Em giận anh rồi có phải không?
Bao nhiêu hờn dỗi giấu trong lòng...
Hôm nay Ngày Của Tình Nhân đó.
Anh nhớ em nhiều, em biết không?
Em giận anh rồi có phải không?
Bao nhiêu hờn dỗi giấu trong lòng...
Hôm nay Ngày Của Tình Nhân đó.
Anh nhớ em nhiều, em biết không?
"Anh có chờ đâu, có đợi đâu."
Va-Len-Tine đến... chỉ thêm sầu.
Cách em, hai blocks, mà xa quá...
Thăm thẳm hai lòng, mãi nơi đâu.
"Làm sao định nghĩa được Tình Yêu?"
Chẳng phải ngồi mơ một buổi chiều,
Nhìn mây, đón gió rồi phơi nắng...
Mắt bỗng cay sè... chợt biết Yêu.
Anh ở Trời Tây, em Viễn Đông.
Anh lên đại học, em nhi đồng.
Ngày em qua Mỹ, anh ra đón.
Ngây ngất nhìn em, em biết không?
"Đưa người ta chưa đưa sang sông,
Nhưng sao có sóng ở trong lòng?"
Hôm nay không gió, trời hanh nắng,
Thương nhớ có còn vương mắt trong?
Tương tư
by Nguyễn Bính
Thôn Đoài ngồi nhớ thôn Đông,
Một người chín nhớ mười mong một người.
Gió mưa là bệnh của trời,
Tương tư là bệnh của tôi yêu nàng.
Hai thôn chung lại một làng,
Cớ sao bên ấy chẳng sang bên này?
Ngày qua ngày lại qua ngày,
Lá xanh nhuộm đỏ thành cây lá vàng.
Bảo rằng cách trở đò giang,
Không sang là chẳng đường sang đã đành;
Nhưng đây cách một đầu đình,
Có xa xôi mấy mà tình xa xôi.
Tương tư thức mấy đêm rồi,
Biết cho ai biết, ai người biết cho.
Bao giờ bến mới gặp đò,
Hoa khuê các, bướm giang hồ gặp nhau.
Nhà em có một giàn giầu,
Nhà anh có một hàng cau liên phòng.
Thôn Đoài thì nhớ thôn Đông,
Cau thôn Đoài nhớ giầu không thôn nào?
Hôm Nay nói chuyện Hôm Nào,
Lòng anh ray rức, dạt dào nhớ em.
Đàn ông... "ai cũng lem nhem".
Nếu anh giải thích... em [cũng không] thèm nghe đâu.
Tụi mình xa cách bấy lâu,
Vô âm bặt tín, [có] bao giờ anh phone.
Làm sao xóa hết lời đồn,
Làm sao vơi được [những] giận hờn em mang.
Những ngày cách trở liên bang,
Nghìn trùng xa cách, vì anh [đi] bụi đời.
Bao ngày xa mặt, viễn khơi,
Mấy lần anh nhớ, gởi lời thăm em?
Bây giờ ngẫm lại mà xem,
Có lần anh đã làm em bồi hồi...
Lòng em giờ đã lạnh rồi.
Tình Yêu lại mới đâm chồi trong anh.
Nhà em có những cây xanh;
Nhà anh còn một cây Chanh anh trồng.
Chờ-anh là ý khi giồng;
Nhà em không biết... có trồng hay chưa?
Hôm nay Trời nổi cơn mưa...
Sao Trời không nổi cơn mưa hôm quà.
Hôm qua anh mãi ở nhà...
Đổ thừa "mưa quá"... sao mà sang em!!!
Em mà không tín ra xem,
Trời mưa, trời nổi mây đen nãy giờ.
Anh vừa đi tắm vừa chờ...
Chờ cho mưa tạnh... anh mờ sang em!!!
Bây giờ trời đã nhá nhem.
Mưa rơi ngập đất, biết em có thèm...
Nhìn cái mặt mốc không em?
Để anh còn liệu cách nào sang em.
PS:
Cám ơn Bút Tre Tiền Bối Thi Sỹ đã mở đường cho chúng em làm thơ phá cách. Đa tạ! Đa tạ!!!!
Thương em anh mới để râu,
Mỗi khi thấy nhớ, rờ râu [như] thấy người.
Yêu em nên trở thành lười,
Lười ăn, lười uống... nên người xanh xao.
Yêu em hồn phách lao đao,
Nhìn Trời, ngó Đất... đi vào đi ra.
Yêu em anh bỗng tập ca,
Chó tru, vượn hú... cả nhà thất kinh.
Yêu em xinh quá là xinh,
Sao em bỏ mặc... mối tình đơn phương!
Nhà nàng chẳng cạnh nhà tôi,
Cách nhau nửa dặm, xa xôi nỗi gì.
Tôi đi ngang... chạy chậm rì,
Muốn vô thăm lắm, nhưng vì nhát gan.
Đành đem nỗi nhớ ngập tràn,
Ép vào trong dạ, tâm can não nề.
Ngoài đời ăn nói vụng về...
On-line, mạnh miệng... hả hê tỏ tình!!!!
Thơ Nguyễn Bính:
"Hôm qua em đi tỉnh về
Đợi em ở mãi con đê đầu làng
Khăn nhung quần lĩnh rộn ràng
Áo gài (cài) khuy bấm, em làm khổ tôi(!)
Nào đâu cái yếm lụa sồi
Cái dây lưng đũi nhuộm hồi sang xuân(?)
Nào đâu cái áo tứ thân(?)
Cái khăn mỏ quạ, cái quần lĩnh (nái) đen(?)
Nói ra sợ mất lòng em
Van em em hãy giữ yên (nguyên) quê mùa
Như hôm em đi lễ chùa
Cứ ăn mặc thế cho vừa lòng anh
Hoa chanh nở giữa vườn chanh
Thầy u mình với chúng mình chân quê
Hôm qua em đi tỉnh về
Hương đồng gió nội bay đi ít nhiều"
Được tin em đã đi làm,
Anh chờ, đợi mãi, xin nàng... về thăm,
Nhớ hoài đôi mắt xa xăm,
Hàm răng em trắng, tóc dài thướt tha.
Nhớ em dáng liễu kiêu sa,
Mặt không son phấn, nhưng mà vẫn xinh.
Nhớ em chỉ biết làm thinh,
Nụ cười thánh thiện... làm mình vấn vương.
Hôm qua, anh vội lên đường,
Gặp em, anh vượt dặm trường... ngại chi.
Chờ em, chẳng dám nói gì,
Em về, anh chỉ cười khì... trẽn trơ.
Còn đâu thái độ hững hờ,
Còn đâu cái kiểu tảng lờ... như pha.
Em chào... mặt vẫn như hoa,
Tóc dài tha thướt năm qua... cắt rồi.
Bây giờ em chẳng rẽ ngôi,
Hi-lited, uốn ép, em thời mốt ghê.
Môi em, son đỏ một dề,
Lông mi cong vút, dài lê thê dài.
Em đi đứng vẫn khoan thai,
Lời ăn tiếng nói... hôm nay sõi rồi.
Làm anh ngơ ngẩn bồi hồi...
Nhớ em... sao nhớ... cái hồi mới quen!!!
Bookmarks