Nhân xem qua bản tin về em Lại Văn Đào. Tôi có một vài ý tưởng xin được chia sẻ cùng các bạn.
VY biết nói ra điều này sẽ bị nhiều người "chống đối" & ghét... nhưng mà personally, I think $100,000.00 USD có thể làm được nhiều chuyện khác hay hơn (even cứu được nhiều người hơn)...
Nhưng mà cái "Operation" này, a PR stunt, makes a lot of people happy.
Dĩ nhiên là khi nhìn thấy hoàn cảnh của Lai, phải chọn lựa "cứu" Lai hay không... thì ai cũng muốn làm một cái gì đó để giúp đỡ em.
Nhưng hằng ngày, trên thế giới có cả ngàn người chết đói, hằng trăm người chết bịnh, và hằng triệu con người có những hoàn cảnh khắc nghiệt khác.
Có những bà mẹ, phải bán máu để nuôi con; những người chồng đã 80-90 tuổi vẫn phải còng lưng kiến tiền nuôi thuốc cho vợ...
Những người này nếu mượn tiền để chạy thuốc (trụ sinh, dịch tả, sốt xuất huyết, sốt rét...), làm vốn để tìm cách sinh nhai (gánh xôi, xe phở...), chỉ vài chục cho đến vài trăm đô, họ phải mang nợ cả đời. Vì ở xứ họ, phân lời không tính từng năm, từng tháng, mà tính từng tuần. 5-10% một tuần. Loan Sharks, mà không có ai bảo vệ họ. Lãi mẹ đẻ lãi con... nhiều người phải bán con chỉ để chôn chồng...
VY không phải là không biết tội nghiệp em Lai. Nhưng mà VY có thể bỏ cảm tình qua một bên, để nhìn sự việc hoàn toàn bằng lý trí (Spock-like).
Như bên đây, chương trình tin tức của các đài TV cho trực thăng bay đầy trời, quay cảnh dân chúng, cảnh sát, nhân viên chữa lửa... đang cứu một con ngựa bị lọt sông, sụp hố... Nhìn thì thấy rất cảm động và đầy nhân tính. Nhưng mà mội ngày dân Mỹ làm thịt hàng triệu con bò. Họ có những xưởng làm thịt ngựa hoang (mustang), cũng giết cả trăm ngàn con...
Nhưng mà dân thường không bao giờ muốn thấy những cảnh giết chóc này (slaughter houses). Họ xem TV lấy làm hãnh diện, thích thú, vì họ là dân tộc văn minh và thương yêu súc vật, vì họ có luật bảo vệ súc vật... đã dám bỏ ra cả chục ngàn đô la để cứu một con ngựa mắc nạn...
Chỉ có điều họ không xem những con ngựa hoang, những con bò trong các trại chăn nuôi cũng là động vật. Cả triệu con gà bị giết hằng ngày, không phải là "chim". Cũng như trước thập niên 70s, họ không nghĩ người dân da đen cũng là "người" công dân của Hoa kỳ.
Bạn có thể nói rằng vì nhu cầu, con người phải làm thịt gia cầm để sinh tồn. Nhưng nếu đừng quá phí phạm, biết suy nghĩ, để ý một tí, hằng ngày dân Mỹ có thể "cứu" được cả trăm con bò, cả ngàn con gà khỏi bị làm thịt. Nhưng vì thịt trong chợ được gói bằng nylon, bỏ trong hộp, nên người ta dễ dàng mua về từng đống, nấu ăn không hết thì đổ đi... không bận tâm, thắc mắc.
Nghe nói ngay tại Iraq bây giờ, hằng ngày có biết bao nhiêu trẻ em bị bom rơi đạn lạc, mồ côi cha mẹ...
Hypocrisy thường đi chung với Denial.



Reply With Quote
Bookmarks