Dương Lão Tặc... Giáo Đại, Lừa Tứ Hải
Nguyễn Minh Quân... Trạng Nghĩa, Diễn Muôn Phương
Dạo gần đây, thời tiết thất thường, khí Xuân phát tiết, no cơm ấm cật, ngủ gật ban ngày... đâm ra thường hay bị mê sảng. Khi tỉnh khi mơ, trùng trùng dị mộng, khôn tỏ cùng ai, nỏ biết chuyện gì... nên đành phải đăng... bài lên đây, mong nhờ cao nhân khắp phương thế giới, tứ giải năm châu... ra tay chỉ điểm giùm cho những điềm ni là những chuyện chi, do cớ sự gì.
Số là như vầy, tự dưng trong một đêm không thấy trăng, không thấy sao, tại ở trong phòng, đang không Khách tôi bỗng thấy Dương Lão Tặc thình lình xuất hiện, miệng méo, mắt trơ... cứ bám theo gấu quần Khách mà than mà khóc, đuổi mãi không đi. Động lòng, Khách liền vỗ về an ủi, hỏi lão rằng cớ sự làm thao mà lại đến nỗi thân tàn ma dại là vậy.
Lão bèn tiu nghỉu mà thỏ thẻ khai rằng: Từ khi kết hợp với Mộng Cô Cô, phát sinh vượng khí... đưa nhau lên đến đỉnh vu... vơ, lập ra Đài Tàng Hình, lăm le dương danh.. bịp thiên hạ, ngựa trâu như nước, áo quần xe xua... tưởng rằng sự đời cứ thế mà quơ, ngay đơ mà hưởng. Ai ngờ, bỗng đâu xuất hiện một đám trẻ con, hằng đêm cứ lôi cặp gian phu... sến phụ của lão ra mà mổ sẻ--khui chuyện ma nớp của lão ra cho bà con đồng hương cùng thấy.
Cho nên, quả báo nhãn tiền, đến nay đài... lão sắp dẹp, văn phòng cũng đả moved out. Giờ đây đành phải lang thang... như người cầy không có ruộng, như pháo đại không có ngòi, như quan không có lính. Lão lại tiếp, chẳng qua khi xưa trong xứ mù thì thằng chột làm vua, nhưng vì có phước mà lão không biết hưởng, được voi lại đòi tiên, toan làm một cú bịp để đời, dè đâu tham quá hóa thâm... nên nay thân bại danh liệt cũng chẳng dám trách ai. Chỉ mong rằng... Khách chừa cho lão một con đường sống, để còn có cơ hội thi triển tuyệt... vọng chiêu: Di Hình Hoán Ảnh... chuồn qua xứ khác mà kiếm cơm.
Khách nghe xong, nửa thương, nửa tội, nhưng chợt nghĩ lại... thì lão bịp có than thêm mấy chục lần nữa... cũng chẳng dám tin. Đành khuyên lão vài câu, thôi thì Nghiệp gieo đã quá nặng, đành phải chịu sự tuần hoàn, từ từ rồi sẽ trả hết thôi. Có điều vẫn phải nên giữ mồm giữ mỏm, kẻo lại tăng thêm vạ miệng chốn dương trần, sau này muốn làm súc sanh ngạ quỉ coi mòi cũng khó.
Chưa thấy lão tặc này trả lời thế nào, bỗng nhiên thấy một cơn gió lốc, thoắc một cái Khách tôi đã chu du sang... Thành Cam... Phủ.
Sừng sững trước mặt Khách là một tòa nhà vuông vức cao to. Chưa bước chân đi, đã rơi ngay vào phòng họp. Bên trong, cờ xí muôn trùng, liễn đối lung tung, bàn bày tá lả. Giữa bức tường chính, ngay đại điện, treo một tấm hình to lớn, choán hết không gian của căn phòng. Trong hình là ảnh chân dung của một Việt Tử trung niên, oai phong lẫm liệt, râu ria xồm xoàm, nét mặt nửa như muốn cười... nửa như đang ra lệnh.
Lúc Khách vào được bên trong thì quang cảnh đã khá là ồn ào, náo nhiệt. Đứng giữa phòng là hai chàng thanh niên, đang run như cầy sấy, như can phạm sắp ra tòa, như cô dâu đang chờ động phòng hoa chúc. Hốt nhiên, một anh mạnh dạn lên tiếng trước, “Mấy bác biểu tụi con nhận tội này thì khác nào kêu tụi con đi chết. Mai mốt này tụi con làm gì để nuôi vợ nuôi con?” Anh còn lại nghe thế, mừng rỡ muôn vàn, rưng rưng nước mắt, gật gật khôn thôi.
Nhìn lên bàn chủ tọa, Khách thấy một vị cao niên tầm thước, mặc áo thụng đen, mặt mày nhân ái, ung dung... điềm tĩnh, khoan thai, chậm rãi... nhìn qua người trung niên bên cạnh, ra dạng như là thủ lãnh của mọi người. Việt Tử trung niên, đeo kiếng chiếu yêu, giống hình treo trên tường, liếc xéo qua một vị lão niên khác, đang e ấp ngồi trong một góc. Thấy mình bị chiếu tướng, vị lão niên vội vàng dùng chiêu Lăng Ba Vi Bộ, hô “Ai Quít”, chớp cái đà mất dạng.
Thấy vậy, chàng thanh niên lại la lớn, "Chú chạy được thì con cũng chạy được nha. Ai ăn ốc mà bắt con đổ vỏ vầy nè. Hổng được đâu nghen!"
Việt Tử trung niên và vị cao niên áo thụng đang còn nhìn nhau chưa chớp mắt... thì Khách đã chợt tỉnh giấc. Mơ mơ màng màng, không hiểu chuyện gì đã xảy ra.
Dụi mắt mấy cái, lấy thần... đi thăm Lăng Bác.


Reply With Quote
Bookmarks