-
Đa Nguyên - Đa Dạng - Đa Chiều...
Nói về Recipes, trước hết phải nêu ra nguyên vật liệu, sau đó mới đến liều lượng, rồi thứ tự pha chế [đem ra nấu/nướng], kế đến mới bàn về thời lượng & nhiệt độ thích hợp...
Nhiều người không thể ăn cay; có người không thể ăn mắm/rau thơm [Diếp Cá for example]; còn một số bị dị ứng với SMG/Đậu Phụng [Lạc]... nữa.
Trong [hoặc sau] khi ăn [một bữa ăn đúng nghĩa], ta cũng muốn có một số thức uống [phù hợp] đi kèm. Đàn ông thì thích uống bia, rượu mạnh, hoặc cà phê... Đàn bà [con gái] thì thường kêu cocktail, nước trái cây... Thông thường thì những buổi tiệc/liên hoan tại nhả hàng [Tàu] hay có trà nóng cho mọi người.
Dân Tây Phương hầu như ai ai cũng uống sữa tươi; nhưng người Việt [và Tàu] thì xưa nay ít ai thích [hoặc có thể tiêu hoá/Absorb được chất bổ của] món này.
Nói chung, gạo, lúa mạch, ngô khoai ngô (Ngũ Cốc)... và những phó phẩm làm từ bột của những loại hạt này là thức ăn chính nuôi sống loài người bao nhiêu ngàn năm nay. Vì vậy, đã là con người, thì ít ai chê bai, hay bị dị ứng với những loại thực phẩm [NVL] căn bản, thừa mứa (Abundant) trên.
Nhưng khi nhắc đến những đặc sản có tính địa phương (Local Delicacies) thì lại là một chuyện khác. Người Việt hay dè bỉu Mắm Bò Hóc; trong khi đó dân Tây ngửi phải mùi nước mắm của ta cũng muốn trợn mắt té xỉu. Người Ý ăn gì cũng có Pho Mát (Cheese); trong khi đó, đưa mấy món Cheese cao cấp của họ cho dân Mít [đặc]... thì ai cũng bịt mũi lắc đầu... chê hôi.
Có người ghiền Cà Phê/Thuốc Lá; có người không thể chịu nổi hai món này. VN và Thái Lan mê Sầu Riêng; dân Tây nghe mùi SR... là [tự nhiên] liên tưởng đến... [một thứ rất chi là tởm, không ai muốn sờ đến, đừng nói là ăn]...
Dài giòng, mình chỉ muốn nói rằng sống trên đời, ai cũng muốn/thích ăn ngon. Từ đó, ai cũng muốn [bà xã, con gái, mẹ họ] nấu [cho họ những món] ăn ngon.
Tuy nhiên, tùy theo địa phương, hoàn cảnh, môi trường và văn hóa (Background)... mà mỗi người sẽ có những khái niệm, khẩu vị (Gout?) khác nhau. Trừ những món ăn với những nguyên vật liệu phổ biến/đại chúng, ai cũng thích ăn [như là Chocolate/Đường]... thì mỗi chúng ta, ai cũng có khẩu vị khác nhau.
Vì vậy, khi chia sẻ Recipes, công thức món ăn.... là [vô hình chung] chúng ta đang chia sẻ Khẩu Vị riêng của chúng ta. Vì đa số có cùng những mẫu số chung [văn hóa/ món ăn VN], nên ta cho rằng "Món Ăn" của mình là ngon, là "Nhất" [ai cũng phải khen].
Nhưng như đã nêu ra ở trên, mình mê nước mắm, chưa chắc anh hàng xóm đã có thể ngửi được [dù là muốn cua mình]. Một loại thực phẩm [tố chất] nào đó, có thể rất ngon, rất bổ với ông A bà B, lại là một loại độc tố, không thích hợp cho anh D, chị E...
Mới chỉ nói về NVL thì đã có sự khác biệt rồi, chưa kể đến LIỀU LUỢNG, cách thức pha chế... nấu nướng.
Vậy mà tại sao vẫn còn có những người thích phân loại, dán mác vào mọi thứ, cho đó là Chân Lý, để bắt mọi người phải "nghe" theo?
Đại Loại như:
- Nước Mắm là tinh hoa của nước chấm/gia vị!
- Trai Vô Tửu Như Kỳ Vô Phong!!
- Muối có hại cho sức khoẻ!!!
- Red Meat is bad for your health!!!
- Yellow Mustard will save your soul!!!!!
-
Đa Nguyên - Đa Dạng - Đa Chiều...
Mìn sẽ chia sẻ thêm về những loại Gia Vị, mà khi để riêng một mình, thì ít ai có thể chịu/thích chúng được. Nhưng có những recipes, thì phải cần đến những gia vị này, không có không được.
[QUOTE=taisaobuon;8893769]anh nói rất đúng em rất dị ứng với mấy người cho rằng họ là biết ăn,biết mua đồ và nếu người ta ăn không đúng sở thích của họ hay nấu ko giống cách của họ thì bị chê ngu và không biết gì (loại người này em thấy ngoài đời rồi ) dù gi đi nữa em rất là bực mình ...cho nên dù bà ta nấu có vài món ngon nhưng nói thật em chẳng bao giờ thích đi qua nhà her hay di ăn có her...rất là điếc tai:fight :fight :fight[/QUOTE]
Hello TSB,
:D
TSB coi The Food Channel, sẽ thấy họ feature all kinds of foods [exotic animal, plants and spices] nhiều nền văn hóa ẩm thực khác nhau.
Một người có tâm hồn ăn uống thật sự, đạt đến một cảnh giới nào đó rồi, sẽ không tự mãn, cho những món mình thích là nhất, còn lại toàn là đồ tạp nhạp...
Nếu có khả năng, họ sẽ cố sưu tầm đầy đủ những gia vị của hầu hết các món ăn [phổ biến] trên thế giới, dù là chưa biết dùng đến những thứ này [nhưng sẽ từ từ "Học Tập"].
Còn những kẻ hủ lậu, thiển cận, cố chấp [biết một mà không biết hai] thì quanh đi quảnh lại chỉ biết những món mà họ được cho ăn, rồi hô khẩu hiệu... đòi loại bỏ tất cả những món ăn, Nguyên Vật Liệu & GIA VỊ mà họ không biết ăn, không thích, hoặc không biết cách sử dụng/không thưởng thức được cái hay của những NVL đó.
-
Đa Nguyên - Đa Dạng - Đa Chiều...
[QUOTE=taisaobuon;8893858]em thì thời gian coi con nhỏ (1 với 3 tuổi) đủ cực nhọc chưa cho phép chuẩn bị cầu kì hay tìm hiểu sâu sắc các món ăn hay gia vị...hy vọng sau này tụi nhỏ lớn hơn thì mình sẽ có tinh thần hơn :) thanks anh LD về sự chia sẽ công thức...
còn cái bà chị thuộc về kẻ hủ lậu, thiển cận, cố chấp [biết một mà không biết hai] đó làm em nhức đầu lắm rồi.... nói xin lỗi bả có làm gì cũng tự đắc tự mãn và chê người khác....nấu ăn thì rất ồn ào có nhờ mình giúp cũng nói trên đầu mình ....em cũng ko thìch giao du với lọai người này ...cái kiểu người vậy sớm muộn gì cũng khiến bà con bỏ chạy hết[/QUOTE]
:D
You're welcome, TSB.
BTW, mìn không có ý nói xiên nói xỏ ai trong Bếp này hết, chỉ muốn nêu ra cái si nghĩ của mìn mà thôi.
:cool:
Giống như Thời Kỳ Inquisition & Prohibition vậy đó mà. Nhiều người tự cho là mình có Chính Nghĩa rồi thì mặc sức Cấm Đoán người này người khác, bắt người ta phải "Giống Như" họ. :confused: :mad:
Mìn chỉ cho rằng [quan niệm] như vậy là Thiển Cận & Hủ Lậu [Cực Đoan and Quá Khích] mà thôi. :D
Nếu món ăn/Recipes của bạn thật sự ngon [thích hợp với tất cả mọi người]... why don't you just present it, and let the people decide for themselves?
Thời Gian sẽ cho ta câu trả lời chính xác "nhất". :cool:
-
Đa Nguyên - Đa Dạng - Đa Chiều...
[QUOTE=Happycooking;8894272]Lựu Đạn viết hay lắm ....:cheer :cheer
Nấu ăn là nghệ thuật. Đã cho nó là nghệ thuật là nó biến đổi không ngừng nghỉ. Ta không nên gò bó những vật liệu ta cho là phải có để làm món đó. Mà phải đột phá (break through), uyển chuyển, nhưng vẫn nắm vững cách nấu thì món ăn đó vẫn được xem là hoàn mỹ.
Người thưởng thức món ăn phải ung dung, không nên tự hào, cho mình là số #1 đả từng ăn chổ này chổ nọ nhưng thực tế họ nấu không ra hồn thì cũng như không. :D
Người biết nấu phải nắm vững nguyên liệu, và hiểu biết tánh chất của mỗi vật liệu . Khi nấu món nào lên, người biết thưởng thức sẽ hướng ứng rất cao vì họ đã nhìn ra [những tinh hoa] phía sau của món đó.
Quay về lại tánh con người cũng vậy. Khi mình thấy rõ ràng người đó xấu hoắc nhưng sao lại có vợ/chồng. :D Mình đẹp vậy sao lại hông ai để ý. Cho nên xấu với mình nhưng đẹp với người khác. Chớ không thế gian này sẽ loạn, mất quân bình. :D
Món ngon cho mình chưa chắc ngon cho người khác.
HC củng viết ý nghĩ riêng thôi. :cheer[/QUOTE]
Cám ơn "Cook Chảy" đã hưởng ứng cảm nghĩ này của mìn. :clap: Mìn chỉ nêu ra vấn đề thôi, chứ bàn vào chi tiết thì mìn không đủ tư cách bạn ạ. :innocent: Phải chờ những chefs/chuyên gia thực thụ như bạn vào phân tích cặn kẽ giùm hơn. :cool:
Bạn có nghĩ [như mìn] là những người sành [nấu] ăn thật sự [một cách "Có Nghệ Thuật", Văn Hoá & Khoa Học], càng học hỏi, nghiên cứu, và trau dồi... càng thấy họ còn quá nhiều điều [chưa biết] cần phải học hỏi thêm. Những người Biết Một Mà Không Biết Hai thì ngược lại, cho rằng mình đã nắm được bí quyết của vũ trụ, chỉ có món họ nấu ra mới là đỉnh đỉnh.
Ví dụ cụ thể:
Một người chef tầm cỡ, khi cater cho một buổi họp mặt/tiệc tùng... phải tìm hiểu, nghiên cứu xem thực khách gồm những ai, "Chủ Đề"/Ý Nghĩa/Mục Đích chính của buổi tiệc... để mà đưa ra những thực đơn thích hợp, trang trí cũng như chọn lựa Thức Uống (Wine)/MC/nhạc đệm sao cho phù hợp với khung cảnh/không khí của buổi tiệc.
Còn một chị chỉ biết nấu mỗi món bún riêu [no disrespect to Bún Riêu], cho dù làm chủ ba chục tiệm bán bún riêu... mà không hiểu biết gì về Nutrition, Winery, Vệ Sinh Thực Phẩm, Âm Nhạc, Nghệ Thuật... ai hỏi cũng chỉ đề nghị nấu bún riêu để đãi khách... thì chỉ là một người biết nấu bún riêu [thật giỏi] và khéo làm ăn thôi--chứ chưa phải là một Đầu Bếp đã đạt đến trình độ Nghệ Thuật [hiểu biết nhiều lãnh vực liên quan].
Mìn không dám coi thường/chê bai chị nấu bún riêu. Mìn chỉ "phản đối" khi chị ta [tự cho mình là Đầu Bếp Đại Nhân] đứng ra hô hào, tuyên dương Bún Riêu thành Quốc Bửu, An Nam Đệ Nhất Đĩa (One and Only), bắt tất cả người Việt chỉ được ăn, nấu, bán và mua Bún Riêu mà thôi, không được tìm hiểu những món khác. :mad:
Nói dài, nói dai, đâm ra nói dại... Mìn xin tạm dưng, chờ nghe ý kiến của các chefs khác. :cool: :innocent:
-
Đa Nguyên - Đa Dạng - Đa Chiều...
[QUOTE=Happycooking;8894494]HC đồng ý với suy nghĩ trên. :cheer
Càng đi xâu càng bao la . HC luôn nhắn nhủ mình là ..."Hảy cho mình ngu để còn cái mơi mà học".
Nói chi xa, HC gần đây đang ăn các loại grains, seeds, rices trên thế giới. HC ăn gần 20 loại và vẫn còn lúng túng khi đương đầu với nó. Đây chỉ là một phần của ngũ cốc thôi mà HC [phải] bỏ hông biết bao nhiêu thời gian để rèn luyện.
Sau khi ăn, rồi phải biết tánh của mỗi loại. Grain này có nên nấu theo dạng cơm hay là nấu theo dạng cháo, hay là hot cereals để cho phù hợp với cách ăn của mình không. Rồi phối hợp cách nào khi nấu để lúc ăn cho nó dễ tiêu, cho bộ tiêu hoá của mình. Rồi nhiều loại grain rất khó ăn và nấu rất lâu, mình phải kèm theo những roots veggie nào để kèm trong cái grain mình nấu.
Dạo trước HC cũng bỏ ra khá nhiều thời gian để tìm hiểu về cafe và trà. Mà chỉ biết những cái basic thôi. Vì nó củng nằm trong [lãnh vực] ẩm thực.
Hôm nay trao đổi với LD về tí bếp núc HC thấy rất vui. :cheer Nói chung người đầu bếp giỏi là phải biết khá khá vật liệu trên thế giới in general... Rồi người đầu bếp đó sẽ có cái hướng đi riêng cho họ như là chuyên về súp, khai vị, entree, dessert, ect... Chớ mà bao hết thì học sẻ không tới đâu.
Khi một người nào đó cho họ là giỏi về nấu ăn mà hông chịu lắng nghe và tìm tòi. Người này HC hông thích trò chuyện với họ vì họ sẻ làm cái tri kiến mình thấp đi và trao đổi cũng hông tới đâu. :D Vậy chẳng thà dữ hơi cho ấm tỳ.
Thôi HC về... :cheer Hôm nay nói cũng khá nhiều [rồi].[/QUOTE]
Cám ơn HC đã chia sẻ và phân tích/giải thích. :nodding:
Đúng vậy! Mỗi người chúng ta chỉ có thể chọn theo đuổi để đạt thành tựu tối đa ở một vài lãnh vực chuyên môn nào đó mà thôi. Trong ngành Y cũng vậy; mà ở những lãnh vực khác [như Kiến trúc, Nghệ Thuật, Khoa Học...], bao gồm Bếp Núc/Ẩm Thực cũng không ngoại lệ. Ở một mức độ nhỏ, một tiệm ăn gia đình (Mom & Pop Restaurant), thì người đầu bếp có thể kiêm nhiệm mọi vai trò. Nhưng ở một tầm vóc qui mô hơn, như @ Khách sạn [5 sao], Cruise Ships... thì nội chuyện đặt hàng, kiểm tra NVL... cũng đã có từng chuyên gia đảm trách rồi. Thức uống, Rượu, Trà & Cà Phê cũng phải có chuyên gia riêng; rồi còn thêm Bánh Mứt, Trái Cây, Hải Sản/Sushi và các loại Thịt Cá...
Chưa kể các chuyên gia về văn hóa/Tôn Giáo ["Sử Gia"] để tránh xảy ra những "tai nạn nghề nghiệp" đáng tiếc khi phục vụ các tín đồ tôn giáo thuần thành (Fasting, Hindu, Islamic, and Kosher Foods)... :jap: Rồi còn các nhà Nutritionist, các "Đông Y Sỹ" để cố vấn nhà bếp về chế độ dinh dưỡng của các món ăn, cũng như hậu quả/lợi ích của từng nguyên vật liệu được phối hợp theo các recipes... khác nhau. :smoke_2:
-
Đa Nguyên - Đa Dạng - Đa Chiều...
[QUOTE]taisaobuon wrote:
[QUOTE]Lựu Đạn wrote:
:D
You're welcome, TSB.
BTW, mìn không có ý nói xiên nói xỏ ai trong Bếp này hết, chỉ muốn nêu ra cái si nghĩ của mìn mà thôi.
:cool: [/QUOTE]
Anh LD, :)
Anh yên tâm. Eem cũng không nói siên ai trong VF này đâu, mà là bà chị dâu của em ngoài đời cơ ạ. lol ....Ngày truớc bả cũng hay qua nấu giúp mình mấy buổi tiệc. Mà ôi thôi, mình cũng làm thợ phụ chết cha lại còn nghe bả nổ banh nóc nhà. lolz ... Mà thật sự đúng như anh LD và anh HC nói... Về lĩnh vực nào cũng vậy, tìm tòi không bao giờ hết cái hay để học, chớ mà cứ nghe bả chửi người này ngu người kia dốt hay không biết thuởng thức thì thật bực mình.
(Example: khi họ nấu cháo lòng thích để riêng các món lòng để ăn, không thích cho vô nồi như her, hoặc là khi anh làm món bánh hỏi với thịt heo, rồi có da heo, nem nuớng, thịt nuớng... thì theo ý her là phải bỏ lên hết ăn mới ngon. Nhưng với một số người, người ta không thích bánh hỏi ăn với đồ chua hoặc thịt mà chỉ thích ăn với nem nuớng thì bà ta sẽ chê, rồi chửi họ ngu, không biết cách ăn ngay mặt ngay... Em không hiểu cái lối vậy là sao... Hoặc là bà ta làm nuớc mắm chấm, không cần biết ai nghĩ sao... luôn luôn rất là chua và cay... Nhưng khi người khác không ăn được, thì người đó lại bị chê là dốt không biết cách thuởng thức. :( ) ...
Cảm nhận như vậy rất nhiều lần, nói ra thì mất hoà khí, nhưng không nói thi mỗi khi họp mặt gia đình rất là ngộp... Nhịn mãi không xong, em cũng nói thẳng cho rồi, vì trong gia đình thì gia đình em là gia đình cuối cùng vẫn gần gũi chạy qua lại ăn uống chung với gia đình her... Còn mấy gia đình kia thì sợ cái miệng her quá không dám mời... Em thiết nghĩ đó là bài học cũng chính cho em và cho mọi người... Khi ta tìm hiểu hay học món ăn hay môn học nào đó hơn vài người thì cũng có một số người khác hơn mình. Nếu mình khoe khoang làm tàng thì sẽ khiến người trên kẻ dưới khinh ghét chớ có hay gì mà nổ phải không... Chi bằng như anh HC nói "nhận mình là ngu để còn có cái học mãi." :)
Đó cũng là chân lý. [/QUOTE]
Thanks for sharing, TSB. :innocent06:
Sorry to hear about your situation. :cool008: Anh nghĩ gia đình nào cũng có một số thành viên như vậy mà. Có thể trong lãnh vực bếp núc, chị dâu của TSB hơi khíu chọ như vậy, nhưng trong lãnh vực khác, thì lại có người khác [i, myself, for example], là kẻ "gàn dở"/Tự Cao Tự Đại thì sao?
Last but not least, i don't think HC just say "thà NHẬN", mà he meant: "Tự giác ngộ [Realized] rằng mình chỉ biết được bấy nhiêu... thì sẽ học hỏi được nhiều hơn." :icon_smile_big:
Nite!!! :mdr:
-
Đa Nguyên - Đa Dạng - Đa Chiều...
Quan Niệm/Triết Lý về ẩm thực cũng gần như một [phần] loại Tôn Giáo (Cult), nên cũng sẽ có những Ngộ Nhận:
[QUOTE][B]Các tôn giáo thường hiểu nhau một cách sai lạc[/B]
Trong nhiều quốc gia, các tôn giáo vẫn còn xa lạ với nhau, nghi kỵ lẫn nhau, hiểu xấu về nhau. Chẳng hạn, nghĩ đến Hồi giáo, người ta thường nghĩ ngay và chỉ nghĩ đến một tôn giáo thích bạo động, có vị giáo chủ nhiều vợ (đối với nhiều tôn giáo, đây là một gương xấu)… mà không hề biết đến những gì tích cực và siêu việt của tôn giáo này. Hay nghĩ đến đạo Cao Đài, các tín hữu những tôn giáo khác thường nghĩ đó là một tôn giáo «hổ lốn», thờ đủ mọi vị giáo chủ, chẳng ra đâu vào với đâu cả, mà không hề biết đến giáo lý thâm sâu và nhiệm mầu của tôn giáo này.
Tương tự như vậy, khi về Tây Ninh tìm hiểu đạo Cao Đài, tôi có gặp và trao đổi với nhiều đạo hữu Cao Đài bình dân mới nhận thấy rằng: hễ nghe nói về Thiên Chúa giáo, nhiều đạo hữu Cao Đài nghĩ ngay đến một tôn giáo cho phép ăn thịt chó - một con vật nổi tiếng trung thành, biết thương yêu, lại hiền lành và thông minh - một điều mà não trạng tôn giáo của họ không thể chấp nhận được [*1]. Thật là một cách hiểu hết sức méo mó và phiến diện về Thiên Chúa giáo, cho dù cũng có lý do của nó, vì Thiên Chúa giáo không cấm ăn thịt các con vật.
Chẳng có sự hiểu lầm nào mà không có lý của nó, thậm chí rất có lý nữa. Nhưng vượt qua được sự có lý của mình để đi đến chân lý, đi đến hiểu nhau, cảm thông nhau, yêu thương nhau là cả một sự «phá chấp», đòi hỏi phải có nhiều trí tuệ hơn là lý trí [*2]. Người khác tôn giáo với ta mà hiểu hay thông cảm được với tôn giáo của ta thì họ cũng phải «phá chấp», cũng phải vượt lên khỏi những lý lẽ của họ mới có thể hiểu ta được. Những lý lẽ ấy ta tưởng chúng là phổ quát, chung cho mọi người, nhưng thực ra chúng đã bị điều kiện hóa mỗi người mỗi khác, do nhiều yếu tố đặc thù làm nên mỗi con người, như lề lối suy nghĩ, sự giáo dục của môi trường xã hội, văn hóa, của tôn giáo, v.v… Cũng vậy, muốn hiểu họ, ta cũng phải «phá chấp» như thế, nghĩa là phải «lột xác» về mặt nhận thức luận. Phải đi vào trong tôn giáo, sống tôn giáo của họ mới có thể hiểu họ được.
Chân tính của một tôn giáo đôi khi được những người thuộc các tôn giáo khác xác định bằng những ý niệm kỳ cục như thế đấy! Không phải chỉ những người bình dân mới hiểu sai lạc về các tôn giáo khác, mà ngay cả những người trong giới lãnh đạo các tôn giáo nữa. Thật vậy, có được mấy nhà lãnh đạo tôn giáo này hiểu thấu triệt được một tôn giáo khác?
Chẳng hạn, nói tới Phật giáo, nhiều nhà lãnh đạo Kitô giáo hiểu đó là một tôn giáo có một cứu cánh rất tiêu cực, một tôn giáo quan niệm thế gian này là nguồn gốc phát sinh bất hạnh và đau khổ [*3]. Đang khi chính Đức Phật dạy rằng mọi đau khổ đều phát sinh từ tâm con người, từ cái nghiệp xấu mà con người tạo ra, có chỗ nào Phật nói rằng chúng phát sinh từ thế gian đâu? Nếu con người có tâm thanh tịnh và giũ sạch được mọi nghiệp chướng, thì lúc đó, dưới con mắt của họ, chính thế gian này lại là Quốc Độ Phật đầy trang nghiêm, tốt đẹp, hạnh phúc [*4]. Nghĩa là, Phật giáo chủ trương: chỉ cần thay đổi cách nhìn về mọi vật thì ta thấy mọi vật đều thay đổi, và Đức Phật đến là để giúp con người thay đổi cách nhìn ấy bằng sự giác ngộ hay kiến tính (thấy được bản thể chân thật của mình, đây là mục đích chính của Phật giáo). Nhờ vậy, họ nhìn thế giới bằng một cái nhìn mới, một cái nhìn không bị vướng mắc, không làm tù hãm tâm hồn họ, khiến họ cảm nghiệm được sự giải thoát, và tâm hồn họ đầy an vui: một cứu cánh như thế chẳng tích cực sao?
Thật vậy, cùng sống trong một cảnh ngộ như nhau, nhưng người giải thoát cảm thấy đó là Quốc Độ Phật, tâm hồn lúc nào cũng thanh thản, nhẹ nhàng, hạnh phúc, còn người chưa giải thoát thấy mọi sự chỉ là đau khổ phiền não, tâm hồn lúc nào cũng nặng nề chán nản. Những người này dù có sống ở thiên đàng đi nữa cũng không tránh được đau khổ phiền não:
[I]«Người vui thì cảnh cũng vui,
«Người buồn cảnh có vui đâu bao giờ». [/I]
Nhiều tôn giáo chỉ nhấn mạnh tới một thiên đàng mang tính khách quan, mà ít nhấn mạnh tới thứ thiên đàng chủ quan. Niết bàn của Phật giáo trước tiên phải là một thứ thiên đường chủ quan, hệ tại chính mình hơn là ngoại cảnh. Không có thứ thiên đàng chủ quan này thì chẳng có một thiên đàng khách quan nào là thiên đàng thực sự cả. Không thể có một thiên đàng đầy yêu thương cho những tâm hồn còn lãnh đạm, còn làm ngơ được trước những đau khổ của chúng sinh đồng loại. Có thứ thiên đàng chủ quan này, dù có ở địa ngục thì địa ngục cũng trở thành thiên đàng. Cứu cánh như thế không những tích cực, mà còn mang nhiều tính chủ động nữa.
NCK[/QUOTE]
-
Đa Nguyên - Đa Dạng - Đa Chiều...
[QUOTE=SaigonMyLove;8896172]Ông nói chuyện chén cờ tây ở đây coi chừng mấy người iêu chó nhảy tưng tưng bi chừ :lol: :hello:
Noí chứ, còn về chiện gia vị hay cách nấu ăn thì SG thấy mỗi người mỗi cách, không ai là the best cả. Khẩu vị mỗi người mỗi khác, làm sao mà có ai nấu 1 nồi phở cho thật ngon cho cả 20 chục người khách, chứ đừng nói là cả vài trăm. Người ăn mặn kẻ ăn nhạt, người thích mùi gầu bò, người chê oi :cry:
Còn chuyện xài món gia vị sao cho đúng cách, ăn sao cho đúng điệu thì chắc người biết ăn ai cũng fải biết vì đó là 1 trong nhưng điều căn bản của Dining Etiquette mà.
Nói chung lãnh vực nào vũng vậy, nhất là trong lãnh vực nấu ăn: người 70 còn fải học người 71 là vậy. Vì vậy 1 trong những show của Food Network mà SG thích nhất là Good Eat của ông Alton Brown please:
Happy New Year LD :hello:
:cheer[/QUOTE]
Hello anh SGML!! Cám ơn anh đã ghé thăm, chúc Tết và chia sẻ kiến thức. :icon_smile_big:
:hello:
Chúc anh chị, các cháu cùng gia quyến [và tất cả bà con in VF & người thân]một năm mới thật an khang và hạnh phúc, tài lộc dồi dào, vạn sự như ý... :D
Em sinh ra trước rạp Đại Lợi mà anh. :D Chưa ăn qua thịt chó mới là lạ. :cool: Thật ra em cũng không mê/ghiền gì thịt cầy, và cũng không đòi hỏi người khác phải thế này thế kia [hoặc phê phán văn hoá ẩm thực của người khác]. :innocent:
Dân Mỹ là dân dốt nhất [cộng thêm "thói" chủ quan, tự cao tự đại] trong lãnh vực ăn uống (Acquired Taste) mà. Mìn có viết một bài về cái thói Hipocrisy này. Nhưng lâu quá rồi, nên không tìm ra được. :innocent:
Nghe nói Cali mới thông qua luật cho bán thịt ngựa. Vậy thì giữa ngựa và chó khác nhau những gì? Xem phim War Horse, sẽ thấy [i think] ngựa là một loài động vật cũng rất thông minh, có tình có nghĩa [giống như chó].
Mìn nghĩ, nếu cho tụi con nít ở Mỹ nuôi gà làm pets, thì tụi nó cũng sẽ nhăn mặt la Ewwwwww khi cho nó ăn thịt gà. Mà thịt gà trong chợ [Mỹ] thì đã được chặt đầu, moi ruột, lóc da từ trong lò mổ rồi, được gói ghém, trình bày rất đẹp đẽ, lịch sự... đâu còn dấu tích gì của sự dãn man, tàn ác (Sát Sanh). Nếu tụi nhỏ nó biết rằng mỗi ngày ở HK giết hại bao nhiêu con gà, con bò... [nhiều khi dọn ra thừa mứa, đem đổ không hết]... thì tụi nó sẽ phải suy nghĩ lại khi "chê bôi" dân Việt mình [hay NH...] là dã man/mọi rợ... vì dám ăn thịt cầy. :cool:
Hy vọng những shows trên đài Foods Network sẽ mở mang kiến thức cho dân Mỹ trong lãnh vực thưởng thức các món ăn lạ hơn xưa. :Cap_PDT_01_20:
-
Đa Nguyên - Đa Dạng - Đa Chiều...
Như vậy, ít ra những TV tham gia chia sẻ về đề tài này cũng đã đồng ý rằng mỗi người có một khẩu vị [hoàn cảnh, điều kiện, nhu cầu...] khác nhau; mỗi NVL đều có cái hay cái dở của chúng [tùy lúc, tuỳ thời và tuỳ thực khách]; mỗi món ăn đều có lý do để tồn tại...
Ai mà khăng khăng cho rằng cái recipes của họ là đúng/chuẩn nhất, món ăn của họ là ngon nhất [và hay chê bai/tẩy chay các món khác]... là những người có thể giỏi nấu một số món nào đó, nhưng chưa thật sự là một người "Sành Ăn" chân chính [với lý tưởng Acquiring [Proven] Tastes/Dishes that are New to them. :cool:
Đây là mìn muốn nói Nghệ Thuật Vị Nghệ Thuật! Thành tâm thành ý muốn tìm hiểu, học hỏi [để mà] thưởng thức (Appreciate) những món ngon vật lạ ở trên đời [người khác rất mê, mà mình chưa "biết thưởng thức"]--không bị che mờ, lệch lạc (Distorted) bởi Cái Tôi (Ego) đáng ghét. :p
-
Đa Nguyên - Đa Dạng - Đa Chiều...
[QUOTE=SaigonMyLove;8896172]...
Còn chuyện xài món gia vị sao cho đúng cách, ăn sao cho đúng điệu thì chắc người biết ăn ai cũng fải biết vì đó là 1 trong nhưng điều căn bản của Dining Etiquette mà. :cheer[/QUOTE]
Như anh SGML đã khiêm tốn nêu ra. Mìn xin được "triển khai" thêm một tí. :cool:
Một số "gia vị"/đồ chua mà đa số các tiệm ăn đều có provide cho thực khách là:
- CHUA: Dấm, Đồ Chua (Pickled Chillies, Garlic, Cucumber...), Tương (Ketchup, Mustard...)
- NGỌT: Đường
- MẶN: Muối, Nước Mắm, Xì Dầu, Nước Tương...
- CAY: Tiêu, Tương Ớt, Sa Tế, Ớt Tươi, Ớt Bột, Washabi, Horse Raddish...
- BÉO: Mayonnaise, Cheese...
- TƯƠNG/SAUCE: Nước Mắm Chua Ngọt, Tương Đen, Sweet & Sour, BBQ Sauce, A1 Sauce...
Trừ hai NVL/Gia Vị căn bản là Muối và Đường [nguyên chất, không bị pha tạp] ra, thì tất cả những gia vị khác đều đòi hỏi một quá trình thử nghiệm, sàng lọc để có thể đạt được một khả năng/trình độ thưởng thức Acquired Taste đúng mức. :cool:
Ví dụ cụ thể hơn: Một người Tây Phương sẽ không có khả năng đánh giá Nước Mắm nào "ngon", NM nào "dở". Tuy rằng khẩu vị của mỗi người mỗi khác, Ngon & Dở chỉ có tính cách chủ quan/ý kiến, nhưng rõ ràng là sẽ có một số thương hiệu nước mắm được đại đa số những người biết/thích dùng NM ưa chuộng, đánh giá cao; một số NM bị chê, ít ai bỏ tiền ra mua--tương tự như Rược Chát (Wines). Vì đây là Acquired Taste, đòi hỏi người ăn/uống phải có một quá trình, bề dày kinh nghiệm tối thiểu nào đó, mới phân biệt/thưởng thức được cái ngon, cái [hương vị]đặc biệt của món/NVL này.
Để công bằng và dễ hiểu hơn, xin bàn về Ớt. Mới sinh ra, không ai biết/muốn ăn cay. Từ từ, vì bị/được cho ăn... nên mới quen dần, có thể ăn cay được. Có người ăn cay nhiều, có người ăn cay ít. Có người không thể thấy ngon, nếu thức ăn thiếu ớt [trong đó có mìn].
Nhưng để đạt đến trình độ nhận biết được nồng độ cay của ớt, hương vị đặc biệt của từng loại ớt, để chọn cho mình những loại ớt thích hợp [cho từng món ăn]... thì rõ ràng những người này phải rất là mê ăn ớt. Nói theo HC, là đã chọn cho họ hướng đi theo... Đạo Ớt. :nodding: Mìn nghĩ anh SGML là một trong những người này. :nodding:
Những "Tín Đồ Ăn Uống" như họ, mới đủ thẩm quyền để mà nhận xét, phê bình những món ăn, NVL/GV mà họ yêu thích. Vì theo mìn nghĩ, họ yêu thích những món ăn này thuần túy vì tâm hồn đam mê nghệ thuật [ăn uống], mê cái hay cái đẹp [sự hoàn hảo], yêu Chân Thiện Mỹ--Nghệ Thuật Vị Nghệ Thuật--mà không vì/cầu một mưu đồ [đen tối] để tư lợi/cầu vinh nào khác. :sign47: :sign47:
-
Đa Nguyên - Đa Dạng - Đa Chiều...
Nhiều món ăn đòi hỏi sự chuẩn bị cầu kỳ, phối hợp nhiều nguyên vật liệu, qua những kỹ thuật phức tạp... mới hoàn thành được tuyệt tác để đời.
Nhưng có nhiều người [dân Mỹ & Nhật] lại không chủ trương màu mè [như Pháp] hoặc phức tạp [nhu Tàu]. Họ thích thưởng thức hương vị của chính cái Nguyên Vật Liệu đó... Fresh & Raw [as little spcing as possible].
Giống như trái cây & các loại hạt/dầu, mỗi thứ thịt/cá đều có những loại đặc biệt, cho ta những huơng vị tuyệt vời, ngon hơn các loại khác cùng loại. Ví dụ Gà Mái Dầu, Gá Ác, Gà Rừng, Bò Kobe, Heo Rừng, Heo Sữa, Tuna, Bass... [chưa kể các loại thú rừng khác, ít người đã/dám ăn qua].
Từng con cá, từng con gà, heo, bò... đều có những "Cut"/Phần ngon dở khác nhau, tùy theo sở thích của mỗi người. Ví dụ: Phao Câu, Đầu, Mình, Cánh, Cổ, Fillet Mignon, Bắp, Đùi, Đuôi. Tim, Gan, Sách, Đầu Cá, Vi, Fillet or Sushi...
Người thích ăn thứ này, người mê ăn thứ khác. Chỉ có người cùng đam mê/Gu với nhau, mới có thể khách quan nhận xét cái nào ngon hơn cái nào mà thôi. Mìn không đủ kinh nghiệm để phán đoán, mìn chỉ phản đối những ai thích dè bỉu, chê bai những món ăn họ không thích mà thôi. :innocent:
Tóm lại, quan niệm của những người thích thưởng thức mùi vị của những NVL [mắc tiền, Tươi & Ngon...] thì ít có những recipes cầu kỳ, cho thêm quá nhiều muối và gia vị... Họ chỉ thích nấu nướng sơ sài, nêm nếm qua loa... không có nghĩa rằng Văn Hóa Ẩm Thực của họ đơn giản hoặc "quê mùa"?
-
Đa Nguyên - Đa Dạng - Đa Chiều...
[QUOTE=BadBond*;8898528]ngoại trừ đầu bếp sắp sửa nổi tiếng Badbond* (khoảng 100 năm nữa sẽ nỏi) :D
1- Bún bò Huế chấm mắm Tôm :D[/QUOTE]
Hello anh Bond!
:bye:
Thank you for sharing. :D
Chúc anh một năm mới gặp nhiều may mắn, van sự như ý và sẽ có bình water heater soon. :cool:
BBH là một một ăn đã và sẽ có chỗ đứng trên/trong Kho Tàng (Annal) Ẩm Thực của VN [cũng như Thế Giới]. LĐ đã có cơ hội, may mắn thưởng thức khá nhiều món ăn của nhiều nước/nền văn hoá mà BBH vẫn nằm trong my Top 20 Dishes/Bowls of most favorite food that i wouldn't want to live without [along side Bún Riêu]. :cool:
Tuy nhiên, trở lại post trước của mìn, có nhiều bà nội trợ @ VN, có thể đã làm giàu, sống nhờ vào nghề nấu BBH. Nhưng không có nghĩa là họ hiểu/biết hết về Nghệ Thuật Nấu Nướng [một cách tường tận/rõ ràng].
Mìn có thể vẫn mê tô BBH của họ bán/nấu, nhưng mìn vẫn sẽ phải "Stop"/Correct họ, khi họ [nhân danh Văn Hoá Ẩm Thực VN] để nhận định/chê bôi/đòi hỏi người khác/thực khách phải "thế này/thế kia"...
Xin được nói thêm về NVL sau, qua dẫn chứng, bàn về Âm Nhạc ở post sau. :happy17c:
-
Đa Nguyên - Đa Dạng - Đa Chiều...
[QUOTE=taisaobuon;8899924]da heo ...không có mấy người thích ăn...nhưng khi chế biến chiên hay sấy khô nhiều người rất mê và con bỏ lên đĩa bánh hỏi , có tí mắm, hành phi thì tsb ăn hoài ko ngán, rồi nhiều gd còn lấy ngâm dấm...ui chu cha...nhiều ông ăn nhậu đã thì thôi ...:D
cũng như rau răm bình thuờng không có mấy người thích ăn , mà khi có trứng vịt lộn hay cháo lòng thì rất ngon :D:D
riêng nói về con ngựa thì tsb cũng nghĩ nó rất thông minh bộ óc của nó to hơn con chó nên nó cũng ko kém chó chút nào ...nhưng thật ra đã là con người thì là ác nhất rồi...:( sat sinh nhiều quá nên thôi con gì bớt ăn thì đỡ cho con đó :D:D
:rolleyes:[/QUOTE]
Thanks, TSB. :cheer
Đúng vậy. Có nhiều thứ gia vị chỉ được sử dụng trong một số trường hợp/recipes nào đó, và chỉ thích hợp với một số NVL nào đó mà thôi [ví dụ như củ riềng, Thì Là, Sả...]. Mình không biết ăn, không biết thưởng thức, không biết cách dùng... không có nghĩa là những loại gia vị đó "vô dụng", không có giá trị.
Tiếc rằng nhiều người lại hay suy nghĩ, quan niệm theo lối "If we don't like it/them that probably means no one else will it/them either.":confused:
-
Đa Nguyên - Đa Dạng - Đa Chiều...
Đầu năm Nhâm Thìn, xin chúc tất cả các cô, dì, chú, bác, anh, chị, em, bằng hữu, bạn bè, đồng chí cũng như "kẻ thù" một năm mới thật nhiều may mắn, hạnh phúc và đạt được nhiều thành quả trên con đường công danh sự nghiệp...
Như đã lỡ hứa, mìn xin được tiếp tục chủ đề này, với anology về Âm Nhạc.
Mỗi dân tộc có một nền văn hóa [bao gồm những nhạc khí và giòng nhạc] khác nhau. Trong cùng một nền văn hóa, mỗi thế hệ sẽ có những bản nhạc tiêu biểu, ban nhạc được mến chuộng và những thể loại nhạc khác nhau. Một người ca/nghệ sỹ có thật nhiều khán giả mến mộ (Fan Cuồng) chưa hẳn là một nhà nghệ sỹ tài ba, hiểu rõ [tường tận] về Nhạc Lý.
Nói về Nhạc Lý [mìn có học qua sơ sơ], thì tất cả chỉ thuần túy là Khoa Học/Logics:
Nhạc, đại khái là một bản hòa tấu của những nốt nhạc (pitches) được liên kết với nhau trên nền một nhịp điệu [thường là cố định] nào đó. Dựa trên những nguyên tắc của nhạc lý ta có thể sáng tác ra những bản nhạc.
Những tần số (frequencies) rung/tác động, ảnh hưởng lên màng nhĩ của người nghe sẽ cho ta tông (Pitches). Thế giới văn minh ngày nay đã có một số những Nốt Nhạc căn bản được mọi người công nhận (Standardized), mà từ những nốt nhạc này, sẽ cho ra những Cung/Bậc và "Gam"... [có thể được giải thích vì sao, dựa vào nguyên lý "toán học"/Vật Lý đơn giản].
Hiện nay, chúng ta đã quen nghe một số nhịp điệu căn bản [i.e. 2/3, 3/4, 4/4, Boston, Cha Cha Cha, Slow Rock...]. Những nhịp điệu "Nhạc Tây" này, là do Tây Phương họ tự quyết định chọn để ghi chép/sáng tác nhạc, sau quá trình nghiên cứu, trình bày và thưởng thức âm nhạc. Chứ thiên nhiên (Nature's Rythm) chẳng có quy luật nào bắt ta phải theo những nguyên tắc đó cả.
Thật là vô lý, nếu ai đó tuyên bố, "Nốt Sol hay hơn nốt Đô; nốt Fa êm hơn nốt Mi..." Bạn có đồng ý với mìn ở điểm này không?
Bản thân từng nốt nhạc thật là vô tội (Neutral), tự nó chẳng nói lên điều gì cả. Như đã trình bày, chỉ khi được liên kết (đồng tấu, hòa tấu) với những nốt khác, chúng mới cho người nghe cảm giác được giai điệu hoặc gam (ba bốn nốt nhạc cùng đồng loạt được hòa tấu một lúc)...
Cảm giác thích thú của chúng ta về âm thanh (gam/giai điệu) nghe êm tai, có gây cảm giác phấn khích hay không... đều được hình thành từ "thói quen", nghe lâu... thành quen mà ra. Vì vậy mới có những thể loại nhạc được yêu chuộng một thời gian rồi thôi. Cũng như Đường vs Cà Phê và Ớt, một số gam, nghe lâu dần sẽ trở nên hay hơn. Nhạc Sến/Country Music dễ nghe hơn nhạc Jazz...
Nguyên Vật Liệu trong lãnh vực Âm Nhạc, có thể được xem như âm thanh của từng nhạc cụ. Mỗi một loại nhạc khí phát ra một loại âm thanh với những đặc tính/âm hưởng riêng. Chỉ những người có nhiều kinh nghiệm [và thính giác thật tốt] mới có thể thẩm định được tiếng đàn nào hay hơn tiếng đàn nào [just as one can tell/like which singer better than others].
Một anh nhạc công cho gánh cải lương không thể thẩm định cái hay cái dở của một bản nhạc rap. Mà cũng chẳng ai có thể nói/phán quyết được loại nhạc nào "hay" hơn loại nhạc nào.
Tuy là, nếu ta dùng khoa học, nhạc lý để mà phân tích, thì sẽ có thể phân định [ai uyên bác hơn ai]. Nhưng vì tất cả chỉ dựa vào thói quen và sở thích cá nhân của người nghe, nên tựu chung, vẫn chỉ là Ý Kiến, chọn lựa riêng của từng người.
Ai lớn lên với Cải Lương, [đa số] sẽ mê Cải Lương; kẻ lớn lên nghe Rap, [đa phần] sẽ mê Rap. :kidra:
-
Đa Nguyên - Đa Dạng - Đa Chiều...
Bạn nào cho rằng mìn nói chuyện dở hơi, hoang tưởng, không bao giờ xảy ra [trong xã hội văn minh hiện nay nữa], nhảm nhí, không đáng đem ra luận bàn... xin xem bản tin thời sự sau:
[B]Giáo sư Khổng Khánh Đồng nói: "Đã là người Trung Quốc thì phải nói tiếng Quan thoại chứ".
Ông cũng khẳng định: "Không nói được tiếng phổ thông, thì chỉ là đồ con hoang"...[/B]
[Quote]Hàng trăm dân Hong Kong đã tụ tập biểu tình dịp cuối tuần vừa rồi để bày tỏ sự phẫn nộ về phát ngôn của một giáo sư Trung Quốc, người gọi họ là 'con hoang' và 'đồ chó'.
Ông Khổng Khánh Đồng, dạy môn Trung Hoa học tại Đại học Bắc Kinh, vừa có cuộc phỏng vấn với website v1.cn, trong đó ông đưa ra một số nhận xét mà nhiều người Hong Kong cho là sỉ nhục họ.
Khi bàn về câu chuyện um xùm xảy ra trên tàu điện ngầm Hong Kong hôm 15/1, được ai đó ghi lại và tung lên mạng Youtube, về bất đồng giữa một nhóm người Hoa lục và một nhóm người Hong Kong, ông Khổng nhận xét: "Tôi biết nhiều người Hong Kong không coi mình là người Trung Quốc".[/Quote]
[URL]http://community.vietfun.com/showthread.php?t=793262[/URL]
Bởi vậy mới nói, người có bằng cấp, địa vị hoặc kiến thức [cao]... chưa chắc đã là người Hiểu/Biết Chuyện [Thật Sự]. Thời nào, ở đâu [xã hội or tổ chức nào]... cũng có những kẻ hủ lậu, cực đoan và quá khích.
-
Đa Nguyên - Đa Dạng - Đa Chiều...
Coi như đã tạm xong phần dẫn nhập/lý luận/dài giòng về Khẩu Vị & Sở Thích [Quan Niệm] của người ta về những Nguyên Vật Liệu và Gia Vị.
Xin được tóm tắt như sau: Hầu hết các loại động, thực vật, rau quả cho đến khoáng chất [ví dụ như Muối]... đều có những tác dụng, hiệu quả khác nhau... góp phần tạo thành thực phẩm [các món ăn] cho con người. Tùy theo điều kiện, hoàn cảnh và sở thích của từng cá nhân mà mỗi người sẽ đánh giá từng NVL ngon, dở khác nhau.
Cho dù hầu hết ai ai cũng cần, thích & tiêu hóa được Đường, nhưng sẽ rất là sai lầm, nếu chúng ta đưa ra một định lý: Đường ngon nhất, tốt nhất, bổ nhất... [cho tất cả mọi người, trong mọi trường hợp, ở mọi hoàn cảnh để pha chế tất cả món ăn...].
Nói rõ hơn, một cách khoa học hơn, thì ta phải xác định:
*** [B]Nấu cho ai ăn?[/B]
- Để biết rằng người đó có bị dị ứng gì không, họ thích ăn ngọt cỡ nào.. mà nếm cho phù hợp, hay phải dùng mật ong hoặc những chất ngọt [hóa học] khác.
*** [B]Nấu món gì?[/B]
- Để xem có thích hợp dùng Đường [cát trắng, phèn, thẻ..] hay không, hay phải dùng mật ong hoặc những chất ngọt [hóa học] khác.
*** [B]Ăn chung với những món gì?[/B]
- Vì một số thức ăn [như là trái cây] sẽ làm thay đổi độ ngọt của các món khác [ví dụ như bánh ngọt?], nên nhiều khi ta phải gia giảm một chút, hay là sắp xếp để dọn món nào ra trước. món nào ra sau...
*** [B]Thời tiết, mùa màng lúc đó ra sao?[/B]
- Vì nghe nói nhiệt độ không khí bên ngoài cũng sẽ ảnh hưởng đến màu sắc, độ cứng/mêm/sốp của một số món ăn [ví dụ như bánh bông lan, bánh Bò, bánh Trung Thu...]
Chỉ một NVL Đường [phổ cập, ai cũng thích] mà đã phải lệ thuộc vào bao nhiêu điều kiện, yếu tố "khách quan"/bên ngoài như vậy rồi, thì làm sao ta có thể tuyên bố [như đinh đóng cộ] là Món A, Món B hoặc món C là Thiên Hạ Đệ Nhất Kỳ Trân, ai ăn cũng phải thích, tốt cho tất cả mọi người?
Trẻ con thì chỉ bú sữa hoặc ăn những loại thức ăn [bột, xay sẵn...] thích hợp với chúng mà thôi; lên Bắc Cực mà mời nhau ăn kem thì hơi lạc lõng; ra sa mạc vào giữa trưa mà đòi cà phê nóng thì quá là lập dị...
Thành ra, từng NVL [Đường, Kem, Cà Phê nóng] cũng đã phải lệ thuộc vào hoàn cảnh, môi trường và sở thích của từng người rồi [để họ có cảm thấy ngon, thích ăn, hay tiêu hóa được hay không]. Huống hồ gì là các món ăn phải được chế biến, phối hợp với vô số những NVL và Gia Vị khác nữa [công thức pha chế/Recipes], thì lại càng phải tuỳ thuộc vào nhiều yếu tố khác nữa.
Ý mìn muốn nói là ta không thể phán một cách chung chung [như là Chân Lý] rằng:
- Món A, B, C ngon hơn X, Y, Z...
- Công Thức này ĐÚNG hơn Công Thức kia...
mà không xác định, nêu ra những yếu tố/điều kiện/hoàn cảnh... phụ thuộc khác [như đã nêu ra ở trên].
Xin hết! :cheer
-
Đa Nguyên - Đa Dạng - Đa Chiều...
Bạn nào cho là mìn nói bậy, khi phán rằng người ăn cảm thấy món ăn ngon hay dở [không phải chỉ tự bản thân món đó ngon hay dở mà còn] tuỳ thuộc vào background của người ăn, thời điểm ăn, hoàn cảnh và môi trường lúc đó... chắc đã quên những khi đang bị cúm, miệng đắng nghét, mũi khò khè... chén cháo/soup nóng [thêm tiêu & hành] sẽ hấp dẫn [và thích hợp] làm sao; ngược lại, đang bịnh mà cho ăn sò sống (Raw Oysters)... thì mìn chịu thua.
Mìn nhớ, khi còn ở trại tỵ nạn, đảo Ku Ku, lúc ban đầu, phải bán [vài chỉ] vàng [mang theo] để mua những lon cá mòi hộp nho nhỏ mà chia nhau ăn. Tên nào tên nấy [suy ra ai ai cũng vậy] ăn lấy ăn để, thấy nó ngon biết là bao nhiêu.
Mấy tháng sau, tàu của UNICEF và World Vision ghé lại, cho thuốc Ký Ninh (Quinil?) trị sốt rét, cứu sống cả đảo [lúc đó ngày nào cũng có người chết vì sốt rét]. Nhưng vì liều hơi cao, nên ai cũng bị ngất ngây con tàu đi... vì overdosed. Cùng lúc, họ lại đổ hết thực phẩm cứu trợ (đồ hộp, mì gói, gạo, trà, đồ khô đóng gói...) lên đảo, trước khi bỏ đi.
Lúc đó, những lon cá mòi to gấp ba bốn lần những lon mà trước đó phải bỏ tiền [gần hết gia tài] ra mua. Mỗi người được cho cả chục lon một tháng. Vậy mà mỗi khi đốt rác, bà con đem quăng vào lửa, nghe nổ cho vui, vì không ai ăn nổi nữa. Nghe mùi là muốn ói rồi. Sau này phải sấy cho khô, cho thật nhiều tiêu, hành, ớt vào, làm "cá chà bông"... mới tạm ăn được.
Mãi đến bây giờ, dù mỗi tuần đều chơi ít nhất ba ổ bánh mì Cali, mìn vẫn chưa bao giờ order BM cá mòi được. My/Our taste/Appetize for Sardine had been ruined, "forever".
Có lần mìn đi ăn Phở, mấy bà "chủ tiệm" cùng nhân viên bô bô, oang oang nói chuyện với nhau tả một cảnh @#@# [mà mìn không thể lập lại với ai khác, even trên đây] trong lúc mìn đang ăn tô phở [trong tiệm của họ]. Ruined my appetize at that time, and forever [as far as Pho is concerned]. Stupid dang b!ches!!!!! I never go back to that place, Phở 86 [next Hương Giang], again. Dumd @ss!!!!! :mad: :mad: :mad:
Hồi nhỏ mìn ăn dứa/khóm bị rát lưởi, khóc một giòng sông luôn. Never eat fresh pineapple again for a long time, except maybe on top of my pizzas. :D
Thành ra đừng nói tình trạng sức khoẻ/tâm lý không ảnh hưởng đến khẩu vị/khứu giác của mình [làm cho mình mất đi khả năng thưởng thức hương vị một cách chính xác và trung thực].
Còn ai khác có trải qua những tình huống tương tự như mìn không? :cool:
-
Đa Nguyên - Đa Dạng - Đa Chiều...
[QUOTE=hotmit;8904472]dễ mà mời party tới delay đợi ai cũng đói mèn bưng ra limit chút chút bảo đ?am món nào cũng hết sạch ai ăn cũng ngon, nên nhiều nhà han`g bưng ra cái dĩa to ơi là to có tí food ở trên đó :)
:)[/QUOTE]
Hello hotmit!
:hello:
Đúng rồi héng. :cheer Thành ra ngoài công thức, món ăn, người caterer giỏi còn phải xem xét nhiều yếu tố khác nữa. :D
Người Tàu chỉ trọng hương vị (Khứu Giác & Vị Giác); dân Tây (Pháp) còn chú trọng đến Thị Giác, Thính Giác [và đôi khi Xúc Giác nữa]; dân Nhật lại còn nâng nghệ thuật ăn uống lên đến hàng "Tôn Giáo" (Trà Đạo) nữa.
Có khi nào ăn một món ăn nào đó... luôn khiến bạn liên tưởng, nhớ đến một kỷ niệm, một người nào đó không? :cool:
-
Đa Nguyên - Đa Dạng - Đa Chiều...
[QUOTE=CheDauXanh;8905847]nếu có thì Mẹ là người được nghĩ đến nhiều nhất :D[/QUOTE]
Hello CĐX!
:hello:
Thành ra nhiều khi mình hơi bị thiên vị [vì cảm xúc che mờ vị giác] khi thích một món ăn nào đó không? :innocent:
-
Đa Nguyên - Đa Dạng - Đa Chiều...
Trong những posts trước, mìn đã nêu ra suy nghĩ của mìn, cho rằng chúng ta cảm thấy một số thức ăn ngon, dở, hấp dẫn hay muốn ói... có khi còn tùy thuộc vào tình trạng sức khỏe, tâm lý [thiên vị] của mình.
Văn Hóa & Tập Quán [thói quen] ẩm thực cũng sẽ làm cho chúng ta gần gũi, yêu chuộng một số NVL/món ăn mà người khác [nếu chưa quen] sẽ không ăn được [ví dụ như Nước Mắm, Cheese & Sữa].
Không những vậy, quá trình tiến hóa của chúng ta sẽ khiến cho một số chủng tộc có thể tiêu hóa những NVL mà các chủng tộc khác không tiêu hóa [một cách hữu hiệu] được. Những người quen ăn gạo sẽ không hạp với mì (Bánh Mì, Mì Gói); ngược lại, ai quen ăn mì, sẽ không thích hợp chuyển qua ăn gạo [tỷ dụ như dân Tây]. Có người không tiêu hoá chất bổ của Sữa Tươi được.
Cũng như Âm Nhạc, khả năng nhận biết "Ngon Dở" còn tùy thuộc vào khứu giác & vị giác của từng người. Có người có cả triệu tế bào ghi nhận mùi hương (Sensory Cells) trong mũi [so với chó có cả trăm triệu]; có người có hàng ngàn tế bào vị giác trên lưỡi. Cho nên có người rất thính mũi; có người vị giác rất nhạy bén; có người mũi bị điếc [like meself]...
Cho nên thông thường những người đầu bếp giỏi có khứu giác và vị giác nhạy bén hơn chúng ta. Và không phải ai ăn cùng một tô phở cũng sẽ cảm thấy hương vị tương tự như nhau. :innocent:
Post tới, mìn sẽ xin bàn về Nguyên Vật Liệu một cách cụ thể hơn: We Are What We Eat! :cheer
-
Đa Nguyên - Đa Dạng - Đa Chiều...
Sorry. Trước khi nhảy qua đề tài mới, "You Are What You Eat", mìn xin được dẫn chứng, đưa ra vài trường hợp tiêu biểu [về giá trị/hương vị Thật Sự của các NVL/Món Ăn] để các bạn suy nghĩ, mổ xẻ và phân tích giùm nha:
- Hồi nhỏ, khi đọc chuyện Trạng Trình và Chúa [Trịnh?]... đến đoạn "Tượng Lo", Chúa ăn tương [một món ăn bình dân, rẻ tiền... mà lại khen ngon, lấy làm thích thú. Ít ai hình dung, tưởng tượng được tại sao. Đúng không?
Bây giờ, qua đến Mỹ [hay giàu có, sung túc hơn], thịt cá thừa mứa... lâ lâu chúng ta lại đâm ra thèm tương chao. có đúng không? :innocent:
- Khi mới qua OC, Cali, bún riêu còn mắc hơn phở; bây giờ ở Arizona, đĩa rau muống xào quí hơn thịt bò "bít tết". Một nhà hàng, thương gia Nhật mới mua [đấu giá một con cá Thu với gía $2,000.00-$3,000.00 một pound [$800,000.00 USD cho con cá). Gói xôi bên Cali mắc bằng cái hamburger [loại on sale]; một thùng chôm chôm dưới hai ký bán giá $20.00...
Suy ra, cái gì thừa mứa quá thì đâm ra bị rẻ rúng, xem thường; cái gì khan hiếm thì tự mhiên trở nên có giá, được săn lùng.
Thật sự, các NVL/Món Ăn đó ngon dở ra sao... thì còn hậu xét. :cool:
-
Đa Nguyên - Đa Dạng - Đa Chiều...
Thành Ngữ HK có câu: You Are What You Eat.
Hiểu về nghĩa đen, thì cũng tương tự như câu: Ăn Gì Bổ Nấy [của VN]. Tuy không hoàn toàn chính xác [một cách khoa học] 100%, nhưng cũng có những cái đúng, lý lẽ nào đó có thể hiểu được.
Theo kinh nghiệm ăn/nhậu thú rừng của mìn [qua mấy trăm lần đi săn] thì rõ ràng những loại chim ăn tạp, ăn cua còng, cá biển... sẽ hôi hơn là những loại chim ăn trái cây, ngũ cốc; thịt Nai ngon/thơm hơn thịt Bò; thịt Heo nuôi để bán thì không thể so sánh với heo rừng được [trừ loại Heo Rừng chuyên ăn rác rưởi, xác chết]; thịt Chồn Hương [chuyên ăn Mít hoặc trái cây] ngon hơn thịt Chồn Đất chuyên ăn cá, cua & còng; còn Cá Tra [nuôi kiểu bắc cầu] thì khỏi nói, ai cũng hiểu tại sao phải để qua hồ riêng một thời gian dài, trước khi làm thịt]...
Không phải tự nhiên mà Bò Kobe bán mấy trăm/ngàn đồng một pound. "Gà Đi Bộ"/Farm Raised chicken bán mắc hơn gà công nghiệp. Cá Salmon biển mắc hơn Salmon công nghiệp...
Xưa nay, dân Á Đông rất quí bao tử Nhím, vì cho rằng loài thú này chỉ ăn những loại dược thảo quý hiếm, bổ ích. Mìn cũng bắn qua [vài con, ở các đảo hoang @ Nha Trang và Alaska] và ăn thử nhiều lần, tuy không thể chứng thực được công dụng trị liệu của thịt nhím [or BT Nhím], nhưng những con ở Nha Trang [nấu đúng cách, với thuốc Bắc], ăn cũng rất ngon còn mấy em @ Alaska, dọc xa lộ ven đường [do mìn tự BBQ], thì ăn tàm tạm thôi.
Thành ra, rõ ràng là hương vị của các loại thịt, cá... tuỳ thuộc rất nhiều vào chế độ ăn uống của chúng. They taste like what they ate! :D
-
Đa Nguyên - Đa Dạng - Đa Chiều...
Mìn muốn 8 tiếp về quan niệm, văn hoá, tập tục, luật lệ... gò bó, xâm phạm đến quyền [nghệ thuật] tự do chọn lọc và chế biến thức ăn [theo từng cảm nhận, kẩu vị của mỗi người].
Nhưng lại mới nhớ ra một số chuyện liên quan đến tâm tình ảnh hưởng đến khẩu vị ra sao, nên xin nêu ra để các bạn chỉ giáo giùm.
Về rượu, tàu có câu: "Tửu Phùng Tri Kỷ, Thiên Bôi Thiểu"... nghĩa là Rượu Ngon Phải có Bạn Hiền...
- Mìn thì quen ăn một mình rồi [đi tiệm hay ở nhà gì cũng vậy]. Nhưng có một số người thì không thể ăn [nhất là cơm tối] một mình được. Họ nói buồn lắm. Nhất là những ông bà cụ đã lớn tuổi [cỡ chú bác mìn].
Bạn nghĩ sao về chuyện này? Bạn cần phải có người ăn chung, mới thấy bữa ăn ngon miện [hơn] không?
-
Đa Nguyên - Đa Dạng - Đa Chiều...
[QUOTE=FourSearch;8912876]món nầy vừa bỗ vừa ngon nè,,
[URL]http://community.vietfun.com/showthread.php?t=686010[/URL][/QUOTE]
Nếu đưa đề tài ăn thịt Chó ra các diễn đàn nước ngoài, thì còn nhiều tranh cãi, chê bai, chửi bới nặng nề hơn nữa.
Mìn lâu rồi không ăn thịt Chó, dứt khoát không bao giờ làm thịt pets để ăn. Hồi nhỏ, mìn còn nhớ khi con chó Berger[?] bị bán, nó ứa nước mắt khi bị bắt đi.
Hồi về lại VN, mìn có helped rehab một con Berger khác [bị liệt vì cứ ăn rồi nằm sàn gạch bông]. Khi dẫn ra đường, gặp một con chó khác [Fox?], nhỏ cỡ Chihuahua, nó sợ co rúm người, són đái ra đường... khi bị con kia sủa.
Sau này, vì quá bận, mà nhà không tiện giữ, mới trả lại cho chủ cũ của nó. Một hôm, mìn ghé thăm nhà đó, một đàn Berger [ba, má, anh chị em của nó] xúm lại tính thịt mìn. Một mình nó nhảy chồm lên, đè đầu nguyên đàn, bắt tụi kia xếp re hết. I was so proud. :cool:
Anyway, nhưng cũng không có nghĩa là mìn sẽ khinh khi, chê bai những người ăn thịt Chó.
Mìn sẽ chỉ đề nghị phải có một kế hoạch, phương pháp chăn nuôi Chó Thịt [ví dụ như giống Chó Hoang/Rừng Dingo ở Úc] cho hợp pháp [Vệ Sinh, Nhân Bản] và sẽ xử tội thật nặng những kẻ vô lương tâm chuyên đi bắt trộm Chó [pets] để bán cho đầu nậu làm thịt. Chuyện này thì mìn chống đối, phỉ nhổ 100%.
Ai đả kích ăn Thịt Chó, nên xét lại những Đạo Giáo cấm người ta ăn Thịt Heo, Thịt Bò... để thấy được cái perspective của người bị cấm như thế nào. Bạn nghĩ sao nếu Recipes của bạn hoàn toàn không có thịt Heo, thịt Bò? Bạn có đồng ý chuyện cấm ăn thịt Heo, thịt Bò [hoặc Thịt & Cá nói chung] không?
Nếu con bạn nuôi một con Cá Chép làm pet, thì "nó" sẽ rất buồn, nếu bạn làm thịt CON CÁ NÀY. Nhưng không có nghĩa là chúng ta không thể không ăn thịt Cá Chép [vì như vậy là bất nhân... blah blah blah].
Ai cũng có lý do chính đáng để không ăn những thứ bị [xã hội, tôn giáo, văn hoá CỦA HỌ] cho là xấu xa (Taboo). Nhưng tại sao các sắc dân khác, tôn giáo khác [và những người khác] lại không thấy như vậy?
Bây giờ Cali đã cho bán thịt Ngựa. Bạn có nghĩ là loài Ngựa ngu si, vô dụng, không [giá trị] bằng loài Chó không? Xưa nay, Chó vs Ngựa, con nào có giá hơn? Được vinh danh hơn? :indifferent24:
-
Đa Nguyên - Đa Dạng - Đa Chiều...
Sáng giờ làm hai ve, nên xin được chuyển qua bàn về uống rượu/dẩm chẩu.
Nhiều bợm nhậu ở VN [mìn đã nhậu chung trong thời gian về thăm VN, from 90-94], thường tự hào là uống rượu nhiều hơn uống nước, mỗi ngày phải vài xị ba-xi-đế [hoặc cuốc lủi] để đưa mồi, nếu không làm vài lít bia hơi, chục chai bia ngoại [Tiger hoặc Heineken].
Nhưng theo mìn nghĩ, trong huyết quản các bợm này, tuy là cồn nhiều hơn máu, nhưng chưa hẳn là họ đã hiểu/biết/phân biệt được thế nào là rượu ngon [những hương vị đặc biệt], thế nào là bia dở ["kém chất lượng"].
Nhiều người chỉ đòi uống Heineken, ở VN hay qua đến nước ngoài cũng vậy. Nhưng có biết/thử qua những loại bia [làm bằng nhiều hương liệu/NVL] khác chưa? Nếu chưa trải nghiệm, so sánh qua, tập làm quen với nhiều loại bia, nhiều recipes khác nhau... thì làm sao có thể khẳng định được bia nào ngon hơn bia nào? Nhiều khi mình chưa quen hương vị đó/khác thì sao?
Về rượu cũng vậy. Theo mìn thấy. Nhiều người uống rượu như "uống nước lã", chỉ cốt chứng minh tửu lượng họ cao mà thôi. Nốc ừng ực hết chung này, qua chung khác. Nhưng họ có bao giờ thật sự ngưng lại... để khứu giác & vị giác cảm nhận hết những hương vị cay nồng, thơm hắc... của những ly rượu đó chưa?
Những bợm này, chỉ uống đế, mà thật ra [đa phần] là cồn pha đường và nước lã... thì làm sao mà biết được hương vị của bao nhiêu loại rượu trên đời này ngon dở ra sao? Nhưng họ sẽ sẵn sàng cho rằng họ "biết uống rượu" hơn mìn và các bạn... vì họ uống rượu nhiều hơn mìn uống nước lã [which is true].
Nhiều lúc thấy họ [thách nhau] pha XO với soda và coke mà uống [cho đến khi xỉn thì thôi]... mìn hơi thấy uổng NVL XO. Nói thật ra, pha cocktail kiểu đó, chỉ cần Alcohol là được rồi, VSOP cũng đã quá đạt. XO mà làm chi. Chỉ phí của giời mà thôi. Uống XO thì không nên uống shots [trừ khi mình quá dư tiền, không thèm sài VSOP]. :cheer
-
Đa Nguyên - Đa Dạng - Đa Chiều...
[QUOTE=dkmd;8913263]Hello LD và các bạn,
Năm mới xin gởi đến quí vị và gia quyến một năm an khang, thịnh vượng và hạnh phúc!
LD nghe nick thì thấy hơi sợ sợ ...nhưng bài rất hay và mô tả khá chính xác tâm lý ẩm thực !
Ẩm thực là một nghệ thuật! Vì chỉ có nghệ thuật là "vô hạn" từ cách chuẩn bị NVL, quá trình hình thành các tác phẩm, tâm lý, môi trường, hoàn cảnh ...không gian, thời gian và sức khoẻ ..vv... tất cả góp phần vào việc tạo nên một tác phẩm nghệ thuật .
Cái hay và cũng là cái "dỡ" của nghệ thuật là chúng không ngừng biến hoá, và cho dù là một đầu bếp/một nghệ nhân giỏi đến mức nào cũng không có cách nào tạo nên/hoàn thành ...2 tác phẩm "exactly the same" được, đây là yếu tố căn bản của nghệ thuật ...vì thiết nghĩ ...cho dù một tác phẩm có hay, có ngon, có đẹp đến mức nào...mà được "copy" exactly hoặc lập đi / lập lại đặt biệt là rặt khuôn ...thì không còn là nghệ thuật và dể tạo nên sự nhàm chán, không còn "unique" của nó!
Lấy ví dụ như các tranh của các danh họa nổi tiếng như Picaso, Monet ...các học giả nghệ nhân chỉ mơ được chiêm nguỡng và sẳn sàng bỏ ra hàng triệu để mong được sở hửu những của quí vô giá ...nhưng đối với đôi mắt "mù" art của mình thì chúng "nguyệt ngoạt" và "màu mè" quá...hihi
Cũng giống như các cụ xưa thường nói khi ăn loại gia cầm : "Nhứt phao câu, nhì âu cánh"...hoặc các vị còn cho rằng ..."chết xuống Âm phủ" ...có còn sướng hơn ...
Còn đối với các thầy về "cầy" hoặc "giả cầy" ...thì NVL "mẽ" (món mà nhìn qua, cũng hơi lợm giọng...) không thể thiếu nếu muốn đúng "gout" (nói theo tiếng tây của anh LD, chứ hổng phải ngôn ngữ nhà thuốc ...là què ngón chân cái...hihihi)...nói đến "mẽ" thì còn có thuyết cho rằng ...nên tránh xa mí cô có kỳ....vì giống này tuyệt kỵ với quí vị này....không biết bạn LD nghĩ sao và thuyết này ?
Cũng nên nói thêm chút về cảnh quang, hay môi trường ẩm thực ...đa số người Hoa nói riêng và Á châu noí chung...thích ăn uống. đàm đạo, khua chiên, khỏ chén...khi thưởng ngoạn, đặc biệt là các tiệc cưới, hay là điểm tâm (dimsum)...kể cũng vui với người mình...còn đối với mấy tên bạn Ngoại của mình thì ko biêt sao....hihihi
Còn phải kể chút về việc phân giai, kể cấp trong nghệ thuật ẩm thực...có người thì phải vô "cao lâu", Phở "máy lạnh"....kẻ thì thích "gánh hàng rong" và các quán "cóc" ở viã hè, xó chợ ...
Dài dòng chút "Mừng xuân, nâng chén ta chúc Nhân gian..."
"Một trà, một "dzịu", một đàn bà
Ba cái lăng nhăng, cứ quấy ta ..."
bạn ta,
đ[/QUOTE]
Hello bạn dkmd!
:hello:
Cám ơn bạn đã góp phần diễn giải và chia sẻ với mìn [cùng các TV khác] về đề tài này. :cheer
Mong rằng những bạn khác cũng sẽ tham gia cùng chúng ta, thì càng ngày sẽ càng có nhiều thông tin bổ ích và giá trị thêm nữa. :clap:
Bạn nhắc mìn mới nhớ. Nấu Rựa Mận thì phải có Mẻ (Hèm?). Mà cái này mìn nhớ mài mại thì chẳng qua là "cơm thừa canh cặn" [cho Heo ăn], để lâu ngày mà thành, đúng không?
Cũng như bánh bao, bánh mì, bia... đều nhờ vi khuẩn (Bacterium/Yeast) tạo ra[?]. Nói chung là Fermentation[?].
Thấy trên Discovery Channel & Geographic... chiếu về những bộ tộc ở Amazon River [hay @ New Guinea] họ làm "rượu" bằng cách nhai củ gì đó, rồi nhổ lại vào thau... Chờ dăm ngày ba bữa, thì mang ra uống chung.
Mới nhìn thì thầy gớm thiệt. Nhưng nghĩ lại, Mắm, Da-Ua (Yogurt), Cheese [and Beer]... đều do quá trình Lên Men/Bị Chua tạo thành. :cheer
-
Đa Nguyên - Đa Dạng - Đa Chiều...
[QUOTE=dkmd;8913263]...
[B]Ẩm thực là một nghệ thuật! Vì chỉ có nghệ thuật là "vô hạn" từ cách chuẩn bị NVL, quá trình hình thành các tác phẩm, tâm lý, môi trường, hoàn cảnh ...không gian, thời gian và sức khoẻ ..vv... tất cả góp phần vào việc tạo nên một tác phẩm nghệ thuật.[/B]
Cái hay và cũng là cái "dỡ" của nghệ thuật là chúng không ngừng biến hoá, và cho dù là một đầu bếp/một nghệ nhân giỏi đến mức nào cũng không có cách nào tạo nên/hoàn thành ...2 tác phẩm "exactly the same" được, đây là yếu tố căn bản của nghệ thuật ...vì thiết nghĩ ...cho dù một tác phẩm có hay, có ngon, có đẹp đến mức nào...mà được "copy" exactly hoặc lập đi / lập lại đặt biệt là rặt khuôn ...thì không còn là nghệ thuật và dể tạo nên sự nhàm chán, không còn "unique" của nó!
Lấy ví dụ như các tranh của các danh họa nổi tiếng như Picaso, Monet ...các học giả nghệ nhân chỉ mơ được chiêm nguỡng và sẳn sàng bỏ ra hàng triệu để mong được sở hửu những của quí vô giá ...nhưng đối với đôi mắt "mù" art của mình thì chúng "nguyệt ngoạt" và "màu mè" quá...hihi
Cũng giống như các cụ xưa thường nói khi ăn loại gia cầm : "Nhứt phao câu, nhì âu cánh"...hoặc các vị còn cho rằng ..."chết xuống Âm phủ" ...có còn sướng hơn ...
Còn đối với các thầy về "cầy" hoặc "giả cầy" ...thì NVL "mẽ" (món mà nhìn qua, cũng hơi lợm giọng...) không thể thiếu nếu muốn đúng "gout" (nói theo tiếng tây của anh LD, chứ hổng phải ngôn ngữ nhà thuốc ...là què ngón chân cái...hihihi)...nói đến "mẽ" thì còn có thuyết cho rằng ...nên tránh xa mí cô có kỳ....vì giống này tuyệt kỵ với quí vị này....không biết bạn LD nghĩ sao và thuyết này ?
[B]Cũng nên nói thêm chút về cảnh quang, hay môi trường ẩm thực ...đa số người Hoa nói riêng và Á châu noí chung...thích ăn uống. đàm đạo, khua chiên, khỏ chén...khi thưởng ngoạn, đặc biệt là các tiệc cưới, hay là điểm tâm (dimsum)...kể cũng vui với người mình...còn đối với mấy tên bạn Ngoại của mình thì ko biêt sao....hihihi[/B]
Còn phải kể chút về việc phân giai, kể cấp trong nghệ thuật ẩm thực...có người thì phải vô "cao lâu", Phở "máy lạnh"....kẻ thì thích "gánh hàng rong" và các quán "cóc" ở viã hè, xó chợ ...
Dài dòng chút "Mừng xuân, nâng chén ta chúc Nhân gian..."
"Một trà, một "dzịu", một đàn bà
Ba cái lăng nhăng, cứ quấy ta ..."
bạn ta,
đ[/QUOTE]
Xin được 888 tiếp với bạn dkmd về Văn Hoá Ẩm Thực của Ta vs Tây. :D
Theo mìn thấy, người VN và người Hoa chú trọng về Khẩu Vị là chính. Trong nhà, hay ở tiệm, trừ những "Nhà Hàng 5 Sao"/Hongkongese [đã bị ảnh hưởng/Lai Tây], thì dân Ta không quan tâm đến cách trang trí [phối hợp màu sắc, ánh sáng, cây cảnh...] cũng như trang phục của các nhân viên phục vụ (Uniform Codes), kể cả cung cách phục vụ thường rất là ồn ào, thiếu/bất lịch sự [theo tiêu chuẩn Tây Phương]...
Nhiều đại gia/COCC ở Sài Gòn/Chợ Lớn, khi rủ nhau đi ăn [để "ăn" thật sự, chứ không phải đãi tiệc/Showoff], thì lại hay đưa nhau đến những quán cóc, nằm trong hẻm, trong hóc, hoặc ở lề đường [do những "đầu bếp tự phát"/chưa có nhiều vốn/khách...
Đó cũng là một cái hay. Chính vì khả năng phân biệt được "Chân Thiện Mỹ", ngon vs dở của các món ăn, bất cần xuất xứ/thân thế của đầu bếp, mà những người có thực tài mới có khả năng vươn lên, biểu diễn, phục vụ cho thực khách [và trở thành sung túc, nổi tiếng hơn, đúng với khả năng của họ].
Tiếc rằng trong một số lãnh vực khác, dân [VN] Ta không có thói quen tạo điều kiện/nâng đỡ Mầm Non/Nhân Tài... để họ có thể phát huy Năng Khiều Bẩm Sinh--vì lòng đố kỵ nhỏ nhen, hay vì thiếu khả năng thẩm định Thị vs Phi, Chân vs Giả... thì mìn không dám chắc/phán. :innocent:
-
Đa Nguyên - Đa Dạng - Đa Chiều...
Nìn xin được giải thích [suy nghĩ của mìn] tại sao trong vấn đề ăn uống mà còn có "Chính Trị" [phân chia giai cấp, thân sơn bạn thù, lợi hại...] nhe. :D
Như đã nói ở những posts trước, một người có tâm hồn ăn uống/nấu nướng thì chỉ đánh giá các món ăn hoàn toàn dựa trên cảm nhận của khứu giác, vị giác [đôi khi thị giác]... chứ không màng đến chuyện thị phi chẳng liên quan gì đến món ăn đó. Nghệ Thuật VỊ Nghệ Thuật. Họ chỉ muốn ăn ngon mà thôi--không có "Mưu Đồ"/Agenda gì khác.
Ngược lại, như thành ngữ có câu, "... Hai Cô Ca Sỹ/Bầu Sô Có Yêu Nhau Bao Giờ", hai người Đầu Bếp/Chủ Nhà Hàng không dễ gì thích [đồ ăn của] người kia. Nếu mà có cạnh tranh nghề nghiệp/thương mại [hoặc "Danh Tiếng"/Popularity Contest] nữa, thì lại còn ghét nhau hơn. Từ [sự ganh ghét] đó, mới đâm ra đố kỵ, hờn giận và nạnh tỵ nhau thôi.
Ngoài ra, nếu việc nấu ăn là là "Nồi Cơm" [công việc kiếm tiền, để làm giàu] thì sự cạnh tranh còn khốc liệt và dơ bẩn hơn nữa. Họ sẽ không từ bỏ bất kỳ thủ đoạn nào để bôi nhọ, phá hoại công việc/uy tín của đối phương. Nhiều khi những lý tưởng cao cả, tốt đẹp như là: Bảo Vệ và Phát Huy Văn Hoá [Ẩm Thực] Dân Tộc, Yêu Tổ Quốc - Yêu Đồng Bào, Quê hương Là Chùm Khế Ngọt... blah blah blah chỉ được họ sử dụng để thần thánh hoá, lý tưởng hóa và quan trọng hóa cái công việc mà họ vẫn làm... để kiếm cơm/tư lợi mà thôi. :rolleyes:
Có kẻ sẵng sàng chụp mũ cho đối phương [hoặc những ai không ủng hộ họ] là Mất Gốc, Quên Nguồn, Phản Bội Dân Tộc... blah blah blah... nhưng chính họ đã nhập tịch vào quốc gia khác, con cái họ đã không còn coi VN là quê hương của chúng nữa rồi. tất cả chỉ để bôi nhọ nhau... đặng kiếm tiền mà thôi.
Đối với những đầu nậu này, thì vấn đề không phải là món ăn đó có thật sự làm giàu cho [Văn Hoá] quê hương hay không, có thật sự xuất sắc, hợp với khẩu vị/túi tiền đồng hương hay không... mà đối với họ, điều quan trọng là họ có thể dựa vào món ăn này mà phất lên, Vinh Thân Phì Gia được hay không. :mad:
Thành ra, nghe vậy mà không phải vậy. Nhiều khi thấy họ tung hô Bún Riêu quá, mình cũng nên nhìn lại, xem thử họ thật tâm mê thức ăn thuần tuý dân tộc, yêu văn hóa quê hương... hay chẳng qua họ không biết nấu món ăn nào khác... nên phải ép/hô hào mọi nhười phải ăn cái món mà họ biết nấu [để họ có thể tư lợi] mà thôi. :rolleyes:
Theo những người này, món nào, do người khác nấu cũng độc hại, không tốt, không ngon. Chỉ có món họ nấu cho bạn là ngon, bổ, rẻ... mà thôi.
-
Đa Nguyên - Đa Dạng - Đa Chiều...
From Live Science:
[QUOTE][B]Sugar Should Be Regulated As Toxin, Researchers Say[/B]
[COLOR=#696969]
By Christopher Wanjek | LiveScience.com[/COLOR]
A spoonful of sugar might make the medicine go down. But it also makes blood pressure and cholesterol go up, along with your risk for liver failure, obesity, heart disease and diabetes.
Sugar and other sweeteners are, in fact, so toxic to the human body that they should be regulated as strictly as alcohol by governments worldwide, according to a commentary in the current issue of the journal Nature by researchers at the University of California, San Francisco (UCSF).
The researchers propose regulations such as taxing all foods and drinks that include added sugar, banning sales in or near schools and placing age limits on purchases.
Although the commentary might seem straight out of the Journal of Ideas That Will Never Fly, the researchers cite numerous studies and statistics to make their case that added sugar — or, more specifically, sucrose, an even mix of glucose and fructose found in high-fructose corn syrup and in table sugar made from sugar cane and sugar beets — has been as detrimental to society as alcohol and tobacco.
[B]
Sour words about sugar[/B]
The background is well-known: In the United States, more than two-thirds of the population is overweight, and half of them are obese. About 80 percent of those who are obese will have diabetes or metabolic disorders and will have shortened lives, according to the UCSF authors of the commentary, led by Robert Lustig. And about 75 percent of U.S. health-care dollars are spent on diet-related diseases, the authors said.
Worldwide, the obese now greatly outnumber the undernourished, according to the World Health Organization. Obesity is a public health problem in most countries. And chronic diseases related to diet such as heart diseases, diabetes and some cancers — for the first time in human history — kill more people than infectious diseases, according to the United Nations.
Less known, and still debated, is sugar's role in the obesity and chronic disease pandemic. From an evolutionary perceptive, sugar in the form of fruit was available only a few months of the year, at harvest time, the UCSF researchers said. Similarly, honey was guarded by bees and therefore was a treat, not a dietary staple. [6 Easy Ways to Eat More Fruits & Veggies]
Today, added sugar, as opposed to natural sugars found in fruits, is often added in foods ranging from soup to soda. Americans consume on average more than 600 calories per day from added sugar, equivalent to a whopping 40 teaspoons. "Nature made sugar hard to get; man made it easy," the researchers write.
Many researchers are seeing sugar as not just "empty calories," but rather a chemical that becomes toxic in excess. At issue is the fact that glucose from complex carbohydrates, such as whole grains, is safely metabolized by cells throughout the body, but the fructose element of sugar is metabolized primarily by the liver. This is where the trouble can begin — taxing the liver, causing fatty liver disease, and ultimately leading to insulin resistance, the underlying causes of obesity and diabetes.
Added sugar, more so than the fructose in fiber-rich fruit, hits the liver more directly and can cause more damage — in laboratory rodents, anyway. Some researchers, however, remained unconvinced of the evidence of sugar's toxic effect on the human body at current consumption levels, as high as they are.
[B]Economists to the rescue[/B]
Lustig, a medical doctor in UCSF's Department of Pediatrics, compares added sugar to tobacco and alcohol (coincidentally made from sugar) in that it is addictive, toxic and has a negative impact on society, thus meeting established public health criteria for regulation. Lustig advocates a consumer tax on any product with added sugar.
Among Lustig's more radical proposals are to ban the sale of sugary drinks to children under age 17 and to tighten zoning laws for the sale of sugary beverages and snacks around schools and in low-income areas plagued by obesity, analogous to alcoholism and alcohol regulation.
Economists, however, debate as to whether a consumer tax — such as a soda tax proposed in many U.S. states — is the most effective means of curbing sugar consumption. Economists at Iowa State University led by John Beghin suggest taxing the sweetener itself at the manufacturer level, not the end product containing sugar.
This concept, published last year in the journal Contemporary Economic Policy, would give companies an incentive to add less sweetener to their products. After all, high-fructose corn syrup is ubiquitous in food in part because it is so cheap and serves as a convenient substitute for more high-quality ingredients, such as fresher vegetables in processed foods.
Some researchers argue that saturated fat, not sugar, is the root cause of obesity and chronic disease. Others argue that it is highly processed foods with simple carbohydrates. Still others argue that it is a lack of physical exercise. It could, of course, be a matter of all these issues.
[I]Christopher Wanjek is the author of the books "Bad Medicine" and "Food At Work." His column, Bad Medicine, appears regularly on LiveScience.[/I][/QUOTE]
-
Đa Nguyên - Đa Dạng - Đa Chiều...
Thành ra mới nói, một thứ vật liệu mà hàng ngàn [if not trăm ngàn] năm nay loài người ai cũng cần, ai cũng ăn được, ai cũng mê cũng thích... Vậy mà đến ngày hôm nay, lại bị các nhà khoa học gia hàng đầu của một quốc gia hùng mạnh, văn minh nhất thế giới hiện nay [and ever] cho là cần phải bị đặt vào hạng hoá chất cần phải được kiểm soát [như rượu & thuốc...]
Nếu chuyện này [muốn mua bán thức ăn có chất đường, phải bị xét giấy tờ, trên 14 tuổi] xảy ra thật sự thì bạn sẽ nghĩ sao?
So sánh chuyện kiểm soát Đường vs:
- Kiểm Soát Rượu, Thuốc Lá, Cần Sa...
Với việc:
- Cấm sử dụng Cocain, Thuốc Phiện...
- Cấm ăn Thịt Heo, Thịt Bò or Thịt Chó...
Các bạn thấy sao? Mìn thì mìn không thích sự cấm đoán, áp đặt nào cả.
Nói thêm về sự thay đổi quan điểm, suy nghĩ về những NVL và món ăn [theo thời gian]. Đài History Channel có một chương trình cho biết, nhờ Khoai Tây mà Âu Châu mới thoát khỏi Thời Kỳ Đen Tối (Dark Age), dân số tăng trưởng mà trở thành bá chủ thế giới. Sau này, cũng tại Khoai tây [bị thất mùa], mà một số dân tộc xém bị xóa sổ/tuyệt chủng vì nạn đói (Irish Famine).
Vậy mà trước đó, khi Khoai Tây mới được mang về Âu Châu [từ Châu Mỹ], thì người ta chỉ dùng để nuôi heo, vì cho rằng loại củ này quá dơ dáy, bẩn thỉu, không thể ăn được. Bây giờ French Fries là một món ăn được tiêu thụ nhiều nhất trên thế giới.
Tương tự, thời gian đầu, khi mới nhập Cà Chua về, dân Âu châu cũng cho rằng thứ trái dại này không thể ăn được, vì có độc. Họ nhìn những người dám ăn Cà Chua như những kẻ khùng điên, sắp bị độc hại chết. Bây giờ, hầu như không có món ăn Tây Phương nào mà không dùng sốt Cà (Ketchup).
Từ đó cho thấy, có những NVL/món ăn [mà chúng ta, những người cùng thời đại] cho rằng "Tự Nhiên"/Lẽ Đương Nhiên/Trước Giờ Vẫn Vậy... thật ra không hẳn là như vậy.
Hiện nay, khi nói đến món ăn tiêu biểu cho Việt Nam, ai cũng phải nghĩ đến Phở. Nhưng mà, mìn nghĩ món ăn "thuần tuý" Việt Nam này... MỚI được chế biến/phát minh ra sau khi Thực dân Pháp đô hộ VN mà thôi. So với chiều dài lịch sử dân tộc, thì chưa thể là món ăn đại diện văn hóa Lạc Hồng được. :cool:
-
Đa Nguyên - Đa Dạng - Đa Chiều...
[COLOR="#000080"]Vì topic này được mở ra [bắt đầu] @ Nhà bếp của VF. Mà ở đó thì không hoan nghênh thảo Luận Chính Trị, nên đàng phải viết lan man về thức ăn, và nghệ thuật nấu nướng để cho hợp lệ, hầu có thể nêu ra những suy nghĩ của mình về Đa Nguyên - Đa Dạng - Đa Chiều.
Mong các bạn thông cảm nếu những bài viết này có phần lủng củng và thiếu mạch lạc.[/COLOR]
Nếu chỉ nói về tập quán sinh hoạt, nấu nướng và ăn uống của nhân loại thay đổi theo từng thời đại thì cũng không có gì đáng ngạc nhiên để mà bàn thảo. Ai cũng biết chuyện này.
Nhưng điều mà mìn muốn đem ra mổ xẻ là thói quen/tư duy ù lì [thiển cận và hủ lậu] của một số "người", không thích nghe ai kiến nghị, nói đến những [món] gì mà họ chưa biết/không thích, cũng như luôn dè bỉu, xem thường những người bỏ công sức, tâm huyết [kể cả sự nghiệp...] để tìm tòi những NVL/món ăn/công thức (Expiditions & Research)--trong lúc những người này "chưa thành công", nếu họ không đạt được thành quả tức thì (Applicable Uses).
Nhưng cũng chính những kẻ [Nearsighted Mob] đầu to óc trái nho này sẽ nhảy cẩng lên mà tung hô những phát minh (Discoveries, Formulas or Styles] mới... [có lợi cho họ] lạ này, kể cả tìm cách độc quyền để làm giàu, kiếm danh nhờ những món ăn/quan điểm mà trước đó họ luôn hung hăng, to còi chống đối.
Tiếng Việt bây giờ gọi là Bọn Đón Gió Trở Cờ. Bọn này thì hung hăng, bầy đàn... nhưng ngu dốt. Chỉ dựa vào số đông và sức mạnh [côn đồ] để vinh thân phì gia.
Cái gì chúng đang tôn thờ, công việc mà bọn họ đang làm... sẽ được khoác cho cái áo/chiêu bài Văn Hoá Dân Tộc, Vì Quê Hương, Yêu Tổ Quốc... blah blah blah.
Nếu bạn chịu khó nhìn lại những gì họ đã làm, qua một thời gian dài, sẽ thấy... tuy họ [luôn to mồm] nói vậy, nhưng không phải vậy. Lúc nhập/bán hàng của LX thì sẽ chê hàng Mỹ; bây giờ lăm le mua/bán hàng Mỹ thì lại chê hàng Tàu...
Trong khi người khác bỏ hết cuộc sống xa hoa để đi khai phá những con đường mới, thì bọn côn đồ này chỉ biết nằm khểnh, cười cợt, nhậu nhẹt... hùa nhau chê người đó là khùng điên, gàn dở. Đến khi con lộ đã khai thông, thì bọn đầu gấu này lại nhào ra, xum xuê chổi cuốc, chia nhau canh gác, ra vẻ chúng là người tìm ra lối mới này... để vòi tiền hối lộ.
Một ví dụ cụ thể, dễ hiểu hơn là bọn làm hàng nhái Tàu Cộng hoặc những tay Cơ Hội Chủ Nghĩa như Kim Dotcom vs Steve Jobs. Những kẻ luôn chạy theo thời trang [sau khi sắp sửa có mốt mới] vs những người đưa ra những kiểu cách mới (Trend Setters).
-
Đa Nguyên - Đa Dạng - Đa Chiều...
Post trên mìn viết hơi dài giòng, luộm thuộm, thiếu mạch lạc... là tại vì posted ở Forum Nhà Bếp của Viet Fun. Bên đó cấm nói chuyện Chính trị [CS vs CH], nên mìn phải nói tránh đi, đảo một vòng lớn... mới trình bày được một vài điều chính mà mìn muốn chia sẻ.
Đại ý mìn muốn nói đến thói quen an phận thủ thường, chỉ biết đi theo lối mòn xưa cũ do Tiền Nhân [nào đó] truyền lại/dạy cho, mà không dám tìm tòi, khai phá cho mình những đường hướng mới. Đó là quan niệm "Tiên Học Lễ, Hậu Học Văn" đã bị Trung Hoa [qua Văn Hoá Khổng Mạnh] bóp méo, biến dạng... để phục vụ cho tầng lớp "Thống Trị" [cũng như đám Tiên Chỉ, Gia Trưởng, Nam Đnh...] (Status Quo) để mị dân, đàn áp tầng lớp "bị trị" [bao gồm phụ nữ & trẻ em].
Tầng lớp thống trị [ăn trên ngồi trốc] này muốn mãi mãi được an vị [mà không phải trau dồi tài đức, để xứng đáng với vai trò lãnh đạo của họ], nên mới cổ võ cái "Văn Hoá Khổng Mạnh" do những kẻ tự xưng là Nho Gia, đã diễn giải những lời giáo huấn của Khổng Tử, Mạnh Tử và những đệ tử của hai nhà Tư Tưởng (Philosophers) này--thành những giáo điều, biến chúng thành một thứ Đạo Giáo để phục vụ quyền lợi cho giai cấp thống trị, chủ nhân của bọn chúng].
VHKM đã được biến hoá thành quái thai này, lúc nào cũng ra rả Tam Cương & Ngũ Thường, Tam Tòng & Tứ Đức... bắt dân đen phải xem lệnh Vua ban là Ý Trời, lời thày dạy là Chân Lý... Cái VHKM này cũng không cho con người ta cái quyền thắc mắc, hỏi người lại các "đấng bề trên", và cũng tập dần cho con người ta mất dần đi sự suy nghĩ độc lập, cũng như sự đam mê học hỏi, tìm tòi những điều mới lạ, mà chỉ biết học cho thuộc những lời ở trên truyền xuống.
Từ đó, quan chỉ biết chờ lệnh vua, dân chỉ biết theo ý quan, con không bao giờ dám trái ý cha, trò không bao giờ dám cãi lại thầy, cũng như vợ thì lúc nào cũng phải nghe lời chồng... Lễ Giáo đâu không biết, nhưng cái văn hoá ngu dân này càng ngày càng khiến cho dân trí thui chột. Trung Hoa đang từ một nền văn minh, vào những thế kỷ thứ X cho đến XV, XVI, trở thành một xã hội tự sướng, lúc nào cũng cho mình là nhất, nhưng cả mấy trăm năm không có thêm được một phát minh khoa học/nhân văn, hoặc cải tổ gì trong xã hội.
Cũng bởi cái tư duy ù lỳ, ngu muội ("Tiên Học Lễ, Hậu Học Văn" trá hình) này, mà mấy trăm năm nay, Trung Hoa, Việt Nam và cả Á Châu chìm đắm trong u mê, nhục nhã. Bị những nước Âu Châu, dân số chỉ mấy triệu đè đầu cưỡi cổ. Chỉ có Nhật, vì sớm biết Canh Tân (Minh Trị), học theo những điều hay lẽ phải [phương pháp suy nghĩ/làm việc một cách khoa học của Tây Phương] mà đến giờ vẫn luôn là con chim đầu đàn của dân Á Châu, còn có tư cách để mà sánh vai với các cường quốc trên thế giới.
Hiện nay, tuy lúc nào Trung Quốc cũng to còi, tự cho họ là một Cường Quốc. Nhưng thật ra, số tiền thặng dư mậu dịch mà học tích cóp được, chẳng qua là nhờ bắt dân làm nô lệ (Gia Công) một cách tự nguyện cho thế giới với một giá rẻ mạt [so với Tây Phương]; rồi sau đó chính quyền TQ mới trắng trợn cướp tiền của cả tỷ công dân xấu số này, để sung vào công quỹ... mà loè thiên hạ. Chứ so mức lương của công nhân, đời sống của công chúng cũng như trình độ dân trí... thì Trung Quốc vẫn chưa ra khỏi hạng mục những quốc gia đang phát triển đâu. Cửa nào mà đòi so với Hoa Kỳ.
Chừng nào mà cái tư duy bệnh hoạn "Tiên Học Lễ, Hậu Học Văn" còn chưa được gột rửa ra khỏi văn hoá dân tộc, thì những quốc gia này vẫn chưa thể phát triển được.
Tại sao mìn dám phán như vậy? Trung Quốc và Việt Nam lúc nào cũng ra rả bốn [năm] ngàn năm văn hiến, ra điều ta đây lễ giáo có thừa. Nhưng thật sự, ngoài Sáu Chữ Vàng [để vẽ khẩu hiệu] đó ra, thì có mấy người VN hoặc TQ sống được một đời sống văn minh và LỊCH SỰ?
LỄ không phải chỉ để bắt con người ta Trung với Vua, Hiếu với Cha, Nghĩa với Thầy đâu.
It's a two-way street, you know. If you studied Confucius correctly!!!!! :cool008:
-
Re: Đa Nguyên - Đa Dạng - Đa Chiều...
NVL trong xã hội là từng cá nhân. Trong từng công ty, tổ chức, hội đoàn hoặc gia đình... mỗi người đều có những vai trò, nhiệm vụ riêng, góp phần xây dựng nên những tập thể mà họ là thành viên.
Không ai có thể làm vừa lòng mọi người. Cũng như không ai vô dụng [hoàn toàn]. Chỉ là họ có được cơ hội để phát huy những sở trường, tài năng của họ một cách thích hợp không mà thôi.
Một cảnh sát viên có thể dễ dàng trở thành một tên tội phạm; một phạm nhân biết đâu có thể là một nhân viên công lực (Federal Agent) tài năng?
Ví dụ cụ thể nhất là Hiện Tượng Jeremy Lin [gốc Đài Loan] gần đây, một cựu sinh viên [cầu thủ Basketball] của Đại Học Harvard. Sau khi anh ta ra trường, đã không được một đội banh nhà nghề nào ký hợp đồng (Drafted). Phải sống nương tựa vào anh em của mình [ngủ sofa] tại New York... cho đến khi được đội New York Knicks chọn [cho chơi thử (Subsitute)].
Bây giờ anh ta đang là cầu thủ NBA nổi tiếng nhất thế giới hiện nay.
Nếu anh ta có khả năng siêu thần như vậy, tại sao từ trước đến giờ không được ai chú ý? HLV của harvard còn bảo anh ta là cầu thủ dở nhất, tự cổ chí kim trong lịch sử trường này.
Thành ra xưa kia, khi bàn chuyện thành bại, ngoài khả năng của ai đó, người Tàu hay nhắc đến Thiên Thời, Địa Lợi & Nhân Hòa [để nói đến những yếu tố "khách quan" khác, như là hoàn cảnh, môi trường và những người cộng tác với mình [có ăn rơ với nhau không].
Mình không hạp với người đó, không "dùng" được người đó, chưa có nghĩa là họ "bất tài"... mà nhiều khi vì mình không biết khai thác khả năng đặc biệt của họ mà thôi.
-
Re: Đa Nguyên - Đa Dạng - Đa Chiều...
Như anh Bí bếp đã nhận định sau chuyến về thăm quê vừa rồi: Vì chạy theo lợi nhuận... những món ăn "đặc sản ở Việt Nam [or to be more specific: ở Miền Trung] đã không còn những hương vị [phẩm chất thơm ngon, bổ dưỡng] như xưa nữa rồi.
Anh ta là một người sành ăn, và có nhiều kinh nghiệm, thành tựu trong lãnh vực nấu nướng mà cuối cùng cũng đã đưa ra một nhận định tương tự như mìn [một kẻ theo đạo Mì Ăn Liền]: Nguyên Liệu là phần quan trọng nhất sẽ quyết định món ăn [sẽ ngon hay dở, bổ hay độc...] và nếu những tay đầu bếp, phụ trách nấu ăn để "kiếm tiền"... không có tầm nhìn xa, sự hiểu biết rộng rãi, cũng như thiếu lương tâm và trách nhiệm... thì họ sẽ sẵn sàng dùng nhữ "hương liệu", hoá chất độc hại để chế ra những sản phẩm "thơm ngon" [nhưng độc hại vì giá thành rẻ] để lường gạt khách hàng... hầu nâng cao lợi nhuận.
Không phải họ không có khả năng làm ra những món ngon mà bổ dưỡng; không phải họ ngu dốt mà không biết rằng những chất hóa học được họ pha chế vào các sản phẩm do họ làm ra có thể sẽ gây nguy hại cho thực khách [về lâu về dài]. Họ không thiếu Tài, chỉ Thất Đức mà thôi.
Một số lãnh vực khác cũng vậy, những kẻ có tài, có thể gầy dựng được uy tín và sự nghiệp... để mà mê hoặc, lôi cuốn được một số "khách hàng", người ái mộ (Fans, Followers). Nhưng cuối cùng, họ cũng sẽ sẵn sàng bán rẻ lương tâm, để trao cho những người tin tưởng, nghe lời họ... những sản phẩm giả dối [rẻ rúng, độc hại] chỉ vì hai chữ Danh & Lợi.
Xin lập lại những gì mìn đã viết từ trước:
- Nếu ta thấy một chị bán Bún Riêu... bắt loa mà phát thanh rằng, "Am Bún Riêu Để Chứng Tỏ Mình Yêu Nước; Ai Không Ăn Bún Riêu Thì Không Phải Là Người Việt Nam aka Coc Rồng Cháu Tiên... blah blah blah thì ta phải nên xét lại động lực của chị ta.
- Nghe quen quen, như là, " Yêu Nước Là yêu Đảng; Chống Đảng Là Phản Quốc..."
Thời buổi này rồi mà nhiều kẻ vẫn còn học đòi, bắt trước Đảng Ta?