[SIZE=3][I]
[COLOR="#0000FF"] Ai nghe thì cũng phì cười,
"Thằng này cố lắm, năm mười bữa thôi."
Ai ngờ cố đấm ăn xôi,
Mười năm... chớp mắt, đã trôi qua rồi. [/COLOR] [/I][/SIZE]
Printable View
[SIZE=3][I]
[COLOR="#0000FF"] Ai nghe thì cũng phì cười,
"Thằng này cố lắm, năm mười bữa thôi."
Ai ngờ cố đấm ăn xôi,
Mười năm... chớp mắt, đã trôi qua rồi. [/COLOR] [/I][/SIZE]
[SIZE=3][I][COLOR="#0000FF"] Ngẫm ra thì cũng bồi hồi,
Mười năm key-board, đứng ngồi... gõ không.
Ăn rồi lo chuyện rỗi công;
Việc làm bất kể, lông nhông... vô nghề!!!
[/COLOR] [/I][/SIZE]
[SIZE=3][I][COLOR=#0000ff]Biển giăng quảng cáo khắp đường,
Âm thầm đóng cửa... khôn tường vì sao.
Người ra rồi lại người vào;
Nhóm trước chán, bỏ... đón rào nhóm sau.
[/COLOR][/I][/SIZE]
[SIZE=3][I][COLOR="#0000FF"] Bao người, hưởng ứng theo về,
Bao người, thương hại, tụ tề... giúp tay.
Cuối cùng cũng vẫn thế này,
Kể sao cho xuể những ngày... khai trương.
[/COLOR] [/I][/SIZE]
[COLOR="#8000ff"][SIZE=3][I]
Chào hàng... loạn cả phố phường,
Âm thầm đóng cửa... không đường che mo.
Re-launch rồi lại Cờ-lose.
Người đi, kẻ đến, ghé vô... đều xù.
Lậm dần vào cõi mây mù,
Rủ rê thành lập... trùng tu diễn đàn.
Kể ra thì phải hàng ngàn,
Những lần hứa hẹn... pờ-lan... "Big One".
Loanh quanh... there's on-ly one,
Ad-min, Tech, Mod... cũng one person.
Phờ râu, mờ mắt, bần thần...
Nhưng mà điếc quá, đeo dần... riết quen.
Lâu lâu cũng có người khen,
Khen hay thì ít, khen điên thì nhiều.
[COLOR="#0000FF"]
[/COLOR] [/I][/SIZE][/COLOR]
[COLOR="#8000ff"][SIZE=3][I]
Ban đầu chưa bịnh bao nhiêu.
Chàng ta ma mới... có điều rất ngông.
Viet Chat khi ấy thật đông,
Già trẻ, lớn bé, đàn ông & đàn bà...
Xem nhau như thể người nhà,
Tỉ tê tâm sự, tà tà... giỡn chơi.
Chàng vào cãi lộn một hơi...
Ai cũng rủa: "Lựu... Đạn ơi, thua mày!"
Bèn chụp ngay cái nik này.
Bám trong Viet Chat, tháng ngày ar-gue.
Thời gian thấm thoắt cái vù,
Chủ nhà muốn bán... want to làm giàu.
Lựu Đạn tuy mới vào sau,
Nhưng mà cãi quá, nên mau "bóp-lờ". (popular)
Vội vàng chụp lấy thời cơ,
Kêu gọi dân chúng mu-vơ dọn nhà.
"[COLOR="#000080"]Nhà ở trên Net bao xa...
Chỉ click một phát, là qua chỗ này.
Chủ mới chẳng muốn mình stay...
Mua lại Viet Chat để bày trận thôi.
Nhìn thoáng... mình nhận ra rồi,
Viet Me-dia sẽ des-troy diễn đàn[/COLOR]."
Bà con nghe vậy ngỡ ngàng,
Bán nghi, bán tín... theo chàng về đây.
Diễn Đàn Tuổi Trẻ xum vầy,
Net-ters gạo cội... từ ngày On-line.
[COLOR="#0000FF"]
[/COLOR] [/I][/SIZE][/COLOR]
[COLOR=#8000ff][SIZE=3][I]
Thật là có một không hai,
Chuyện hy hữu vậy, đâu ai mà ngờ.
Một phần nắm bắt thời cơ,
Lại thêm tuyên bố: "[COLOR="#2F4F4F"]Né-vờ sell out[/COLOR]!"
Cho nên chẳng biết vì sao,
Bà con lũ lượt theo nhau kéo về.
Chàng này thì quá là hề.
Tiền thì không có... tay nghề cũng none.
Đẵ vậy lại rất cù lần,
Không hề biết cách kết thân, lấy lòng.
Lại làm ra vẻ "đàn ông"...
Người ta giúp đỡ không công... còn gàn.
Chỉ được giỏi cái làm tàng,
Làm ai cũng phải la làng... bỏ đi!
[COLOR=#0000ff]
[/COLOR][/I][/SIZE][/COLOR]
[COLOR=#8000ff][SIZE=3][I]
Nhưng mà chàng có sợ gì,
Một mình, một bóng... rù rì... nhẩn nha.
"Bạn Bè" giờ đã đi xa,
Lập ra nhà mới, hoặc là ẩn cư.
Cũng còn một số "tàn dư"...
Theo chàng vài bữa... rồi [cũng] như mọi người.
Tìm chỗ vui vẻ mà chơi,
Đông người, lắm khách... kẻ mời, người mong.
Chàng tuy nước mắt lưng tròng,
Online vẫn tỉnh... như không việc gì.
Ai buồn, chàng bảo, "[COLOR="#000080"]Cứ Đi[/COLOR]!"
[COLOR="#000080"]"Thấy nơi nào thích hợp thì dọn qua.
Diễn Đàn Đua Nở Trăm Hoa,
Thành Viên đâu cứ phải là của riêng!"[/COLOR][COLOR=#0000ff]
[/COLOR][/I][/SIZE][/COLOR]