+ Reply to Thread
Page 2 of 4 FirstFirst 1 2 3 4 LastLast
Results 11 to 20 of 40

Thread: Đứa Con Cầu T... Đã Qua Đời?

  1. #11
    Do Do
    Guest

    Re: Tôi Sẽ Không Gọi Ông Nguyễn Cao Kỳ Là CHÓ!

    Quote Originally Posted by TzangTze View Post
    Ối thôi rồi, bà dì em đang ở Đức.


    Chồng bà ta người Đức.

    Ông nội của chồng bà ta có hưởng ân huệ từ Hitler.

    Vậy bây giờ em chửi Hitle là có đụng chạm đến dì em.

    Em có thể là người hỗn hào , vô lễ, mất dạy.....vân vân..và vân vân... ?
    Bác nên tìm hiểu sơ sơ về đối tượng [độc/khán giả] của mình, thấy họ ghét đứa nào thì cứ lôi nó ra chửi... còn họ xưng tụng ai thì chớ có bao giờ mà buông lời chỉ trích... thì lúc nào cũng được họ hoan nghênh, chào đón--có khi còn được ban bố thêm nhiều bổng lộc/chức vụ...

    Danh Lợi đề huề!

  2. #12
    Do Do
    Guest

    Re: Tôi Sẽ Không Gọi Ông Nguyễn Cao Kỳ Là CHÓ!

    Quote Originally Posted by NuocNon View Post
    He he, tớ tôn trọng quan điểm cá nhân của mỗi người mà!

    Nhưng trường hợp này, người ta vừa qua đời, bài viết lại dùng những từ quá nặng trong khi ký tên bằng nickname; lý chứng, phân tích thì nhiều phần là cảm tính cá nhân. Một bài viết cực đoan như vậy sã làm dấy lên những tranh luận cực đoan trong diễn đàn.
    Nik này là tên thật của tớ mà bác.

    Còn về lập luận... thì tuỳ người nhận xét vậy.

    Nói thế thì chỉ có những nhân sỹ/hào kiệt [được các bác thông qua] mới có quyền nêu ra cảm nghĩ của họ?

  3. #13
    Do Do
    Guest

    Re: Tôi Sẽ Không Gọi Ông Nguyễn Cao Kỳ Là CHÓ!

    Quote Originally Posted by NuocNon View Post
    Hic, tính nằm nhà theo dõi tin tức trong nước ra sao, bố khỉ, gấu mẹ lại lôi đầu bắt chở đi công chuyện rồi!

    Tớ xin lỗi nếu việc xoá bài làm các bác hơi bực mình tí. Các bác cứ việc... xả chút cho đỡ bực. Rồi thì sẽ thông cảm nhau cả thôi mà. Ai chớ tụi mình trong này thì hiểu nhau quá rồi còn gì!

    Hic, tớ vẫn ức gấu mẹ quá vì lại bắt đi khỏi nhà trong lúc này!
    Tớ không "bực mình" đâu.

    Chỉ muốn "minh bạch" luật lệ của mấy bác mà rhôi.

  4. #14
    Do Do
    Guest

    Re: Tôi Sẽ Không Gọi Ông Nguyễn Cao Kỳ Là CHÓ!

    Quote Originally Posted by ttkk View Post
    Lại làm mình nhớ đến cái câu mà một bạn bên Yahoo nói: "Không được gọi TQ là chó vì như vậy là xúc phạm loài vật". Mà chết thì cũng chết rồi, chó hay không chó thì cũng chẳng ảnh hưởng gì đến ai nữa. Đến chết mà vẫn đối đãi kiểu Nguyễn Ánh với Quang Trung thì người ta lại nói là tiểu nhân.
    Nhà tớ không chủ trương đào mồ, cuốc mả [hay bôi nhọ] ai.

    Dưng mà đánh giá/phán xét những nhân vật lịch sử thì phải cho rõ ràng, đâu đó.

    Lời lẽ tuy có phần hơi "quá đáng" [khi cho rằng ông ta không bằng loài chó]... nhưng đây cũng chỉ là một hình thức/kỹ thuật/phương pháp để "nâng tầm quan điểm" [gây chú ý] mà thôi.

    Tuy nhiên, tớ vẫn bảo lưu ý kiến của mình.

  5. #15
    Do Do
    Guest

    Re: Tôi Sẽ Không Gọi Ông Nguyễn Cao Kỳ Là CHÓ!

    Quote Originally Posted by Đậu Phụ View Post
    Có một người chết mà rõ lắm kẻ lên tiếng, kể cả chửi bới lẫn ca tụng cũng là hạnh phúc bằng vạn lần kẻ nói không ai thèm nghe hay phản ứng.

    Ông Kỳ là nhân vật lịch sử, còn các chú bênh cộng và chống cộng trên Cà phò là lũ người chết đi mà chẳng để lại chút mùi hôi thối cũng lấy làm buồn! Há há...
    Michael Jackson & Amy Winehouse [vừa mới qua đời vào tuổi 27, hôm nay], đều là những nhân vật mang nhiều tai tiếng, vào tù ra khám [hoặc hầu toà] thường xuyên, hay bị [báo chí, truyền thông] chê cười vì những hành động quái dị lúc sinh thời...

    Nhưng sau khi họ qua đời, từ từ lại được người đời [their fans] xưng tụng và tiếc thương. Bởi vì thuần tuý họ chỉ là những nghệ sỹ, đã làm tròn vai trò của họ một cách rất xuất sắc.

    Nên khi đánh giá họ, người đời không chú tâm, soi mói vào đời sống riêng tư, quan điểm lập trường... mà chỉ nhìn vào những thành tựu mà họ đã cống hiến cho nhân loại.

    Tôi cũng chỉ đánh giá ông Kỳ qua lăng kính của một công dân Việt Nam, soi thử xem ông ta đã đóng góp được gì cho dân tộc [với cương vị/vai trò mà ông ta đã đảm nhiệm].

    Có người cho rằng chúng tôi "không có danh vọng" thì không có quyền lên tiếng [bày tỏ suy nghĩ của mình], nhưng ít ra tôi trọng danh dự của mình, không can tâm đi làm nô bộc cho những kẻ vô lại, bại hoại như NCK--đi theo "bảo vệ" một cái xác ung thối!!!!.

    Quote Originally Posted by gnoul View Post
    Đó là quan điểm của bạn, tôi tôn trọng quan điểm của bạn.

    Còn với tôi cuộc đời ông NCK làm được 2 điều lớn lao:

    1. Khi đã biết rõ kết cục ông chủ động đưa cuộc chiến kết thúc nhanh hơn, hạn chế gây thêm đổ máu cho nhân dân 2 miền.
    2. Là người tiên phong trong quá trình hòa giải, hòa hợp dân tộc.
    Và tôi cũng tôn trọng ý kiến của bạn.

    Hy vọng từ từ, mỗi người sẽ mở rộng thêm được quan điểm cũng như kiến thức của mình. i_smile:

    Quote Originally Posted by pheng View Post
    VY Media viết:
    Cho dù có thể những việc làm này của ông ta thật ra chỉ là đi/tuân theo bài bản [sách lược] đã được soạn sẵn [sẽ được thi hành] của Hoa Kỳ [vì họ muốn bình thường hóa quan hệ với VN, và dùng NCQVN hiện nay để "thay thế" chế độ Thiệu-Kỳ khi xưa], thì tôi vẫn khinh thường ông ta.
    Tôi cho ông Kỳ benefit of doubt ở chỗ này
    Mỗi người có 1 feeling riêng không ai có thể ép buộc, nhưng khi nói tới xét đoán, thì có những tiêu chuẩn ta phải chấp nhận để có sự công bằng
    Nếu ông Kỳ được công nhận đã sống và làm những điều như trên, thì ông ta xứng đáng được tôn trọng
    Tôn trọng một kẻ suốt đời làm nô bộc [khuyển mã] cho ngoại bang, để được ăn trên ngồi trốc, vênh váo với đồng bào của mình?

  6. #16
    Do Do
    Guest

    Re: Tôi Sẽ Không Gọi Ông Nguyễn Cao Kỳ Là CHÓ!

    Quote Originally Posted by pheng View Post
    Một xét đoán hơi cực đoan.

    Hành đông nô bộc cho ngoại bang chỉ có thể đánh giá qua mục đích, lợi ích và kết quả của nó chứ không bằng cái tên từ ngữ của hành động
    Đảo Chánh, giết CTT Ngô Đình Diệm không phải là do CIA quyết định hay sao?

    Bây giờ lại trở về VN để PR... theo chính sách [mới] của HK...

    Thân Phận Nô Tài thì suốt đời chỉ biết vậy thôi!!!

  7. #17
    Do Do
    Guest

    Re: Tôi Sẽ Không Gọi Ông Nguyễn Cao Kỳ Là CHÓ!

    Tạp ghi Huy Phương

    Nghe tin ông Nguyễn Cao Kỳ qua đời, bắt chước người xưa, tôi là tên lính già qua đường, đứng lại khóc ba tiếng, sau đó lại cười ba tiếng.

    Nếu có ai lấy làm lạ, hỏi lý do làm sao mà khóc, tôi xin thưa rằng: “Ba tiếng khóc dành cho nửa đời trước của ông, một thời liệt oanh, được kể như anh hùng gặp vận, danh tiếng lẫy lừng, mà nay cuối cùng, theo quy luật của tạo hóa, cũng mồ chôn ba thước đất (nếu ông không chịu thiêu!) Nghĩ chuyện đời ‘sắc sắc không không’, buồn mà khóc thương ông!” Có người lại hỏi vì sao sau khóc lại cười, xin đáp: “Ba tiếng cười dành cho nửa đời sau của ông, nửa đời nặng nề lưu lạc, chia ly, chán chường, thất bại.

    Nửa đời tiếng bấc tiếng chì, ông chịu bao nhiêu búa rìu dư luận, mỉa mai, cay đắng, nguyền rủa. Ông nằm xuống, đi vào cõi tĩnh lặng, gác hết mọi sự, từ nay không còn nghe, không còn thấy những điều bất như ý, không còn vận dụng trí óc để đua chen, không còn vận dụng thể xác để rày đây mai đó. Sống ký tử quy, mừng ông đã về (không biết về đâu?) mà cười ba tiếng là vậy!”

    Ông Cao Tần ngày bỏ đất nước ra đi, lưu lạc đến xứ người đã than rằng: “Ta làm gì cho hết nửa đời sau?” Cao Tần tự hỏi vậy mà không làm gì, nên ông sống cuộc đời bình an. Nhiều người cũng tự hỏi như Cao Tần mà loay hoay chuyện này đến chuyện nọ, rút cuộc đời chẳng ra chi.

    Có người bất như ý về nửa đời sau của ông để gọi những thăng tiến tột cùng và may mắn của ông ở nửa đời trước là những may mắn của “Xuân Tóc Ðỏ”. Ví von như vậy là không công bằng và nặng lời, vì trong khi nhân vật “ma cà bông” của Vũ Trọng Phụng là trẻ mồ côi, sống ngoài lề, nhặt banh quần vợt, lớn lên dù có mang danh “cứu nước” thì cũng là danh hão, thì nhân vật Nguyễn Cao Kỳ, xuất thân không phải là danh gia thì cũng vọng tộc. Ông nội của ông làm tới chức thương tá (tức thương biện hay thương tá tỉnh vụ), thân phụ của ông là nghề thầy giáo, đương nhiên thường phải dạy con “giấy rách phải giữ lấy lề”.

    Di cư vào Nam, giữa tình thế đất nước nghiêng ngửa, ông cũng làm nhiệm vụ người trai tòng quân nhập ngũ. Xưa nay thời thế vẫn tạo nên anh hùng, nhất là buổi loạn lạc. Nói cho công bằng, ông Nguyễn Văn Thiệu xuất thân thế nào, gia thế ra sao, mà làm đến chức tổng thống, sao không nghe ai nói lời cay đắng, mà ông Nguyễn Cao Kỳ lên đến thủ tướng, rồi phó tổng thống lại có kẻ gièm pha? Phải chăng một chuyện không nên, thì mười chuyện cũng bỏ. Người xưa đã có câu “cờ đến tay ai, người đó phất, chỉ sợ cờ đến tay rồi mà không biết phất, hay phất không nổi đó thôi”.

    Thời trước, đã có lúc tưởng như ông Nguyễn Cao Kỳ lên tuyệt đỉnh, như Tết Mậu Thân, ông tổng thống “an tâm, tin tưởng” hưu chiến, về quê vợ ăn Tết (!)để Cộng Sản bất thần tiến công vào 6 thành phố lớn, 44 thị xã và nhiều quân lỵ, khiến ông phó phải tả xung hữu đột, hay thời biến động miền Trung, nếu không có ông Kỳ chơi đòn quyết liệt xả láng thì Quân Khu I có thể đã tách rời miền Nam thành vùng đất trung lập.

    Trong cuộc tranh chấp ai là người lãnh đạo miền Nam, nếu ông Kỳ cầm đầu một liên danh tranh cử tổng thống và đắc cử thì việc gì đã xẩy ra cho miền Nam? Ðó là câu hỏi tôi đã từng đặt ra cho một ông bộ trưởng, dân biểu thân cận với ông Nguyễn Cao Kỳ. Câu trả lời là: “Chúng ta sẽ chịu nhục nhiều lần hơn!” Nghĩa là nếu một ông cựu phó tổng thống quay về với Việt Cộng thì chúng ta đỡ nhục hơn là một ông cựu tổng thống của chúng ta đi làm việc ấy. Nhân vật này hiểu tính nết của ông Nguyễn Cao Kỳ!

    Sự lỗi lầm của ông Kỳ theo quan điểm của đồng bào tị nạn Cộng Sản ở hải ngoại là ông đã từng khẳng định, “muốn làm sứ giả cho sự hòa giải và kết hợp đại đoàn kết dân tộc” khi ông và bà vợ sau cùng về Việt Nam năm 2004, khen ngợi chế độ Cộng Sản và lên án những người chống Cộng ở hải ngoại là thiểu số và muốn quay về với quá khứ. Ông về Việt Nam, trong va li, lập trường chính trị nằm chung với dự án môi giới làm ăn mở sân golf và khách sạn tại một khu du lịch ăn chơi tại Hạ Long trị giá 4.5 tỷ đô la. Tiếc rằng ông đã qua đời quá sớm và đột ngột, có lẽ chưa được hưởng những lợi lộc mà ông hy vọng kiếm được qua vai trò trung gian, môi giới và hòa hợp, hòa giải, đổi bằng tất cả danh dự của đời ông.

    Ngoài những lời nói đãi bôi, thù tiếp có tính cách tuyên truyền, mà ông Nguyễn Cao Kỳ đứng về thế “hạ phong” (dưới gió) như trường hợp khi Nguyễn Minh Triết đến Dana Point năm 2007, dù không được mời, ông cũng từ Việt Nam bay về để có dịp cụng ly và nói đôi lời tâng bốc, như ông thực sự là đại diện cho tất cả chúng tôi, kể cả những người đang đứng la hét phẫn nộ ngoài đường. Hầu hết hội đoàn cựu quân nhân, là những người đã từng là chiến hữu của ông, đã đồng loạt lên án và gọi ông là “tên phản bội”. Ở trong nước, ngoài những cựu quân nhân VNCH, thương binh đã đổ máu vì ông, coi rẻ ông, mà ngay cả những cựu thù, cũng không đánh giá cao về ông, một người của “thời cơ” và “phản bội”. Những đãi ngộ của chính phủ này dành cho ông, nếu có, cũng chẳng là bao, không xứng với danh phận và những gì ông đã làm lợi cho họ. Khi chết, ông cũng chỉ được gọi là “nhân vật của chính quyền Saigon” mà thôi!

    Gần đây vợ cũ của ông đã về Saigon mở tiệm phở, rồi con gái ông chọn Ðà Nẵng mở quán cà phê cao cấp theo sự khuyến khích của ông, làm cho tên tuổi ông càng xấu thêm ở hải ngoại. Giá như ông thuộc một gia đình dân giả tầm thường, hay là một người lính dưới quyền ông, dư luận có lẽ không mấy chú ý, nhưng 36 năm trước đây, gia đình này hưởng “ơn Vua lộc Nước” đã nhiều, sợ rằng những việc như thế nó không phải, với lòng tự trọng và nề nếp “giấy rách phải giữ lấy lề” theo đạo lý Việt Nam.

    Tôi mừng khi nghe tin ông Nguyễn Cao Kỳ chết ở quê người rồi đem về Việt Nam, dù chôn hay thiêu, như vậy là đúng theo ý nguyện của ông, và tôi không chắc sẽ có Nguyễn Minh Triết đến viếng ông, vì ông chưa đủ thời gian và cơ hội để trở thành hàng “quốc táng”. Nếu ở Mỹ này, không khéo lại có người quý mến, hăm hở đem quốc kỳ đến phủ quan tài cho ông cũng nên!

    Tàu có câu “Cái quan định luận” có nghĩa là khi người chết đã nằm trong quan tài, nắp hòm đậy lại thì mới định công luận tội. Tôi là kẻ hậu sinh, một tên lính quèn thời ông lên cao ngất ngưởng, đâu dám định công luận tội, chỉ dám có đôi lời bộc bạch lần đầu tiên cũng là lần cuối cùng về ông. Nhưng Tây lại có câu “Laissez les morts tranquille” nghĩa là xin để yên cho những người đã chết.

    Khóc ông, nhưng cũng cười, mừng ông được yên nghỉ.

    (24 tháng 7, 2011)
    Làm cha mẹ thì phải có trách nhiệm với con cái.

    Làm tướng thì phải chịu trách nhiệm giữ thành.

    Làm lãnh tụ thì phải lo được cho dân chúng ấm no...

    Mới đúng đạo lý làm người [lãnh đạo].

    Chứ làm cha mẹ mà mỗi ngày quăng cho con cái được ổ bánh mì, thì đã vểnh râu, vác khu đi đàng điếm, cờ bạc, sai con như sai nô lệ, bợp tai đá đít...

    Làm lãnh tụ mà thành tựu/tích chỉ kể được vài ba lần "tháu cáy", chọn đúng chủ [mới] mà thờ [rồi góp sức giết chủ cũ]... còn toàn là ăn chơi phè phỡn, huênh hoang láo khoác, gái gú lăng nhăng... thì chỉ có thể tồn tại/tự hào ở những xã hội phong kiến, độc tài [dân trí còn u mê] khi xưa mà thôi.

    Thứ %$%& như Nguyễn Cao Kỳ không có tư cách để làm lãnh tụ ở một thế giới văn minh [xã hội dân chủ].

    Còn về [chuyện] quá khứ, ông ta cũng chỉ là thân khuyển mã, chó nhảy bàn độc, làm nô bộc cho ngoại bang mà thôi.

    Cuối đời vẫn vậy.

    Nô Tài vẫn hoàn nô tài!!!

  8. #18

    Re: Tôi Sẽ Không Gọi Ông Nguyễn Cao Kỳ Là CHÓ!

    Mới viết một bài Tôi Sẽ Không Gọi Ông Nguyễn Cao Kỳ Là CHÓ! Chưa kịp diễn giải biện bạch thêm, thì Military Channel lại vừa chiếu một chương trình về đội quân khuyển được [trưng dụng từ dân chúng] đưa vào chương trình huấn luyện, thử nghiệm trong WW II [trong những chiến dịch truy lùng quân Nhật @ Mặt Trận Thái Bình Dương].

    Chương trình quá hay, rất súc tích và cảm động.

    Kể lại rằng, lúc đầu chẳng ai có kinh nghiệm gì [về việc huấn luyện các chú chó này trở thành "hữu dụng" trong chiến tranh cả], nhưng mấy anh lính trẻ này [tình nguyện tham gia đội QK] đã hết sức cố gắng, vừa học vừa làm, để trở thành những người bạn đồng hành của các chú chó đã được tuyển chọn.

    Khi mới tham gia chiến trường, đội quân khuyển này bị đồng đội chê cười, chế riễu [vì mang theo chó ra trận]. Nhưng sau vài trận chiến, thì ai cũng khâm phục và quí mến các chú khuyển binh này. Khi các chú chó bị hy sinh, đã được chôn cất và dựng bia [tưởng niệm] như là một quân nhân thực thụ. Đội Quân có 102 người [và chó] thì đã có đến hơn 40 huy chương đồng, 4 huy chương bạc, và hai Anh Dũng Bội Tinh (Medal of Honor)...

    Khi lên kế hoạch chiếm Sai Pan, phải tách tiểu đội quân khuyển ra làm hai để chi phối cho Saipan; và khi ra trận, đa số quân Nhật đã đầu hàng đội quân khuyển này [vì không thể trốn trong hang được nữa].

    Cho thấy, nếu chửi một số %$%&$%& là chó thì thật ra là [đã vô tình] lăng nhục loài chó.

  9. #19

    Re: Tôi Sẽ Không Gọi Ông Nguyễn Cao Kỳ Là CHÓ!

    Quote Originally Posted by Tran_Thang;19490032|07:02|26/07/2011
    "Hoà giải dân tộc" chỉ là mỹ từ dùng để nói thay cho cai việc "đi đêm". Ông Kỳ đã hy sinh gì cho CH và 1 đại diện (như CHHV) thì cũng đã hy sinh gì cho VN ? Chỉ toàn một bọn làm nghề chửi và chửi rất đẳng cấp chuyên nghiệp, chửi để mang lại công danh sự nghiệp. Cả 2 đều coi xương máu, công lao của bao người chỉ bằng ít giấy mực và nuớc bọt.

    "Hoà giải dân tộc" bằng thứ văn hoá gì ? Bằng Casino, bằng tham nhũng, bằng đàn bà gái đẹp...!? Ch'trị được xem như 1 hình thức làm ăn và làm ăn được che đậy bằng 1 thứ văn hoá mới. Đó là "văn hoá hoà giải"...Rồi sẽ đến lúc người dân VN gọi việc ngoại tình hay ly dị là "hoà giải"...
    Chuẩn không cần chỉnh.

    Có những thứ ^%$&& xem tài sản quốc gia là trương mục riêng của họ.

    Mượn tiền nước ngoài để "xây dựng đất nuớc" à? Xây dựng theo kiểu gì? Theo kiểu VINASHIN? Hay là tiền Polymere? Theo kiểu HOA HỒNG & Lại Quả [để xin con dấu, chữ ký, quota]?

    Chửi mấy &%$%&& &^%^*& này là chửi đất nước à?

    Mấy thằng như NCK chẳng có Hoà Hợp Hoà Giải mịa gì cả. Chỉ là chui lòn, làm nô tài, đi đêm để tiếp tục được vinh thân phì gia mà hưởng thụ, đú đởn thôi.

    Mấy thằng ^%***( này thì biết cái gì là quốc gia dân tộc mà đánh đồng nó với chủ trương Hoà Hợp Hoà Giải?

    Đã thấy tôi lên tiếng nặng lời với ai [khác] đang cộng tác với CQVN, về VN làm ăn chưa?

    Tôi chửi NCK vì nó là một đứa háo danh, thích làm lãnh tụ, nhưng vô trách nhiệm, thiếu tự trọng và không có liêm sỷ.

    Chửi nó để hậu thế ghi nhớ mà đừng sống một cuộc đời đốn mạt không bằng loài súc sanh như nó!!!!

  10. #20

    Re: Tôi Sẽ Không Gọi Ông Nguyễn Cao Kỳ Là CHÓ!

    Có một #@#%% [gần già, chưa bao giờ được nổi tiếng, hơi hơi hoang tưởng, nên lúc nào cũng lên Net "viết memoir" live], khi xưa đã hưởng ân mưa móc của Kỳ, nên chửi tôi là vô giáo dục khi bày tỏ suy nghĩ về NCK [lại còn cho rằng vì mìn là thứ vô danh tiểu tốt nên không có quyền lên tiếng].

    Tôi không thừa hơi để khai hóa cho mấy đứa đệ tử của đệ tử NCK [học đòi thói bán nước cầu vinh để được ăn trên ngồi trốc, đú đỡn huênh hoang, ngu dốt mà ham làm lãnh tụ].

+ Reply to Thread
Page 2 of 4 FirstFirst 1 2 3 4 LastLast

Bookmarks

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts