoại là bất cứ ý kiến nào, của bất cứ ai, mà không thuộc loại Chống Cộng Cực Đoan hay Chống Cộng Cuồng Điên [CCCĐ], hay Chống Cộng Chết Bỏ [CCCB], hay Chống Cộng Cho Chúa [CCCC], hoặc là đụng đến Ki Tô Giáo dù rằng chỉ là những sự thật, được dẫn chứng đàng hoàng từ những tài liệu do chính những học giả Tây phương trong Ki Tô Giáo viết, thì y như rằng ý kiến đó bị một số người có vẻ như thiếu moron ở trong óc chụp mũ đó là của Cộng Sản, nằm trong chính sách chống Thiên Chúa Giáo [Thiên Chúa ở đây nên hiểu là Thiên Chúa của Ki Tô Giáo, một trong số hàng trăm Thiên Chúa khác nhau trên thế giới], nếu sự thực ở trên cõi đời này có một Thiên Chúa như người Ki Tô thường tin, và những người viết ra những sự thực về Ki Tô Giáo đương nhiên phải là tay sai của Cộng Sản Việt Nam. Hiện nay, Cộng Sản có chống Thiên Chúa Giáo hay không, đó là một câu hỏi lớn (a big question).
Điều này không lấy gì làm lạ. Khai thác tâm cảnh thù hận Quốc-Cộng của một thiểu số ở hải ngoại, thế lực đen, alias Công Giáo, một tôn giáo có mối thù truyền kiếp với CS, đã nắm hầu hết những phương tiện truyền thông ở hải ngoại, và vô cùng tích cực trong việc xử dụng hai thứ vũ khí mà Công Giáo thường dùng: vu khống và gây thù hận, khi Công Giáo không còn khả năng xử dụng thanh gươm và bó củi như trong thời Trung Cổ, đúng như John Remsburg đã nhận định trong cuốn “False Claims”. Bất cứ người nào nói đụng đến Công Giáo, dù tất cả chỉ là sự thật, cũng đều bị họ vu khống chụp cho cái mũ “chống Công Giáo” cộng với “làm tay sai cho Cộng Sản” để gây thù hận đối với những tín đồ Công Giáo và đối với những người chống Cộng. Họ làm như chống Công Giáo là một điều cấm kỵ, không được phép làm, hay là một việc vô đạo đức vì đã vạch ra những điều vô đạo đức trong Công Giáo, tuy rằng những nghiên cứu lịch sử về Ki Tô Giáo nói chung, Công Giáo nói riêng, đã là những điều rất thông thường và tràn ngập trong thế giới Âu, Mỹ..
Bất cứ người nào không đồng ý với những hành động chống Cộng một cách thiếu trình độ văn hóa, giáo dục, và cuồng tín như họ cũng đều bị họ vu khống cho là Cộng Sản qua những cụm từ đã trở thành lố bịch: “ăn cơm quốc gia thờ ma cộng sản”, “ăn cháo đá bát”, “đón gió trở cờ”, “mong được ăn cơm thừa canh cặn của CS”, “làm tay sai cho CS”, “nịnh bợ CS”. Nhưng có một điều mà ai cũng thấy rõ, đó là, những người đi chụp mũ vu khống người khác là Cộng Sản không bao giờ đưa ra bất cứ một chứng cớ nào, cũng như không bao giờ nói rõ những lý do nào đã khiến cho cá nhân bị chụp mũ đó đi “làm tay sai cho CS”, hay đi “nịnh bợ CS” trong thời buổi này. Vì danh? Danh gì? Vì lợi? Lợi gì? Vì chức tước? Chức tước gì? Có thực tế không? Có thích hợp với tuổi tác, địa vị, tình trạng kinh tế gia đình của người bị vu khống không? Lẽ dĩ nhiên những người đi buôn nón cối và đi buôn thù hận này không bao giờ cần để ý đến những chi tiết quan trọng này. Đối với họ, sự lương thiện trí thức không phải là vấn đề đáng để ý, vì bản tính của họ đã thuộc loại bất lương rồi, chủ đích của họ chỉ cần gây thù hận là đủ.
Một sự kiện khá ngộ nghĩnh khác là dân chống Cộng hải ngoại thường có thái độ “độc tôn”, cho nên bất cứ ai không chống Cộng theo ý ta cũng là Cộng Sản cả. Bởi vậy mới có cảnh tượng bát nháo, hội đoàn này chụp mũ hội đoàn kia là Cộng Sản, cá nhân này chụp mũ cá nhân kia là Cộng Sản, Công giáo chụp mũ Phật Giáo là Cộng Sản để chạy tội bán nước.
Cái mũ “Cộng Sản” đã được xử dụng như là một vũ khí để giữ độc quyền ăn nói và bịt miệng những người không đồng quan điểm với mình, nhưng càng ngày càng trở nên lố bịch vì ngày nay mọi người đều coi nó như một trò hề chính trị của những kẻ hạ căn, cho nên không gây nên một tác dụng nào.[/QUOTE]
Vài nhận xét về buổi Hội luận Chính trị 30/4/09 do đài SBTN tổ chức
From Bếp. VF:
[QUOTE=TuMi321;8992161][b][center]Vài nhận xét về buổi Hội luận Chính trị 30/4/09 do đài SBTN tổ chức[/b] [/center]
[I]23.05.2011[/I]
Tôi đến đài SBTN là lúc gần 6 giờ, theo lời mời của nhà báo Vi Anh Bùi Văn Nhân, trong cuộc hội thảo do đài này tổ chức nói về hiểm họa của Trung Quốc đối với Việt Nam. Khi bước vào hội trường thu hình, tôi nhìn thấy đã có khoảng hơn 40 người có mặt, đa số là thành phần báo chí và một số nhân vật thường tham gia sinh hoạt cộng đồng, theo lời của ông Vi Anh thì chương trình hội thảo này sẽ kéo dài 3 tiếng đồng hồ và được trực tiếp phát hình trên hệ thống DirecTV cũng như trên trang Web của SBTN.
Khoảng 6 giờ 15 thì chương trình bắt đầu, người được xem là điều hợp chương trình có tên là Cát, tôi không biết họ, anh đứng ở góc bên phải của sân khấu nếu nhìn từ dưới lên. ở giửa có một bàn dài và có 4 người đã ngồi sẳn, đếm từ trái sang thì có ông tiến sĩ Mai Thanh Truyết, cựu đại sứ Bùi Diểm, nhà báo nhà chính trị Võ Long Triều và cuối cùng là cựu tướng Lê Minh Đảo. Ngay từ lúc mở đầu, đã có một số trục trặc về kỷ thuật, rồi sau đó cô Diệu Quyên cho biết, trong lúc thu hình người tham dự không thể chụp hình hoặc thu video.
Ông Võ Long Triều giử nhiệm vụ điều hợp cho các tham luận viên, ở lúc này tôi thấy có sự lủng củng, vì không biết ông Võ Long Triều hay anh Cát mới là người điều hợp chính, vai trò bị lẫn lộn. Ngay khi bắt đầu thu hình có một khan giả gọi vào đặt ngay câu hỏi rằng tại sao không có mặt của cựu tướng Lữ Lan, dù rằng con gái của ông là cô Lữ Anh Thư cũng đang có mặt trong sàn quay, theo lời giải thích của ông Võ Long Triều thì ông Lữ Lan đã có mặt tại Quận Cam nhưng vì lý do sức khỏe nên đã không thể tham dự, dù rằng ban tổ chức đã có chuẩn bị chổ ngồi cho ông Lữ Lan. Tuy nhiên, sau đó, ông Đoàn Trọng trong phần phát biểu cho biết cô Lữ Anh Thư xác nhận rằng sức khỏe của ông Lữ Lan rất tốt hoàn toàn không có vấn đề.
Phía những người ngồi trên bàn cho biết, họ sẽ thảo luận 3 đề tài chính, đó là vụ chính phủ Việt Nam cho phép Trung Quốc khai thác Bauxit tại cao nguyên trung phần Việt Nam, hiệp ước biên giới giửa Việt Nam và Trung Quốc cũng như việc Trung Quốc muốn chiếm quần đảo Trường Sa, và thứ ba là hiểm họa của Trung Quốc đối với Việt Nam. Ông Võ Long Triều cho biết mỗi đề tài sẽ thảo luận khoảng một tiếng đồng hồ, đồng thời cho biết sẽ thảo luận vấn đề Bauxit trước.Tiếp đến, ông chuyển Micro cho các người còn lại trên bàn, bao gồm các ông Bùi Diểm, Lê Minh Đảo và Mai Thanh Truyết. Riêng ông Mai Thanh Truyết thì tường trình về chuyên môn của ông trong vấn đề môi sinh, đồng thời tố cáo rằng việc khai thác Bauxit không có lợi cho Việt Nam, ngược lại sẽ gây ảnh hưởng môi sinh, cũng như tạo cơ hội cho lao công Trung Quốc tràn sang Việt Nam. Ở điểm này, cô Lữ Anh Thư xin phát biểu và cho biết, một công ty của Hoa Kỳ đã chính thức ký kết với một công ty trong nước Việt Nam để khai thác Bauxit cũng trên khu vực cao nguyên trung phần Việt Nam, cô nói thêm rằng phía Hoa Kỳ chiếm 49% còn phía Việt Nam chiếm 51%, văn thư chính thức được công bố hôm 28 tháng tư, tức là chỉ một ngày trước buổi hội thảo. Thông tin này đưa ra khiến ông Mai Thanh Truyết bị lúng túng, không biết ông lúng túng vì không đủ thông tin [1] hay vì chỉ muốn dùng vụ Bauxit để công kích phía nhà nước Việt Nam bán lãnh thổ cho Trung Quốc.
Ngay sau đó thì các tham luận viên được mời phát biểu, đầu tiên là bà An Nguyễn Kiều Mỷ Duyên, rồi đến các ông như Trần Phong Vũ, Vi Anh, Chu Tất Tiến, Huy Phương, Nguyên Huy v.v… Rất nhiều người được phát biểu xen lẫn với các câu hỏi, đề nghị của khán giả truyền hình xem trực tiếp gởi vào, giới báo chí có mặt cũng giơ tay đặt câu hỏi nhưng hầu như không được chú ý. Hầu hết các lời phát biểu của những tham luận viên đều mang tính chất kích động với những thông tin khiến cho người xem có cảm tưởng rằng Việt Nam đã bị Trung Quốc xâm lấn rồi, và chính quyền Việt Nam đã bán sạch sẽ đất đai của tổ tiên cho phương bắc.
Trong cuộc thảo luận khi nói về CSVN, ông Lê Minh Đảo còn đưa ra các thông tin cho rằng chiến thắng Điện Biên Phủ của tướng Việt Minh Võ Nguyên Giáp là chiến thắng của…….Trung Quốc, ông nói rằng Trung Quốc lợi dụng xương máu của người Việt Nam để chiến thắng trận Điện Phủ, nên công trạng đó là của …..Trung Quốc chứ không phải của Việt Minh, khi ông Đảo phát biểu như vậy, tôi thật thắc mắc vì chưa đọc cuốn sách nào hay báo chí nào nói rằng đó là công trạng của người Trung Quốc.
Ngoài ra khi nói về cuộc chiến năm 1974, khi quân đội Việt Nam Cộng Hòa bị Trung Quốc đánh bại và mất cả Hoàng Sa, ông Đảo lại không can đảm dùng chử “thua trận” mà chỉ cố gắng dùng chử “nhượng bộ” để ca ngợi tinh thần của những người lính đã hy sinh bảo vệ lãnh thổ Việt Nam.
Bên cạnh đó, các ông như Huy Phương, Vi Anh Bùi Văn Nhân thì cho rằng chiến dịch không về Việt Nam trong dịp tháng tư đã thành công vì vé máy bay xuống giá chỉ còn khoảng $600, trong hội trường có người lại cho biết là xuống còn …..$450.Cuộc hội thảo kéo dài 3 tiếng nhưng đã không đi theo trình tự lúc ban đầu ông Võ Long Triều đặt ra, mà hầu hết chỉ loanh quanh trong vấn đề người Việt Hải Ngoại phải làm gì trước hiểm họa của Trung Quốc.
Tôi vốn có nhiều câu hỏi muốn đặt ra cho các tham luận viên chủ tọa đoàn nhưng giơ tay rất nhiều lần vẫn chưa được, cuối cùng, hơn 8 giờ, thì ông Cát người điều hợp viên mới xướng tên của tôi để đặt câu hỏi. Theo qui định của ban tổ chức thì mỗi người đặt câu hỏi chỉ gói gọn trong vòng 30 giây, mặc dù ông Võ Long Triều có nói rằng điều này có thể du di. Vì biết mình khó còn cơ hội trở lại đặt câu hỏi nên sau khi cầm được Micro tôi đã cố gắng nói nhanh để đặt ra 3 câu hỏi :
1. Quí vị nói rất nhiều về Trường Sa Hoàng Sa, vậy quí vị (chủ tọa đoàn) có biết hiện này quần đảo Trường Sa, Trung Quốc chiếm bao nhiêu đảo ? Việt Nam chiếm bao nhiêu đảo ? Philippines bao nhiêu đảo ? Brunei bao nhiêu đảo hay không ?
2. Về hiệp ước biên giới Việt Nam-Trung Quốc được ký kết năm 2008, một số bạn trẻ trong nước cho rằng, nếu bây giờ không ký, 20 năm nữa Trung Quốc trở thành con khủng long, thì làm sao ký, có thể lúc đó bị mất đất nhiều hơn, quí vị nghĩ sao ?
3. Hôm nay 29 tháng tư, đánh dấu 34 mất miền nam Việt Nam, quí vị (chủ tọa đoàn) ngoại trừ ông Mai Thanh Truyết, 3 vị còn lại là thành phần lãnh đạo của miền nam Việt Nam, có bao giờ quí vị nghĩ đến việc xin lổi quốc dân về tội làm mất miền nam Việt Nam hay không ?
Đó là 3 câu hỏi tôi cố gắng hỏi thật nhanh, nhưng tôi nghĩ tôi cũng đã không thể hỏi trong vòng 30 giây, ông Võ Long Triều đã trả lời câu hỏi số 2 của tôi rằng, chưa chắc 20 năm sau sẽ mất đất nhiều hơn mà có thể ngược lại, vì không ai biết chuyện xảy ra 20 năm sau, rồi ông trả lời câu hỏi thứ ba một cách thẳng thắn rằng, ông đã xin lỗi trên những bài báo mà ông viết trước đây, đồng thời ông cũng đã trả giá những năm tù vì là kẻ bại trận. Câu trả lời tương đối có sức thuyết phục đối với tôi.
Riêng tướng Lê Minh Đảo, sau khi nhận micro từ tay ông Võ Long Triều, thay vì trả lời các câu hỏi của tôi thì ông ta quay ra ca ngợi sức chiến đấu của các binh lính Việt Nam Cọng Hòa, rồi cho rằng Hoa Kỳ bỏ rơi đồng minh, sau đó ông cho rằng nhờ sự “chiến đấu” của ông và quân đội mà giới trẻ chúng tôi mới có được ngày hôm nay, rồi ông ca ngợi sự thành công của các H.O. đã nuôi dạy con cái thành tài ở Mỹ, cuối cùng ông hét to lên rằng không những thành phần lãnh đạo như ông mà toàn dân đều có tội làm mất miền nam Việt Nam.
Riêng phần phát biểu của ông Đảo, tôi tự nhủ ở trong bụng rằng, thứ nhất tôi chỉ hỏi thành phần lãnh đạo chứ không hỏi về những người lính đã chiến đấu, thứ hai khi ông phát biểu rằng toàn dân đều có tội, như vậy lúc đó tôi chỉ là một đứa trẻ 7 tuổi thì tôi có tội gì mà phải mang chung tội làm mất miền nam Việt Nam ?
Kết cuộc, sau phần phát biểu của ông Đảo, cả chủ tọa đoàn không ai trả lời câu hỏi thứ nhất của tôi, và tiếp tục quay lại vấn đề phải làm gì trước hiểm họa TQ.
Lúc ngưng thu hình chạy quảng cáo, đột nhiên nhạc sĩ Trúc Hồ xuất hiện, có hỏi Việt Dũng và Cao Xuân Huy là 2 người nhận điện thoại của khán giả gọi vào rằng: Có khán giả từ Việt Nam đặt câu hỏi hay không ? Việt Dũng lắc đầu, thế mà sau khi thu hình trở lại thì ông Cát điều hợp chương trình đã đọc một lời phát biểu của khán giả từ Việt Nam gởi vô ?
Gần cuối thì có một nữ khán giả đề ra giải pháp rằng, ngày 13 tháng 5 là thời hạn cuối cho các quốc gia thành viên LHQ nộp bản đồ biên giới, dù chính quyền Việt Nam đã gởi, nhưng phía cộng đồng vẫn có thể trực tiếp gởi các bản đồ đó lên LHQ, ông Vi Anh sau khi nghe vội vàng chụp micro và nói rằng ông và một bạn hữu đã làm điều đó, đồng thời đã có biên nhận gởi đi. Cô Lử Anh Thư sau khi nghe phát biểu thì nói rằng LHQ là tổ chức với thành viên là các quốc gia không phải hội đoàn, nên dù có gởi thì họ ghi nhận chứ không làm gì hết, lời phát biểu của cô Anh Thư như gáo nước lạnh tạt vào ý kiến và việc làm của ông Vi Anh. Cuối cùng ông cựu đại sứ Bùi Diễm đã được mời đúc kết cuộc hội thảo với những đề nghị của mọi người là phải làm gì.
SBTN là cơ sở tổ chức đã tổ chức buổi hội thảo này, bỏ qua các trục trặc về kỷ thuật không đáng kể, xét về mặt truyền thông, SBTN đã đáp ứng được nhu cầu của khan giả họ, đó là mở hội luận cho những đề tài nóng bỏng đang diển ra, đây là sự thành công, tuy nhiên tôi hơi thắc mắc là những người có khả năng như Việt Dũng tại sao không điều hợp chương trình cho suông sẽ hơn lại mời ông Cát nào đó giử trách nhiệm này. Ông Cát chưa đủ khả năng điều hợp vì tôi nhìn thấy ông còn thái độ cả nể không dám cắt ngang những lời phát biểu quá dài. Nói chung, dù nội dung thế nào, phía SBTN đã thực hiện đúng vai trò của truyền thông.
Tuy nhiên, phía các người tham dự, kể cả chủ tọa đoàn, thì không những là thiếu kinh nghiệm tổ chức, chuyên môn ngay cả sắp xếp người phát biểu hay cho kỷ giả đặt vấn đề cũng không ổn thỏa, cho thấy sự yếu kém quá nhiều. Ngoài ra, khi tổ chức lại không chuẩn bị đầy đủ các thông tin chính xác, ngược lại còn thêm những thông tin mù mờ để kích động, khiến cho buổi hội thảo có lúc trở thành buổi tố cáo tội ác CSVN thay vì chủ đề là hiểm họa của TQ.
Trên đường ra về, tôi tự hỏi nếu thật sự có một cuộc đối thoại thẳng thắn với chính quyền CSVN về quá khứ, hiện tại và tương lai của đất nước Việt Nam, với não trạng như vậy liệu những người này có đủ khả năng đương đầu với kẻ thù từng thắng họ trên mặt trận quân sự hay không ? Và nếu có một nước Việt Nam không CS, thì nếu nằm dưới sự lãnh đạo của những não trạng này, đất nước Việt Nam sẽ đi về đâu ?
[url]http://xichloviet.wordpress.com/2011/05/23/vai-nh%E1%BA%ADn-xet-v%E1%BB%81-bu%E1%BB%95i-h%E1%BB%99i-lu%E1%BA%ADn-chinh-tr%E1%BB%8B-30409-do-dai-sbtn-t%E1%BB%95-ch%E1%BB%A9c-2/[/url][/QUOTE]
Cộng Sản Sợ Internet, Blog
From Việt báo Online [by Vi Anh]:
[QUOTE]Cộng sản Trung Quốc và Việt Nam đều sợ Internet, sợ blog chánh trị do xa lộ thông tin tòan cầu Internet chuyển tải.
Tin mới đây của thông tấn xã Pháp AFP, lợi dụng được một trục trặc kỹ thuật của búc tường lửa do CS Trung Cộng bố thiết để ngăn chặn không cho người dân Trung Quốc tham khảo các trang mạng không hợp ý chế độ, rất nhiều người dân TQ đã bất ngờ vào được trang Google+ của Tổng thống Mỹ Barack Obama, để lại những lời bình luận về chua cay về tình trạng nhân quyền và tự do tại Trung Quốc. Đọc rất thấm thía, nghe sao ngậm đắng nuốt cay thế nào.
Như lời ca của hai bài hát của Việt Khang Anh Là Ai, Việt Nam Tôi Đâu đang làm rúng động lòng người dân Việt ở hải ngọai khiến cả một trăm bốn mươi mấy ngàn người Mỹ gốc Việt ký thỉnh nguyện thư gởi vào trang web We the People của Phủ Tổng Thống Mỹ, yêu cầu TT Obama áp lực CS Hà nội thả tù chánh trị và không mở rộng giao thương với chế độ CS Hà nội nếu không cải thiện nhân quyền.
Những người dân TQ đã bất ngờ vào được trang Google+ của Tổng thống Mỹ Barack Obama đã có những lời đau đớn của phận người dân Trung Hoa là một dân tộc có một trong vài nền văn minh lớn cỗ đại - văn minh Sông Hòang Hà -- lâu đờì nhưng còn tồn tại tới ngày nay. Thuở xưa khi người Âu châu còn sống trong rừng, chưa có quốc gia đô thị thì người Trung Hoa đã có đường sá, lữ quán, triều đình, triều cương, triều nghi rồi.
Nhưng trong thời CS thống trị nước Trung Hoa trong nửa thế kỷ, thì người Trung Hoa một dân tộc của một nền văn minh tốt đẹp và ảnh hưởng lớn ở Á châu, lại nói trong trang Google+ của Tổng thống Mỹ Barack Obama, như vầy nè. «Nhiều người không hiểu vì sao có đông đảo người Trung Quốc muốn qua Mỹ định cư. Chúng tôi ao ước có được nền dân chủ và quyền tự do mà nhân dân Mỹ được hưởng ». «Chúng tôi không phải là dân man di mọi rợ, chúng tôi chỉ đơn thuần là một dân tộc bị bóp nghẹt». Có người yêu cầu Tổng thống Mỹ «hãy qua giải phóng Trung Quốc».
Cũng trong khỏang thời gian ểm tường lửa của CS ở Trung Quốc bị trục trặc kỹ thuật, thì đàn em CS VN thô bạo siết an ninh mạng mạnh hơn nữa, chặt hơn nữa. Tin đài VOA của Mỹ cho biết chỉ trong vài tháng qua, có tới 9 nhà báo và 33 blogger bị bắt giam. Ông Phil Robertson thuộc Tổ chức Human Rights Watch nhận định Hà nội cảm thấy bị đe dọa vì các công dân Việt Nam gia tăng sử dụng mạng internet. Số người Việt Nam sử dụng Internet tăng nhiều. Năm 2000, chưa tới 1% dân số truy cập được internet. 10 năm sau, con số ấy đã tăng vọt lên tới 27%, và có phần chắc sẽ tăng cao hơn nữa ngay tại thời điểm này. Thêm vào đó điện thọai cầm tay bây giờ như một máy computers di động, gởi tin, hình nhanh như ánh sáng. Công an trấn áp dân thì trong nháy mắt hình ảnh có trên mạng, loan truyền khắp nơi trên thế giới. VN dân số 86 triệu nhưng có tới 111 triệu điện thoại cầm tay chánh thức ghi danh sử dụng. Đó là chưa nói những người gọi điện thọai bằng thẻ, rất kín đáo, khó cho nhà cầm quyền kiếm sóat, điều mà đài Á châu Tự do của Mỹ khéo léo khuyên khán thính giả trong nước VN gọi vào đài nên sử dụng vừa rẻ vừa thuân tiện.
Hơn nữa, các cuộc nổi dậy ở các nước Á rập, đa số người dân dùng tiến bộ khoa học kỹ thuật Tin Học để loan truyền tin tức và nghị luận cũng như vận động, huy động biểu tình lật đổ độc tài. Nên Ông Robertson nói những gì xảy ra trong thế giới Ả rập đã gây rất nhiều quan tâm cho nhà cầm quyền VNCS nên họ siết mạnh Internet.
CS siết thô bạo Internet và blog vì sợ Internet và blog giải thóat con người ra khỏi vòng kềm kẹp của chế độ.
Nhưng mãnh hổ nan địch quần hồ. Đảng Nhà Nước CS Hà nội có công an đông như kiến cỏ trang bị tận răng, cái gì cũng dám làm dù phi pháp, phi nhân nhứt. CS Hà nội cũng có hàng ngàn báo đài làm cái loa tuyên truyền cho Đảng Nhà Nước. Nhưng CS Hà Nội thua lực lượng bloggers chánh trị của người dân, được tiến bộ khoa học tin học yểm trợ, giúp cho một vũ khí êm nhưng rất thấm trong việc chống độc tài, làm CS bị tự diễn biến hòa bình thành diễn biến không còn hòa bình nữa, như vụ kỹ sư Đòan văn Vươn dùng súng và mìn tự chế bảo vệ tài sản mình khi công an đến cướp chế.
Vì blog nguy hại cho nhà cầm quyền CS độc tài, nên CS thường xuyên đánh phá blog, kiểm soát Internet. Đặc biệt trước đại hội Đảng CSVN vào tháng 1 năm 2011, vì sợ blog khui thâm cung bí sử, những bế bối, đấu đá nhau thúi cả Đảng Nhà Nước, CS Hà nội mở chiến dịch đánh phá blog khốc liệt..
CS sợ blog vì trong đấu tranh chánh trị trường kỳ có những thứ êm mà thấm đau lắm, chẳng những ê ẩm cả mình mẫy mà còn bầm gan tím ruột, lồng phổi trụy tim nhà cầm quyền nữa. Nó ép phê hơn bạo động và võ lực thường là chuyện xảy ra sau cùng kết thúc của cuộc đấu tranh.
Nên CS mở chiền dịch đánh phá blog khốc liệt. Cơ quan chuyên môn an ninh mạng SecureWorks, ở thành phố Atlanta, Hoa Kỳ, đã từng tố cáo vũ khì CS xài là virus tin học có tên là Vecebot. Nó đã phá hơn 10 ngàn máy tính kết nối vào các diễn đàn trên mạng phê bình, chỉ trích Đảng CSVN.
Thoạt kỳ thủy, blog trên phương diện khoa học, kỹ thuật tin học chỉ là những trang nhựt ký trên mạng Internet. Những người dân yêu nước thương dân, những nhà báo có đức nghiệp, có trách nhiệm với độc giả đồng bào và có lương tâm Việt với nước nhà VN đã biến phát minh khoa học của thời đại là blog thành blog chánh trị, thành khẩu thần công nã vào chế độ độc tài CS.
Những người viết blog chánh trị đó đã dùng tình yêu nước, thương dân, hận cái nhục do nhà cầm quyền gây ra cho quốc gia dân tộc làm thuốc nổ. Loại thuốc nổ bằng tinh thần quốc gia, tình tự dân tộc, tình yêu Tổ quốc, quê hương, tánh ghét kẻ mạnh hiếp yếu, tình thần kiến nghĩa bất vi vô dõng dã, lâm nguy bất cứu mạc anh hùng, tạo thành sức xuyên phá tuy êm mà rất thấm cho đảng và nhà cầm quyền CS. Nhờ những đức tính đó mà người Việt trong 4000 năm lịch sử đã chống chọi, đánh đuổi giặc Tàu 1000 năm, đã chiến thắng đội quân Tàu Nguyên Mông sừng sõ nhứt đã chiếm cả Á Châu và Đông Âu.
CS Hà nội sợ Internet, blog vì càng ngày càng nhiều người viết blog chánh trị. Nhiều tổ chức theo dõi báo chí toàn cầu như Phóng Viên Không Biên Giới bản doanh ở Pháp và Ủy ban Bảo vệ các Nhà báo CPJ ở New York và người Việt ở Bắc, ở Nam, ở Trung và ở hải ngoại nhận thấy càng ngày càng có nhiều những người Việt, nhà báo, trí thức, đấu tranh, trẻ già, suốt từ Bắc chí Nam viết blog chính trị va blog chánh trị tràn ra hải ngoại VN. Theo tìm hiểu mới dây của trang mạng xã hội Facebook, việc viết blog đã phát triển rất nhanh tại Việt Nam kể từ 2005. Hiện có tới 24 triệu người dùng internet.
CS Hà nội phải cầu viện Anh Cả Đỏ TC giúp kiểm soát internet, xa lộ chuyên chở những phát minh thông tin nghi luận trong đó có blog giải thoát con người ra khỏi ách độc tài. Các cơ quan an ninh của CS Hà nội đã học, đã nhờ sự giúp đỡ của TC để đối phó mặt với những đe dọa đến từ các nhà ly khai dùng internet. Trước đây, họ cố gắng ngăn chặn truy cập, giờ đây, họ tìm cách đánh sập các website.
Nhưng CS Hà nội bắt một blogger thì hai ba người xông tới. CS Hà nợi chận nẻo này thì blogger quay sang nẻo khác, mới hơn. Xu thế thời đại và tiến bộ khoa học kỹ thuật đứng về phía dân blog, giải toả con người khỏi vòng kềm toả và tuyên truyền giả dối của độc tài./.
[/QUOTE]